Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Trở Lại Thời Kỳ Đồ Đá (Dịch)
  4. Chương 26: Ngươi là cứu binh do khỉ mời đến đấy à?

Trở Lại Thời Kỳ Đồ Đá (Dịch)

  • 47 lượt xem
  • 1622 chữ
  • 2026-03-03 22:58:12

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Loài linh miêu có khả năng săn hạ những con mồi nặng hơn mình đến bảy tám mươi phần trăm.

Nghĩa là sao?

Một con linh miêu nặng ba mươi cân thì nó có thể xơi tái một mục tiêu nặng hơn năm mươi cân dễ như chơi.

Nói cách khác, con quái vật này chính là nỗi khiếp đảm đối với lợn rừng non, ngựa nhỏ hay hươu nai.

Trong khu rừng này, chỉ cần không đụng phải đại ca gấu, hổ, báo hay bị cả đàn sói vây hãm, nó hoàn toàn có thể nghênh ngang đi lại như chủ nhà.

Vương Dương thầm tính toán, cân nặng của mình cũng chỉ ngang ngửa nó.

Trong mắt con thú này, anh chẳng khác nào một đĩa mồi nhắm ngon lành.

Nghĩ đến đây, Vương Dương không khỏi cảm thấy phiền muộn trong lòng.

Nhưng tình thế ngàn cân treo sợi tóc không cho phép anh suy nghĩ nhiều.

Trước mắt anh, con linh miêu đã lao vút tới, thân mình nó lơ lửng giữa không trung, cái miệng đỏ lòm há hốc lộ ra hàm răng nhọn hoắt lạnh lẽo.

Những chiếc vuốt sắc như dao găm đang nhắm thẳng vào lồng ngực anh mà đâm tới.

"Đậu..."

Vương Dương còn chẳng kịp thốt ra một câu chửi thề, mồ hôi lạnh đã túa ra như tắm.

Trong khoảnh khắc ấy, anh đổ rạp người về phía sau, trông như sắp ngã ngửa ra đất để né cú vồ chí mạng.

Linh miêu có vẻ đã quá quen với chiêu trò này, nó lập tức điều chỉnh tư thế ngay trên đầu Vương Dương, móng vuốt quắp xuống, định bụng sẽ xé xác con mồi thành từng mảnh.

Tấm da thú mỏng manh trên người anh làm sao chịu nổi một cú cào của nó?

Nhưng Vương Dương đời nào lại để mình lộ ra sơ hở chết người như vậy?

Anh không hề ngã ngửa, mà thực hiện một động tác tựa như nhào lộn tại chỗ.

Đôi chân anh gồng lực, bật mạnh khỏi mặt đất, tung một cú đạp sấm sét ngược lên trên.

Cú phản đòn khiến con linh miêu không kịp trở tay.

Khi móng vuốt của nó tưởng chừng đã chạm được vào ruột gan con mồi thì lại bị một cú đá trời giáng trúng bụng.

Con thú văng ra xa, lăn vòng vòng trên mặt đất rồi nhanh chóng lồm cồm bò dậy.

Về phần Vương Dương, vì cú lộn nhào chưa tới nơi tới chốn nên anh bị đập lưng xuống đất.

Lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm xem cú đá vừa rồi có "ngầu" hay không, anh vội dùng tay chống mạnh, mượn phản lực bật dậy, lăm lăm xương nhọn và giáo gỗ trong tay, bày ra tư thế quyết tử.

Tim anh đập loạn xạ, mồ hôi chảy ròng ròng.

Thật là hú vía!

Nếu không nhờ những năm tháng khổ luyện, nâng tầm sức bật và độ dẻo dai của cơ bắp lên mấy bậc, thì cái mạng nhỏ này đã đi tong từ nãy rồi.

Anh nheo mắt nhìn về phía trước.

Con linh miêu sau khi bò dậy lại bắt đầu tăng tốc, một lần nữa lao tới như một cơn lốc màu xám.

Vương Dương đè nén cơn run rẩy, khi con thú chỉ còn cách chừng bốn mét, anh lấy hết sức bình sinh đâm mạnh giáo gỗ về phía trước, ý đồ bắt con linh miêu tự đâm sầm vào mũi giáo mà chết.

Nào ngờ con thú này phản ứng quá nhanh.

Thấy mũi nhọn lao tới, hai chân trước của nó đập mạnh xuống đất một cách quái dị, bẻ lái hoàn toàn đà lao tới, bay chéo sang mạn sườn trái của anh.

Trong chớp mắt, khoảng cách giữa cả hai chưa đầy ba mét.

Tay trái Vương Dương vẫn còn đang cứng đờ vì cú đâm hụt, thấy tử thần đang áp sát, bản năng sinh tồn của anh còn nhanh hơn cả suy nghĩ.

Anh hạ thấp trọng tâm, hai chân bám chặt vào mặt đất, thắt lưng xoay mạnh, dồn toàn bộ khí lực vung ngang chiếc giáo gỗ như muốn quét sạch mười vạn quân thù.

Tốc độ của con linh miêu vẫn nhanh hơn anh một bậc.

Thấy chiếc giáo quét tới như một cây côn, nó lập tức từ bỏ ý định tấn công, khéo léo nhảy lùi lại một bước né đòn.

Ngay khi chân sau vừa chạm đất, đôi chân nó như có gắn lò xo, lại một lần nữa phóng mình lao lên.

Đồng tử Vương Dương co rụt lại, thầm hô hỏng bét!

Lúc này, vì lực vung giáo quá mạnh, cánh tay trái của anh vẫn còn đang bị quán tính kéo về bên phải, không tài nào thu hồi kịp, đôi chân cũng không thể di chuyển vì chỉ cần nhúc nhích là sẽ mất thăng bằng mà ngã lăn quay.

Trong cơn quẫn bách, anh vung nốt quân bài cuối cùng: chiếc xương nhọn dài ba mươi phân ở tay phải, đâm thẳng về phía con thú.

Linh miêu càng lúc càng gần, gần đến mức Vương Dương có thể nhìn rõ từng sợi lông tơ trên mũi nó, ngửi thấy cả mùi hôi tanh nồng nặc đang xộc vào mũi.

Anh đang đánh cược!

Chiếc xương nhọn quá ngắn.

Khi anh đâm trúng nó, nó cũng thừa sức dùng vuốt xé toạc người anh.

Nếu đâm không trúng chỗ hiểm như đầu hay mắt, thì cái kết "lưỡng bại câu thương", anh bị nó mổ bụng là cái chắc.

Chiêu này gọi là gì nhỉ?

Quỳ Hoa Bảo Điển?

 Không, chắc là Thất Thương Quyền rồi.

Trong đầu anh bất chợt hiện lên cảnh tượng bụng mình bị rạch một đường lớn, ruột gan đổ ra ngoài không cách nào nhét lại được.

 Anh cũng chẳng hiểu sao lúc này mình lại lắm suy nghĩ kỳ quặc đến thế, nhưng giờ không quản nổi nữa rồi, anh đỏ mắt gầm lên, chỉ muốn thấy máu!

Thế nhưng, ngay vào lúc ấy, một biến cố nằm ngoài mọi dự tính đã xảy ra.

Vương Dương chỉ cảm thấy một luồng cuồng phong thổi thốc bên cạnh, dường như có một khối khổng lồ vừa lướt qua người mình.

"Cứu thế chủ xuất hiện rồi sao? Là cứu binh do khỉ mời đến đấy à?"

Trong khoảnh khắc ấy, Vương Dương cảm động đến phát khóc, thầm nghĩ mình đúng là có số làm nhân vật chính thật.

Nhưng khi nghe thấy tiếng gầm trầm đục như sấm rền vang lên, mặt anh lập tức chuyển sang màu xanh mét.

"Là cái gã khốn kiếp đó! Hổ răng kiếm!"

Đúng là họa vô đơn chí mà!

Ông đây vừa mới dâng cho hai người các ngươi một con lợn rừng, không biết ơn thì thôi, lại cứ thích kéo đến làm loạn, máu chảy thành sông thì còn gì là tình nghĩa láng giềng nữa...

Vương Dương gần như tuyệt vọng.

Trước có cường địch, sau có truy binh, đây đúng là nhịp điệu muốn tiễn anh về chầu ông bà đây mà.

Tuy nhiên, sau trận cuồng phong, một "ngọn núi" màu vàng đất bỗng sừng sững hiện ra trước mắt anh.

 Ngọn núi ấy vồ lấy con linh miêu vẫn còn đang chơi vơi trên không trung, giáng một cú "Thái Sơn áp đỉnh" nặng nề xuống đất.

Con hổ răng kiếm như bị nhập xác, một vuốt ấn chặt cổ, một vuốt khóa chặt chân trước, hai chân sau đè nghiến phần dưới của linh miêu.

Với trọng lượng hơn ba trăm cân, nó ép con linh miêu không thể nhúc nhích lấy một phân.

Hổ răng kiếm ngẩng đầu gầm lên một tiếng vang động núi rừng, rồi bất thần cúi rạp đầu xuống.

Hai chiếc răng nanh dài ngoằng đâm chính xác vào cổ họng linh miêu.

Máu tươi bắn ra xối xả, nhuộm đỏ cả mặt con mãnh thú.

Xong đời một kiếp linh miêu.

Chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này, Vương Dương chẳng hề có ý định quỳ xuống dập đầu tạ ơn hay nói mấy câu sến súm kiểu "ân đức này không biết lấy gì báo đáp".

Anh dứt khoát vứt sạch giáo gỗ và xương nhọn, một tay chộp lấy mũi dùi đá, tay kia xách con chuột chũi đã chết, chẳng thèm ngoảnh đầu lại, dùng hết sức bình sinh lao vút về phía một cái cây lớn gần đó.

Quả nhiên, sau khi kết liễu con linh miêu, hổ răng kiếm chẳng nói chẳng rằng, quay người đuổi theo Vương Dương ngay lập tức.

Nhưng lúc này Vương Dương chẳng khác nào cá gặp nước, đôi chân thoăn thoắt leo tót lên ngọn cây cao.

"Gào!"

Con hổ răng kiếm gầm lên đầy giận dữ.

Nó cảm thấy vô cùng khó chịu khi lãnh địa của mình bị xâm phạm.

Đặc biệt là cái "con khỉ nhỏ" vô lại này, suốt ngày coi nơi đây như vườn sau nhà mình mà đi dạo, thật là không thể tha thứ!

Vương Dương yên vị trên cây, một tay vỗ ngực trấn tĩnh, một tay vẫy vẫy xuống dưới như muốn đáp lễ:

"Lần này ông đây không thèm chửi ngươi nữa, ăn no rồi thì biến lẹ đi, ta còn phải về nhà."

Hổ răng kiếm bắt đầu đánh chén con mồi, Vương Dương cũng chẳng dám xuống, chỉ đành ngồi chờ nó rời đi.

Anh phân tích sơ qua, có lẽ vì con linh miêu chạy quá nhanh, khó bắt lại có tính đe dọa cao nên hổ răng kiếm mới ưu tiên xử nó trước.

Xem ra, đôi khi tỏ ra yếu đuối một chút cũng có cái lợi của nó.

Nhưng chuyện đâu có dễ dàng thế, hổ răng kiếm sau khi có được miếng mồi linh miêu, lại quyết định nằm lỳ luôn dưới gốc cây để canh chừng.

Thế là, dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như thiêu như đốt, một người một hổ trân trân nhìn nhau "đắm đuối".

Giữa những tiếng gầm gừ đầy "tình tứ" vang lên liên hồi, họ đã cùng nhau diễn một vở kịch "Cuộc đời của Dương" phiên bản thời tiền sử đầy éo le.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top