Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Trở Lại Thời Kỳ Đồ Đá (Dịch)
  4. Chương 4: Mùa đông này không quá lạnh

Trở Lại Thời Kỳ Đồ Đá (Dịch)

  • 10 lượt xem
  • 1900 chữ
  • 2026-03-03 21:08:19

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Dĩ nhiên, trong những ngày không có lấy một cái lò sưởi, việc tìm cách giữ ấm là ưu tiên hàng đầu.

Vương Dương đã bắt đầu chuẩn bị những dụng cụ để lấy lửa.

Anh ta nhặt một cành cây to cỡ cổ tay trẻ con, rồi ra phía cửa thung lũng, nhờ những người lớn dùng rìu đá đốn một cái cây nhỏ.

Anh cắt lấy một đoạn gỗ ngắn, lột sạch vỏ rồi đem phơi dưới nắng cùng với cành cây kia.

Song song với đó, anh còn gom thêm những cành củi vụn, cỏ khô và gai để làm mồi nhóm lửa, tất cả đều được mang đi phơi khô khốc.

Chỉ riêng cái quy trình đơn giản ấy thôi mà ngốn mất nửa tháng trời.

Chẳng còn cách nào khác, sức lao động ở đây quá thấp, người lớn đều phải tỏa đi khắp nơi tìm thức ăn dự trữ, nếu không cả đám sẽ chết rũ trước khi mùa đông kết thúc.

Chỉ có mẹ của Vương Dương là ở lại giúp anh chặt cây, sau đó bà cũng phải vội vã đi kiếm cái ăn.

Trong hang đá ban ngày chỉ còn lại Vương Dương và một đám nhóc tì ngơ ngác.

Đám nhóc này thực ra rất muốn chơi cùng Vương Dương, nhưng lần nào anh cũng trừng mắt dữ tợn với chúng.

Có lần, một thằng nhóc bướng bỉnh cố ý trêu chọc, kết quả là Vương Dương nổi trận lôi đình, cho nó một trận đòn nên thân.

Kể từ đó, "uy quyền" của Vương Dương bao trùm lên tâm trí lũ trẻ.

Giờ đây Vương Dương là kẻ bận rộn nhất bộ lạc, vừa phải tự rèn luyện thể lực, vừa phải nát óc nghĩ cách vượt qua cơn khốn khó.

Trăm công nghìn việc, đến hoàng đế chắc cũng chẳng bận bằng anh.

Ấy vậy mà, chỉ riêng cái bộ đồ nghề lấy lửa cũng đủ làm anh đau đầu nhức óc.

Khoan gỗ lấy lửa – một phương pháp nguyên thủy nhất.

Vương Dương biết cả tá cách cải tiến, khổ nỗi trong tay không có dụng cụ ra hồn nên đành phải làm kiểu "có gì dùng nấy".

Trên mặt đoạn gỗ ngắn, Vương Dương dùng đá vạch một vòng tròn nhỏ.

Việc vẽ sao cho tròn chẳng làm khó được anh, chỉ cần đặt cành cây lên rồi xoay một vòng theo mép là xong.

Thế rồi anh lao vào đào cái hố nhỏ ấy đến quên ăn quên ngủ.

Người lớn trong bộ lạc cứ "ú ớ" tỏ vẻ không hài lòng, họ muốn Vương Dương – một sức lao động tiềm năng – phải đi bắt cá cơ.

Vương Dương chẳng thể giải thích nổi, đành mặc kệ những lời càm ràm, cứ cắm cúi mà đào.

Vài ngày sau, một cái lỗ tròn thô sơ đã hiện ra.

Tất nhiên, vẫn cần một khe hở để mồi lửa thoát ra, thế là anh cầm rìu đá "cạch cạch" đẽo một rãnh lớn bên cạnh khúc gỗ.

Cuối cùng, anh gọt giũa đầu cành cây cho thật nhẵn để nó có thể lún sâu và xoay tít trong cái lỗ đó.

Chuẩn bị xong xuôi, vào một đêm nọ, Vương Dương bắt đầu cuộc thử nghiệm lấy lửa đầu tiên.

Anh đặt một nắm cỏ khô vào khe dẫn lửa, cắm cành cây vào lỗ rồi ra hiệu cho cha mẹ giữ chặt khúc gỗ, còn mình thì bắt đầu xoay thật nhanh, thật mạnh.

Người trong bộ lạc chẳng ai hiểu Vương Dương đang làm cái quái gì, ngay cả cha mẹ anh cũng không biết đứa con "yêu quái" này lại sắp giở trò gì nữa.

Mãi đến hai phút sau, một mùi khét lẹt xộc vào mũi họ.

Những đốm lửa nhỏ li ti bắt đầu lóe lên ở khe gỗ.

Cỏ khô gặp tàn lửa, ánh sáng bùng lên giữa màn đêm tăm tối.

Ngọn lửa bốc lên, Vương Dương sướng phát điên, giơ cao nắm cỏ cháy trong tay mà cười ha hả.

Mọi người sững sờ trước cảnh tượng ấy.

Họ sợ hãi lùi lại mấy bước, những người lớn dang rộng đôi tay che chở cho lũ trẻ, cuống cuồng lùi sâu vào bóng tối.

"Lửa! Ha ha! Có lửa rồi!"

Khỏi phải nói Vương Dương vui đến thế nào.

Anh cầm đoạn cành cây đang cháy âm ỉ, hưng phấn chạy về phía mọi người.

Nhưng thấy anh lao tới, đám đông lại càng hoảng loạn lùi xa, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng.

Vương Dương vội dừng bước.

Anh hơi ngỡ ngàng trước phản ứng của họ, rồi chợt nhớ ra hầu hết động vật đều có nỗi sợ bản năng với lửa, vì lửa có thể thiêu cháy chúng.

Những người vượn sơ khai này cũng vậy.

Trước khi làm chủ được lửa, họ cực kỳ khiếp sợ những điều kỳ bí của tự nhiên.

Trời gầm một tiếng hay một tia chớp xẹt qua cũng đủ khiến họ không dám bước chân ra ngoài.

Bởi vì họ không biết những thứ đó là gì.

Vương Dương cũng chẳng ép họ phải chấp nhận ngay việc dùng lửa, anh mặc kệ họ.

Anh tự mình chạy ra một góc hang, nhóm lên một đống lửa nhỏ bằng số củi đã phơi khô.

Hơi ấm tỏa ra từ ngọn lửa như len lỏi vào tận tim gan, khiến anh cảm thấy an toàn đến lạ lùng.

Chẳng bao lâu sau, mọi người cũng cảm nhận được hơi ấm dễ chịu lan tỏa, họ bắt đầu rón rén tiến lại gần.

Thêm một lúc nữa, dù vẫn còn e dè, nhưng cả đám đã quây thành một vòng quanh đống lửa nhỏ, ánh mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc tột độ.

"Ú... ú...!"

"Ú...!"

Vài ngày sau, họ đã dần quen với sự hiện diện của ngọn lửa.

Nhìn Vương Dương nhóm lửa hết lần này đến lần khác, họ cũng hiểu ra cách thức hoạt động, chỉ là vẫn chưa ai dám tự mình nhúng tay vào, lần nào cũng phải "ú ớ" giục Vương Dương làm.

Kể từ đó, trong những chuyến đi kiếm ăn, mọi người có thêm một nhiệm vụ mới: nhặt những cành khô và gỗ mục mang về hang phơi, rồi cất trữ cẩn thận bên cạnh đống lương thực.

Ở thời đại này, việc giữ thức ăn là cả một vấn đề lớn.

Không tủ lạnh, không bảo quản, nên họ thường giữ lại những thứ có vỏ cứng như hạt dẻ.

Còn trái cây thì phải ưu tiên ăn trước cho khỏi hỏng.

...

Mùa đông thực sự ập đến.

Nghìn dặm đóng băng, muôn dặm tuyết bay, khắp trời xanh đất trắng chỉ thấy một màu tuyết phủ trắng xóa.

Lúc này, muốn kiếm một miếng thịt tươi chẳng phải chuyện dễ dàng gì.

Lũ sóc đã tích trữ hạt thông để ngủ đông, các loài thú khác cũng đi trốn cả rồi.

Dòng suối nhỏ bị đóng băng cứng ngắt, vạn vật tiêu điều, "nền kinh tế thị trường" coi như sụp đổ hoàn toàn.

Đối diện với chỉ số "cổ phiếu" thịt tươi đang lao dốc thảm hại, dù Vương Dương có trăm phương ngàn kế cũng chỉ biết than trời.

Thế nhưng, mùa đông năm nay đối với Vương Dương và bộ lạc lại không quá lạnh.

Đứng ở cửa hang nhìn ra thế giới bên ngoài, tuyết rơi trắng trời như những cánh hoa, khoác lên vạn vật một lớp áo bạc.

Ngọn gió bấc gào thét quét qua mặt đất, thổi những cây cổ thụ rung bần bật.

Vô số con thú thu mình trong tổ, không dám thò đầu ra ngoài.

Vài bông tuyết rơi trúng cổ Vương Dương, anh rụt cổ lại, quay người đi sâu vào trong hang.

Trong hang đá mờ tối, ngọn lửa tỏa ra hơi ấm và ánh sáng dịu dàng.

Mọi người ngồi vây quanh, nép vào nhau, tay cầm những quả rừng được nướng nóng hổi, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ cười.

Mùa đông năm nay đến tận thời điểm này vẫn chưa có ai bị sụt sịt, chứ đừng nói là sốt nóng sốt rét, quả là một dấu hiệu cực kỳ tốt lành.

Tất cả đều nhờ vào việc nắm giữ ngọn lửa giúp họ giữ ấm cơ thể.

Tuy nhiên, Vương Dương không cho phép họ đốt lửa suốt 24 giờ.

Anh chỉ cho nhóm lửa vào những đêm buốt giá và sáng sớm lúc sương muối đậm đặc.

Lượng củi tiêu thụ ngày một nhiều, mọi người thỉnh thoảng lại tranh thủ đi nhặt cành khô, thậm chí ra tận cửa thung lũng chặt củi.

Chỉ cần không ngã bệnh, không có người chết, thì chịu lạnh một chút cũng chẳng sao.

Và từ khi có lửa, ai nấy đều nghiện cái mùi thịt nướng.

Cái vị thơm lừng, giòn rụm ấy đã tô điểm thêm chút sắc màu cho cuộc sống vốn dĩ đơn điệu của họ.

Lúc này, mỗi người xiên một miếng thịt vào cái dằm xương thú, hơ trên lửa nướng.

Tiếng mỡ chảy "tách tách", mùi thơm ngào ngạt lan tỏa khắp hang đá.

Mọi người đều phải nén cơn thèm thuồng, khó khăn lắm mới nuốt trôi miếng nước miếng đang ực ực trong cổ họng.

Cuối cùng, miếng thịt của một người đã chín.

Anh ta không ăn ngay mà nhìn quanh một vòng, xác định vị trí của Vương Dương rồi chạy lại đưa cho anh.

Vương Dương mỉm cười đón lấy, chẳng khách sáo gì mà cắn một miếng thật to, chậm rãi nhấm nháp vẻ đầy tận hưởng.

Kiếp trước anh nghe các chuyên gia bảo rằng, thức ăn được nướng qua lửa sẽ sinh ra hơn hai mươi loại nguyên tố vi lượng, giúp ích cực lớn cho quá trình tiến hóa.

Người vượn có thể tiến hóa nhanh như vậy, ngọn lửa chính là công thần hàng đầu.

Chỉ tiếc là, với một đời người ngắn ngủi của Vương Dương, e là không đủ thời gian để chứng kiến họ lột xác hoàn toàn.

Mọi người nào biết Vương Dương đang cảm thán điều gì, thấy anh ăn xong, họ mới bắt đầu đánh chén.

Đây là cách họ thể hiện sự yêu mến với một ai đó.

Nhưng Vương Dương lại ngửi thấy một mùi vị khác hẳn: đặc quyền.

Đầu tiên là cách bắt cá, sau đó là làm chủ ngọn lửa.

Những biểu hiện kỳ lạ của anh đã khiến điều kiện sinh tồn của cả bộ lạc không còn tồi tệ như trước, sự kính trọng và yêu mến cứ thế tự nhiên mà nảy nở.

Và khi người ta bắt đầu sùng bái một cá nhân, đó chính là mầm mống đầu tiên của tổ chức bộ lạc chính thức.

"Chẳng lẽ mình sẽ khiến mô hình bộ lạc xuất hiện sớm hơn một triệu năm sao?"

Đêm về, ngoài kia gió tuyết vẫn gào thét, nhưng trong hang đá lại bình yên đến lạ.

Ngọn lửa vẫn cháy đều đều ở một bên.

 Mọi người nằm tụ lại thành một đống trên nền đất.

Vương Dương cùng cha mẹ được cả đám nhường cho vị trí ấm áp nhất ở giữa.

Cha mẹ ôm chặt anh vào lòng, hơi ấm từ cơ thể và sự quan tâm từ sâu trong tâm khảm khiến anh cảm thấy vô cùng ấm áp.

Vương Dương mở to mắt, nhìn cái bóng của mình in trên vách đá theo nhịp bập bùng của lửa. Cảm nhận được sự chăm sóc và yêu mến của mọi người đang lặng lẽ bao quanh, anh chợt bật cười khúc khích.

Họ thật dễ thỏa mãn biết bao, chỉ một đống lửa, vài con cá đã đủ khiến họ vui sướng đến thế.

Trong khoảnh khắc này, anh quyết định, dù không vì bản thân mình, anh cũng phải giúp họ có một tương lai tốt đẹp hơn.

Đã đến nơi này rồi, anh nhất định phải thay đổi thế giới.

Với nụ cười ngọt ngào và những hình dung tươi đẹp về tương lai, Vương Dương từ từ chìm vào giấc mộng.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top