Từ đó, Kang Joo-hyeok mài kiếm chờ ngày báo thù. Anh phục vụ phe đối thủ của Dae-seong để kìm chân hắn, nhưng cuối cùng vẫn không thể ngăn hắn leo lên ghế chủ tịch.
“Bọn em cũng chẳng muốn phục vụ hắn đâu.”
Yoon Jung-seok trả lời với vẻ cay đắng.
Ngoài Kang Joo-hyeok ra, ba người kia đều có gia đình phải nuôi. Họ đã theo anh đến tận đây, nhưng vào thời khắc quyết định, họ buộc phải chọn con đường khác.
“Ừ, tôi biết. Xin lỗi vì đã bắt mấy đứa làm chuyện thất đức. Hãy tha thứ cho người cấp trên kém cỏi này.”
“...Không phải đâu ạ.”
Yoon Jung-seok hạ mặt nạ xuống để giấu đôi mắt đỏ hoe. Hai người còn lại cũng cúi đầu.
“Dài dòng quá rồi.”
Kang Joo-hyeok rút kiếm, ba người kia cũng vào thế.
“Ngài sẽ bị báo cáo là mất tích.”
Yoon Jung-seok bình thản nói.
“Sau này, hãy nhắn lại một câu với anh trai tôi nhé.”
“Ngài cứ yên tâm.”
Kang Joo-hyeok thoáng nghĩ về người anh trai đã thay cha gánh vác gia đình và người mẹ qua đời vì bạo bệnh. Cả người chị dâu luôn tất tả lo chuyện hôn nhân cho chồng, và đứa cháu nhỏ từng nói muốn trở thành thợ săn giống chú. Anh chỉ mong cơn giận của Shin Dae-seong dừng lại ở đây.
“Cảm ơn vì đã dẫn dắt bọn em thời gian qua.”
“Chúc mừng thăng chức Trưởng phòng.”
Bốn người lao vào nhau.
“Ư... Đồ ngốc chết tiệt...”
Kang Joo-hyeok nằm vùi dưới sàn đá dưới chân vực, rên rỉ và hộc máu.
“Đã bảo kết thúc cho dứt khoát rồi mà...”
Yoon Jung-seok không nỡ ra tay kết liễu anh. Khoảnh khắc cuối cùng, lưỡi kiếm của anh ta đã chần chừ, anh ta đẩy Joo-hyeok xuống vực với hy vọng vách đá sẽ làm thay việc mình không thể. Với người thường thì đây là độ cao chết người, nhưng cơ thể của một siêu nhân hạng S đã chịu được cú va chạm.
‘...Đau chết mất.’
Toàn thân bị chém nát, bụng bị đâm thủng.
Xương cốt vỡ vụn khiến anh không thể cử động. Chắc chắn sẽ chết. Sẽ phải chịu nỗi đau kinh hoàng cho đến lúc đó.
Tích tắc.
Tích tắc.
Từ trong túi áo trước ngực vang lên một âm thanh lạ. Kang Joo-hyeok dùng cánh tay phải duy nhất còn lành lặn mò mẫm, lấy ra một chiếc đồng hồ quả quýt cũ kỹ. Kim giờ đang chạy nhanh hơn cả kim giây.
‘Tại sao lại đột ngột như vậy?’
Đây là món đồ lấy được từ con rồng đã hạ ở cánh đồng lúc nãy.
Kiểm tra kỹ thuật cho thấy nó chẳng có chức năng gì. Có lên dây cót nó cũng không chạy. Đúng nghĩa là đồ bỏ đi, nhưng Joo-hyeok vẫn luôn mang theo như bùa hộ mệnh để kỷ niệm trận săn lớn nhất đời mình.
Vù.
Chiếc đồng hồ đang quay cuồng bỗng phát ra luồng sáng trắng chói lòa.
‘Gì... gì thế này?’
Ánh sáng càng mạnh, ý thức của Kang Joo-hyeok càng mờ mịt.
‘Mẹ kiếp, muốn ra sao thì ra.’
Dù sao cũng sắp chết, vật dụng có xảy ra hiện tượng kỳ quái gì cũng chẳng còn quan trọng. Kang Joo-hyeok oán trách chiếc đồng hồ đã lấp đầy khoảnh khắc cuối đời mình bằng sự tò mò vô nghĩa.
Đoàng!
Chiếc đồng hồ phát nổ. Vụ nổ nuốt chửng Kang Joo-hyeok, nhưng anh đã tắt thở, chẳng còn cảm nhận được gì nữa.
Ting.
Ting.
Tiếng chuông ồn ào bên tai khiến Kang Joo-hyeok bừng tỉnh.
‘Hả?’
Đập vào mắt anh là bức giấy dán tường trên trần nhà đã đen sạm vì ẩm mốc. Kang Joo-hyeok đang nằm trên giường. Dù hơi mệt nhưng đầu óc anh vô cùng tỉnh táo. Chỗ nào cũng không thấy đau. Anh dùng tay sờ soạng cơ thể. Những vết chém biến mất, lỗ thủng ở bụng cũng không còn. Xương cốt đều bình thường.
‘Vẫn... sống sao?’
Kang Joo-hyeok nhìn quanh.
Cái giường chật chội như quan tài.
Nằm trên giường thì nửa thân dưới lọt thỏm dưới gầm tủ. Gọi là tủ nhưng chỉ là một cái thanh để treo quần áo. Cạnh giường là chiếc bàn học nhỏ đến mức màn hình 17 inch cũng chẳng để vừa. Kéo ghế ra sau là không còn chỗ để chân.
‘Nơi này là... chỗ đó mà?’
Không gian rộng hơn 1,5 mét vuông. Giống hệt căn phòng trọ rẻ tiền anh từng ở thời mới vào đời.
Ting.
Ting.
Điện thoại vẫn reo ầm ĩ.
Rầm rầm!
Người phòng bên đập vào tường.
Bức tường rung lắc làm bụi trên đó rơi xuống.
“Cho người ta ngủ đi! Đồ khốn!”
Cách âm tệ đến mức tiếng chuông điện thoại nghe rõ mồn một tận phòng bên.
Kang Joo-hyeok vội vã tắt báo thức.
Sau đó kiểm tra ngày giờ.
Ngày 5 tháng 10 năm 2020. Thứ Hai. 6 giờ 01 phút sáng.
‘20 năm trước sao?’
Kang Joo-hyeok nhớ rõ ngày này. Đây là ngày đầu tiên anh đi làm thợ săn ở Taewon Công Lược. Anh chuyển điện thoại sang chế độ selfie để soi mặt.
‘Lạy chúa...’
Làn da căng bóng không một nếp nhăn hiện ra. Không tin vào mắt mình, anh còn tự véo vào má.
Chát!
Kang Joo-hyeok vả một cái thật mạnh vào mặt. Đau điếng.
‘Thật sự quay về quá khứ rồi ư?’
Vừa xoa cái má đang nóng ran, anh vừa nghĩ đến chiếc đồng hồ quả quýt. Dù lên dây thế nào nó cũng không chạy, vậy mà ngay trước khi chết lại có biểu hiện lạ. Dường như chỉ có nó mới giải thích được tình huống vô lý này. Anh vội vã mò mẫm túi áo nhưng chẳng thấy đồng hồ đâu.
‘Là artifact cho phép du hành thời gian sao?’
Nhân loại 20 năm sau vẫn chưa giải mã hoàn toàn bí ẩn của hầm ngục. Có lẽ chiếc đồng hồ quả quýt chứa đựng sức mạnh mà con người không thể lý giải.
‘Sống lại cuộc đời lần thứ hai ư...’
Không chỉ sống lại, mà còn giữ nguyên toàn bộ ký ức trước khi hồi quy.
Thông tin về tương lai cùng kinh nghiệm tích lũy suốt 20 năm giờ nằm trong một cơ thể trẻ trung, khỏe mạnh. Nghĩ đến đó, lồng ngực anh bắt đầu đập loạn nhịp.
‘Có lẽ...’
Gương mặt đầu tiên hiện lên trong tâm trí anh lại chính là Shin Dae-seong.
Trong cuộc đời trước, Joo-hyeok đã không thể ngăn cản hắn leo lên ghế chủ tịch. Dù anh có là thợ săn xuất sắc đến đâu cũng không thể thắng được con trai cả của chủ tịch tập đoàn. Nhưng giờ đây, khi điều không thể đã xảy ra, có lẽ anh có thể biến những giấc mơ viển vông thành hiện thực.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận