Diệp Diệu Đông ăn xong liền đẩy cái bát sang một bên, lúc này mới thò đôi đũa về phía đĩa sò móng tay.
Món này hợp để nhắm rượu chứ ăn với cơm thì không dính lắm, lại còn phải dùng một tay gỡ vỏ, phiền phức muốn chết.
Hắn xưa nay đều thích để dành món này đến cuối bữa làm mồi nhắm.
Có điều hiện tại trong nhà làm gì có rượu, mà dù có thì người ta cũng chẳng đời nào cho hắn uống!
Nên hắn cũng rất biết thân biết phận, không buồn mở miệng hỏi xin làm gì cho ăn chửi!
Thế nhưng, dù có ngoan ngoãn như vậy thì hắn vẫn không tránh khỏi một trận mắng...
Mới gắp được vài con, thò đũa ra lần nữa thì đã bị mẹ hắn lấy đũa đập cho một phát nát tay.
"Ăn xong rồi thì đứng dậy chừa chỗ, còn thò đũa ra làm gì? Không biết để lại một ít tối nay ăn à? Lúc nào cũng chỉ muốn ăn sạch sành sanh một bữa, ăn hết sạch rồi tối lấy gì làm mồi?"
Đột nhiên từ hàng ông nội tụt tột xuống hàng cháu chắt, mẹ kiếp, cái cảm giác hụt hẫng này hơi bị lớn đấy!
Diệp Diệu Đông cắn cắn đầu đũa, ủ dột than thở:
"Sáng nay đào cả một rổ to tướng như thế đủ ăn tới tận ngày mai rồi, sáng mai chẳng lẽ không đi mò biển được nữa sao? Mấy cái thứ này mà cũng sợ hết à?"
"Mày đi mò chắc?"
"Con đi thì con đi, sáng nay con cũng đi rồi còn gì?"
Mẹ Diệp đang tính mắng tiếp vài câu thì bà nội đã xót cháu, vội vàng lên tiếng:
"Trời nắng chang chang thế này đi phơi nắng tội nghiệp lắm. Mai đi nhớ mang cái nón theo nghe con, đừng để bị nắng gắt nó ăn. Mai nội lại pha cho một ấm chè mang đi uống cho đỡ khát."
Cha Diệp không hài lòng phán một câu:
"Đi mò biển một tí thôi mà làm như cực lắm không bằng? Mấy cha con tao ở trên thuyền phơi nắng từ sáng đến tối mịt còn chưa dám kêu câu nào, chỉ có mày là lắm chuyện."
Diệp Diệu Đông thấy oan uổng muốn chết...
Hắn đã kịp nói câu nào đâu cơ chứ?
"Ông thì làm quen tay rồi, còn thằng Đông nhà mình da thịt nó trắng trẻo, làm sao mà so được? Nó đã bảo mai nó đi mò biển rồi thì giờ cho nó ăn thêm vài miếng thì có làm sao? Cái này cũng đâu có tốn tiền mua."
Cha Diệp đối diện với bà nội cũng đành bó tay chịu thua: "Bà cứ chiều nó cho lắm vào!"
"Ăn được là có phúc, người trong nhà cứ khỏe mạnh bình an là mừng rồi. Đông à, ăn đi con, thích thì cứ ăn nhiều vào, ăn hết thì mai mình lại ra biển đào thêm."
"Dạ."
Thấy cha mẹ nhìn mình bằng ánh mắt ngứa ngáy muốn đập, hắn tự hỏi không biết ngày trước mình đã dày mặt đến mức nào mà lại coi như không thấy gì, cứ thế sống ngông ngênh bất cần đời được hay thật?
Dù sao thì bây giờ hắn bó tay, chịu không làm nổi cái mặt dày đó nữa, ăn thêm hai miếng rồi lập tức đứng dậy rời khỏi bàn.
Súc miệng ùng ục xong xuôi, hắn quăng cái gáo dừa sang một bên thì nhìn thấy trên bệ bếp có hai chậu lớn đựng ngao cát đang há miệng thò vòi ra ngoài.
Dưới đất vẫn còn nửa thùng nước nữa, mấy con ngao bên trong cũng đang ngô nghê thò vòi ra hít thở.
Đúng là đông người sức mạnh lớn, thu hoạch không nhỏ chút nào, mới cào có ba tiếng đồng hồ mà đã được lắm thế này.
Nhưng mà nhà đông miệng ăn thế này thì cũng chẳng thấm vào đâu, e là chỉ đủ ăn trong vòng hai ba ngày.
"Mẹ, mọi người gánh nước biển về để ngâm ngao đấy à?"
"Không thì sao?"
Hắn ngoan ngoãn ngậm miệng lại!
Nói ra câu lấy muối ăn hòa với nước máy để ngâm chắc chắn sẽ ăn chửi tiếp cho mà xem!
Bây giờ nhà nào cũng ăn muối hạt thô, toàn là người ta gánh từ ngoài đồng muối vào bán, giá chẳng rẻ chút nào.
Mẹ hắn làm sao chịu bỏ muối ăn ra pha nước ngâm ngao được, bà thà đi bộ mười lăm phút ra bãi biển gánh một thùng nước biển về ngâm cho lành.
"Mày tránh ra chỗ khác cho tao lấy cái giẻ lau."
Diệp Diệu Đông bị vợ kéo xếch ra một bên, nên hắn cũng chẳng buồn đứng lì trong nhà nữa, bê luôn cái ghế mây ra ngồi dưới bóng cây trước cửa nhà cho mát.
Ai ngờ mới đặt mông xuống ghế, chân còn chưa kịp rung hai cái thì đã thấy bác Cả với bác Hai lại kéo nhau sang?
Mấy người này vẫn chưa chịu bỏ cuộc đấy à?
"Á chà, ngọn gió nào lại thổi bác Cả với bác Hai sang đây thế này, cái gió đông nam chết dở này! Hai bác đã ăn uống gì chưa đấy?"
Bác Hai Diệp khóe miệng giật giật:
"Nãy giờ hít gió tây bắc cũng đủ no rồi, khỏi cần xào thêm gió đông nam làm gì!"
Diệp Diệu Hoa đang cầm gáo nước súc miệng ngay trước cửa, nghe thấy câu này thì bị sặc nước ho sặc sụa.
Đúng là... Đúng là... Đến mức này mà cũng đỡ lời được...
Diệp Diệu Đông cũng ngơ ngác nhìn bác Hai mình, đầu óc ông bác này cũng nhạy bén gớm, phản ứng nhanh thật đấy.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận