Nhìn hai người kia ôm đầu chạy thục mạng, người trong nhà vẫn còn tức hừng hực, đứng đó chửi đổng lên!
Dân vùng biển kỵ nhất là mấy lời xui xẻo gở miệng này.
Chỉ cần trong nhà có người đi biển, đến lúc ăn cơm gắp cá cũng chẳng ai dám lật bề cá lại.
Bảo họ mê tín cũng được, nhưng dân đi biển coi trọng mấy chuyện này lắm.
Đời đi biển rủi rủi may may, sóng to gió lớn, năm nào chẳng có người rơi xuống biển mất xác, có ai mà muốn người nhà mình gặp chuyện chẳng lành.
"Được rồi, việc ai nấy làm đi. Mấy người đó không dám vớ vẩn đòi lấy thuyền nữa đâu."
"Mấy đứa trước khi ra khơi cũng nhớ kiểm tra kĩ con thuyền. Không có vấn đề gì mới được ra biển, an toàn là trên hết. Tiền quan trọng thật đấy, nhưng làm sao quan trọng bằng cái mạng được."
"Mẹ yên tâm, con biết rồi. Con kiểm tra kĩ lắm. Lần đầu thả thuyền xuống nước con còn mời cả thợ già về xem cho, kiểm tra đâu vào đấy không sao mới dám ra khơi mà."
Cha Diệp đời nào lại mang tính mạng của mình với con trai ra làm trò đùa.
"Mày trong lòng tự biết chừng biết mực là được."
Cha Diệp gật đầu, rồi dẫn hai thằng con trai ra ngoài đi mua gạch với cát.
Chờ Mẹ Diệp xem được ngày lành tháng tốt là sẽ gọi thợ về khởi công xây nhà.
Diệp Diệu Đông nghiễm nhiên bị cha mình bỏ lại.
Một kẻ ngày thường toàn ăn chơi lười biếng, ai mà dám sai bảo hắn chứ?
Hắn đứng một bên nhướng nhướng lông mày, nhìn cha cùng hai người anh đi ra ngoài, trong lòng khoái chí nhưng không thèm lên tiếng.
Tháng sáu trời nắng chang chang giữa trưa nóng hực, không gọi hắn đi càng khỏe.
Hắn tiện thể nằm chợp mắt một giấc, tranh thủ nhớ lại xem dạo này trong nhà có sự cố lớn nhỏ gì xảy ra không.
Dù sao cũng đã cách bốn mươi năm rồi, thời gian quá lâu xa.
Sáng ra mới ngủ dậy, đầu óc còn đang ngơ ngơ ngác ngác thì đã bị tiếng động hai ông bác Cả, bác Hai sang quấy rối làm cho giật mình.
Hắn còn chưa kịp ngẫm nghĩ kĩ càng đã phải chạy ra xem có chuyện gì.
Ba chị em dâu dọn dẹp nhà cửa trong ngoài xong xuôi thì lại rủ nhau ra chỗ bóng râm trước cửa ngồi đan lưới.
Vừa đan họ vừa chửi bác Cả với bác Hai Diệp là đồ thất đức, đồ không biết xấu hổ.
Trong nhà oi nồng khó chịu, Diệp Diệu Đông bèn nằm ra chiếc ghế mây ngả lưng ngay cửa hóng mát, sẵn tiện nhắm mắt làm một giấc.
Kết quả là từ lúc nằm xuống đến giờ, cái tai hắn chưa được bình yên phút nào.
Ba chị em dâu vừa chửi vừa bắt chuyện với mấy bà hàng xóm xung quanh, rồi lại quay sang bàn chuyện bao đồng trong làng, càng nói càng hăng hái.
Cái chính là tay họ vẫn cầm thoi đan dệt lưới phăn phắt, lia mũi kim thoăn thoắt không hề dừng lại chút nào.
Diệp Diệu Đông chỉ thấy mấy bà đàn bà này thật lắm chuyện.
Có mỗi việc đan cái lưới cá thôi mà túm chụm lại là lôi đủ thứ chuyện trên trời dưới đất ra mổ xẻ được.
Hắn cũng chẳng nằm nổi nữa.
Một người đàn bà bằng năm trăm con vịt, một đám đàn bà xúm lại quạc quạc không hồi kết, hắn muốn nằm nhắm mắt một lát cũng không xong.
Bực mình bóp bóp cái đầu, hắn quyết định đi chui vào trong nhà cho rồi.
Hôm nay có gió, mở cửa sổ ra chắc cũng đỡ oi.
Kết quả vừa mới bước chân vô nhà, hắn đã thấy thằng con trai nhỏ một mình đứng bên thùng nước quậy phá, thò tay móc mấy con sò dắt.
Cả người nó nhoài cả vào thùng nước, suýt chút nữa là lộn cổ vào trong, người ngợm ướt nhẹp như chuột lột.
"Trời đất ơi, cái thằng này! Mới chớp mắt một cái không nhìn tới là mày đã nghịch ngợm rồi. Lén lút mò vô đây chơi nước đấy hả?"
Hắn vội vàng túm cổ xách thằng bé lên, rồi hướng ra phía cửa gọi lớn:
"Thanh à! Con trai cô lén chơi nước, lại ướt hết cả người rồi này!"
Lâm Tú Thanh nghe thấy thế liền nhíu chặt lông mày, vội vã đứng dậy đi vào.
Nhìn thấy mặt mũi con trai đầy vệt nước, đôi mắt đen tròn xoe ngơ ngác nhìn mình, cơn giận trong lòng cô tự nhiên tan biến sạch bách.
Cô chỉ bước tới phát hai cái vào mông thằng bé.
"Sao con không ngoan chút nào vậy hả? Chơi cát cả buổi sáng còn chưa chán hay sao mà giờ còn mò vô chơi nước? Không có quần áo mà thay nữa đâu, một ngày con thay bao nhiêu bộ rồi hả?"
Thằng bé Diệp Thành Hải lại tưởng mẹ đang giỡn với mình, nó cười khì khì để lộ hai chiếc răng sữa nhỏ như hạt bắp, rồi vươn tay ôm chặt lấy cổ cô.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận