Nhà bọn họ nằm cách bãi biển không xa, đi bộ chừng mười phút là tới nơi.
Thế nhưng khi ra tới biển, mọi người không lội ngay xuống bãi cát mà tiếp tục đi men theo bờ về phía ngoài cầu cảng.
Dưới bãi cát cũng có ngao để cào, nhưng phải biết đường mà tìm.
Bãi biển nhà bọn họ rộng thênh thang, đâu phải chỗ nào cũng có ngao nằm, càng không phải cứ xục đại vài chóp xẻng là móc lên được.
Loại ngao này thuộc họ nhà ngao sò, có nơi gọi là chíp chíp hay hoa ngao, nhưng dân trong làng thì quen miệng gọi luôn là ngao cát, đơn giản vì nó nằm vùi sâu dưới bãi cát.
Tuy cào lên từ lòng cát, nhưng bên trong hầu như chẳng có tí đất cát nào.
Thỉnh thoảng lắm mới gặp vài con có cát, mang về ngâm nước một đêm là sạch bách, tha hồ chế biến.
Loại này mà đem nấu bát canh, hoặc thả vài con vào tô mì nóng hổi thì vị ngọt đậm đà khỏi phải chê.
Mấy loại ngao bán ngoài chợ thời sau này, dân trong làng chẳng ai thèm ngó tới.
Chúng làm sao sánh được với đồ tươi rói tự tay cào dưới biển, thịt lại còn dai giòn sần sật nữa chứ.
Ngao cát ở bãi biển quê nhà khác hẳn loại hoa ngao bán ngoài thị trấn, con to con nhỏ không đều.
Con nhỏ chỉ bằng móng tay, con to mới bằng cái chén nhỏ, nhưng dù nhỏ thì ruột con nào con nấy cũng đầy đặn, béo múp.
Mỗi ngày biển có hai lần nước rút, hai lần nước lớn.
Những ngày bình thường nước rút, lũ trẻ con cũng hay chạy ra cào chơi, nhưng chỉ tới dịp rằm hay mùng một nước ròng mạnh, người ta mới kéo ra đông như hội.
Dân trong làng hay có thói quen ra tận ngoài cầu cảng để cào ngao.
Bởi vì chỉ có mấy ngày rằm, mùng một nước mới rút sâu xuống tận đáy, làm lộ ra bãi cát dài phía ngoài cầu cảng, chứ bình thường dù nước lớn hay nước ròng thì chỗ đó lúc nào cũng ngập tràn.
Mỗi lần bãi cát lộ ra, bên dưới vùi vô số ngao cát tha hồ cào.
Mấy rạn đá ven bờ cũng nhô lên, trên đá bám đầy vẹm, hàu đá chỉ chờ người tới cạy, lại còn tha hồ nhặt ốc xoắn nữa.
Đúng là sống nhờ rừng, bám nhờ biển!
Sống ở vùng ven biển này, chỉ cần chăm chỉ một chút thì chẳng bao giờ lo đứt bữa.
Tới cầu cảng, cả hội men theo độ dốc thoai thoải của bờ đá cẩn thận bước xuống.
Lúc này nước biển đã rút đi nhiều, để lộ ra một khoảng bãi cát nho nhỏ.
Trên bãi cát đã có mấy người phụ nữ trong làng ngồi xổm ở đó còng lưng xới cát.
Thường thì mấy việc đi cào ngao bắt ốc này đều do tay phụ nữ với đám con nít trong nhà đảm nhận.
Diệp Diệu Đông từ ngày lấy vợ đến giờ chưa từng ra bãi biển chơi lần nào.
Chẳng còn là đứa trẻ nữa, anh vốn đã quá quen thuộc, chẳng còn chút hứng thú nào với bãi biển này.
Thế nhưng từ ngày sống lại, không biết có phải do cái cảm giác hoài niệm của thời đại này tác động hay không, mà tâm tính anh đã hoàn toàn thay đổi.
Nhìn lại bãi biển quê hương, trong lòng anh lại dâng lên vài phần mới lạ.
Anh xắn gấu quần đi trước, ngó nghiêng vào cái xô của mấy người phụ nữ trong làng:
"Có cào được gì không mấy thím? Cớ sao mà nhiều thế này! Mọi người ra đây cào từ bao giờ đấy?"
Mọi người ai nấy đều cầm xẻng nhỏ cúi gập người cào cát, chẳng một ai buồn ngẩng lên bận tâm tới anh.
Sức dài vai rộng mà suốt ngày lêu lổng, tưởng người ta cũng rảnh rỗi như mình chắc?
Thà tốn hơi thừa lời với thằng lười này, thà cào thêm mấy xẻng cát còn có ăn!
Chẳng ai thèm bắt lời, Diệp Diệu Đông cũng chẳng giận.
Thấy đứa con trai nhỏ đang ngồi một mình nghịch cát, anh liền rảo bước quay lại cạnh chỗ vợ.
Mới có một chốc một nhát mà trong thau của cô đã nằm chễm chệ sáu, bảy con ngao cát.
Nghe tiếng "keng, keng" vang lên, lại có thêm hai con nữa rơi vào thau.
Anh liền ngồi xổm xuống bên cạnh:
"Em cào nhanh tay gớm nhỉ."
Cái xẻng nhỏ chính là dụng cụ cào ngao lợi hại nhất, chẳng có gì sánh bằng!
Có người còn chẳng buồn tra cán gỗ, cứ thế cầm nguyên lưỡi xẻng sắt mà xới cát.
Lâm Tú Thanh cũng đang cầm một chiếc lưỡi xẻng, đầu chẳng buồn ngẩng lên đáp:
"Trăm hay không bằng tay quen thôi, cái này cũng có cần bí quyết gì đâu, cứ chăm cào cát là ra."
Ừ thì chuyện này hồi nhỏ anh làm suốt.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận