Ánh mắt anh chưa bao giờ rời khỏi sinh vật đang nằm dưới kia.
Khi cách mặt đất chừng bốn, năm mét, anh cẩn trọng dừng lại.
Ở độ cao này, con hổ chưa thể vồ tới, vẫn là khoảng cách an toàn.
Chỉ cần xuống thấp hơn nữa, anh sẽ lọt vào phạm vi tấn công của nó.
Anh đứng im chừng mười giây, rồi cố tình đưa một chân xuống không trung nhún nhún để nhử mồi, xem gã kia có đang giả vờ ngủ hay không.
Con hổ vẫn im lìm, bụng phập phồng đều đặn theo nhịp thở.
Vương Dương chẳng còn tâm trí đâu mà đắn đo nữa.
Anh đã quá mệt mỏi sau một đêm thức trắng, cơ thể anh đang biểu tình dữ dội với những cơn đau nhức từ sâu trong xương tủy.
Đây là cơ hội duy nhất, nếu không thử bây giờ, chẳng biết sẽ phải bị giam lỏng trên cây đến bao giờ.
Anh tụt xuống thêm hai mét nữa, động tác nhẹ như mèo, cố gắng không gây ra bất cứ tiếng động nào.
Nhưng ngay khi cách mặt đất chỉ còn tầm một mét, Vương Dương khựng lại.
Anh nhận thấy bụng con hổ không còn phập phồng đều đặn nữa mà co thắt lại đột ngột.
Đó là dấu hiệu rõ mệt của việc siết chặt cơ bắp, chuẩn bị cho một cú vồ chí mạng.
"Đúng là cáo già giả chết!"
Vương Dương rủa thầm trong bụng, dùng hết sức bình sinh leo ngược trở lên.
Thấy con mồi sập bẫy hụt, con hổ răng kiếm không còn kiên nhẫn được nữa.
Nó choàng dậy, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa rồi lao vút tới như một cơn lốc.
Vương Dương leo vội lên cành cao, ngồi thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng nhìn gã "thợ săn" đang hậm hực dưới gốc cây.
Người ta bảo họ hàng nhà mèo lớn đều rất xảo quyệt, quả không sai chút nào.
Gã này chắc chắn đã tỉnh từ lâu, nhưng vẫn nhẫn nại đóng kịch để chờ anh tự dẫn xác xuống nộp mạng.
Vương Dương đợi thêm hơn hai tiếng đồng hồ, cho đến khi ánh nắng đã chan hòa khắp cánh rừng, nhưng con hổ vẫn nhất quyết không đi.
Nó cứ lù lù đứng đó như một bức tượng, quyết tâm "giữ chân" anh bằng được.
Thấy không có hy vọng trốn thoát, cơn buồn ngủ ập đến như bão cuốn, anh không thể cưỡng lại được nữa.
Anh leo lên một cành cây khá to, dùng những sợi dây da thú quấn chặt hai chân mình vào cành cây, cố định nửa thân dưới.
Sau đó, anh dùng hai cái dùi đá làm "đinh", cắm chặt vào thân cây ở hai bên cổ để giữ cố định nửa thân trên.
Làm vậy để lỡ có ngủ say quá cũng không bị lộn cổ xuống đất làm bữa sáng cho hổ.
Xong xuôi, anh nhắm mắt lại, lịm đi trong cơn mệt mỏi.
Đến khi Vương Dương tỉnh dậy, mặt trời đã khuất sau những rặng núi phía Tây, hoàng hôn bắt đầu buông xuống.
Anh dụi mắt, thầm hy vọng khi mở mắt ra con hổ đã đi mất.
Nhưng đời không như là mơ.
Con hổ răng kiếm vẫn trơ tráo nằm đó, thong dong nhai nốt mấy miếng thịt linh miêu cuối cùng.
Nhìn cái vẻ nhẩn nha của nó, anh chỉ thấy hiện lên hai chữ: "đểu cáng".
Vương Dương không còn lời nào để nói.
Đây rõ ràng là muốn đánh một trận chiến trường kỳ với anh đây mà.
Anh cởi bỏ đống dây da, sờ vào túi thì thấy quả dại đã hết sạch.
Anh cũng chẳng buồn bận tâm, lấy con chuột chũi bắt được hôm qua ra gặm nhấm.
Vị của nó chẳng ngon lành gì, thậm chí còn hơi tanh và hăng, nhưng lúc này có cái để bỏ vào bụng đã là hạnh phúc lắm rồi.
Màn đêm lại buông xuống, một vòng lặp hành hạ tinh thần mới lại bắt đầu.
Cơn ngủ đã qua, đầu óc anh tỉnh táo hơn nhưng nỗi lo sợ thì vẫn thường trực.
Vương Dương trầm ngâm suy nghĩ:
"Cứ thế này mãi thì không ổn. Mình thì lúc nào cũng lo ngay ngáy, còn nó thì ung dung tự tại, sớm muộn gì mình cũng phát điên trước khi kịp trốn thoát. Đánh kiểu này thì thua chắc!"
Chưa kể, lương thực và nước uống mới là vấn đề chí mạng.
Anh phân tích tình hình: Con hổ đã chén sạch chỗ thịt linh miêu rồi, ngày mai chắc chắn cái bụng của nó sẽ réo vang.
Nó buộc phải đi săn.
Chỉ cần ngày mai anh cố trụ vững không ngủ, nhất định sẽ chộp được thời cơ để thoát thân.
Thêm một đêm trắng trôi qua.
Sáng sớm hôm sau, cơn buồn ngủ lại kéo đến như muốn kéo sập mí mắt, nhưng Vương Dương không cho phép mình nhắm mắt.
Anh căng sức ra chờ đợi con hổ đi tìm thức ăn.
Nhìn gã kia vẫn nằm ỳ ra đó, Vương Dương mất hết kiên nhẫn, nhặt một hòn đá ném thẳng xuống:
"Đừng có diễn nữa! Tao biết thừa là mày tỉnh rồi! Khôn hồn thì mau đi kiếm cái gì mà ăn đi!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận