Vừa về đến hang, Vương Dương quẳng con gà rừng xuống, cả người đổ ập lên tấm da sói êm ái, đánh một giấc thỏa thuê.
Đám người trong hang thấy lạ, kéo nhau vây lại. Họ lật qua lật lại con gà, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên chưa từng thấy.
Bắt được một con gà rừng ở thời này chẳng khác nào nhặt được vàng.
Loài chim này cực khôn, hiếm khi có kẻ nào ngốc đến mức tự dẫn xác vào tay, mà có gặp thì với đôi chân trần của người vượn cũng chẳng đời nào đuổi kịp.
Sau khi liếc nhìn Vương Dương đầy vẻ thán phục, họ chẳng nói chẳng rằng, bắt đầu vặt lông gà sạch bách rồi đem nướng ngay lập tức.
Với họ, những chiếc lông vũ sặc sỡ kia chẳng mảy may giá trị, việc lấp đầy cái dạ dày đang biểu tình mới là ưu tiên số một.
Nghỉ ngơi một lát, Vương Dương xách chiếc thùng gỗ ra bờ suối, cọ rửa kỹ càng mấy lượt.
Không phải anh sợ mùi máu dẫn dụ dã thú đến hang – thực lòng anh còn mong con hổ răng kiếm kia lẻ loi dẫn xác tới đây để anh dùng giáo nhọn kết liễu nó một lần cho xong.
Làm vậy, đám người trong bộ lạc mới nhận ra sức mạnh tập thể đã bước sang trang mới, mới đủ can đảm tiến sâu vào rừng rậm.
Anh rửa sạch thùng chỉ vì sợ ngày mai vào rừng, mùi máu cũ sẽ khiến con mồi cảnh giác.
Thế thì còn săn bắn gì được nữa?
Điều làm anh hơi bất ngờ là Trương Tam cứ nhìn anh chằm chằm, đôi mắt sáng rực.
Không biết gã này đã nhận ra công dụng thần kỳ của chiếc thùng gỗ hay chưa.
Vương Dương cũng chẳng buồn quan tâm, anh đốc thúc Trương Tam hoàn thành thêm một đợt tập luyện, đánh chén chiếc đùi gà rồi nằm lăn ra ngủ.
Đêm đó, ngoài hang, chớp giật như những con rắn bạc vắt ngang trời.
Mưa trút xuống xối xả, lôi quang xé toạc màn đêm u tối.
Tiếng gió gào thét như quỷ rú, tiếng mưa nện "bạch bạch" xuống đất đá khiến Vương Dương liên tưởng đến tiếng súng máy liên thanh.
Anh thầm thở dài: “Giá mà giờ có một khẩu súng vô hạn đạn nhỉ.”
Nhưng đó chỉ là mộng tưởng hão huyền.
Anh tin chắc rằng, chỉ cần mọi người nghe lời mình, hiểu được ý đồ của mình thì sớm muộn gì cũng có "bánh mì và sữa" mà thôi.
Dưới những luồng sấm sét nổ vang rền trời, đám người vượn sợ hãi co cụm thành một đống, bám chặt lấy nhau.
Những tia chớp lóe lên định kỳ soi rõ gương mặt kinh hoàng, run rẩy của họ.
Vương Dương đứng nơi cửa hang, vừa cảm nhận sự rung chuyển của thiên nhiên, vừa quay đầu nhìn biểu cảm của mọi người.
Anh không trách họ, sợ sấm sét là bản năng của động vật, cũng giống như việc họ sợ lửa trước khi biết cách chế ngự nó vậy.
Anh nhìn những tia chớp và nghĩ đến "thần tích".
Nếu anh có thể chế ra một thiết bị dẫn sét, để mọi người tận mắt thấy anh điều khiển được uy lực của trời xanh, đó chắc chắn là một cú hích tâm linh cực mạnh.
Trong nhận thức của họ, con người làm sao chống lại được thiên lôi?
Nếu bị sét đánh mà không chết, chẳng phải sẽ hóa thần sao?
“Ờ, mà ở thời hiện đại, bị sét đánh không chết thì cũng thành thánh nhân thật chứ chẳng đùa.”
Rồi anh lại nghĩ, hay là diễn ảo thuật cho họ xem?
Kiểu như "thoát khỏi hòm gỗ".
Trò này cũng dễ, đóng một cái thùng rồi làm cái cơ quan là xong.
Nhưng ngặt nỗi, đám người này có hiểu cái hòm là cái gì đâu?
Cái trò đó với họ chẳng có ý nghĩa gì cả.
Giống như gảy đàn cho trâu nghe, bạn thấy hay nhưng con trâu thì thấy nhức đầu.
Dù có biến ra người từ không trung, họ chắc cũng chẳng mảy may phản ứng.
Trừ khi anh biến ra một núi thức ăn, hoặc dùng khí công chọc chết tươi một con dã thú, lúc đó may ra họ mới quỳ xuống lạy lục.
Nghĩ ngợi một hồi chẳng đâu vào đâu, anh đánh một giấc đến sáng.
...
Một đêm yên ả trôi qua.
Sáng sớm hôm sau, Vương Dương lại lên đường tiến sâu vào rừng già.
Sau trận mưa lớn, khu rừng như được khoác áo mới.
Những mầm non và lá cỏ còn đọng đầy giọt nước, một màu xanh rì tràn trề nhựa sống.
Không khí trong lành đến mức hít một hơi còn sướng hơn cả nhai kẹo cao su bạc hà.
Trong khung cảnh đẹp như tranh này, người ta dễ dàng mơ mộng về mấy câu chuyện cổ tích kiểu Phù thủy xứ Oz.
Nhưng thực tế phũ phàng hơn nhiều.
Chẳng ai thích đi bộ trong khu rừng này lúc này đâu.
Rừng sâu lặng ngắt, thỉnh thoảng có vài giọt nước từ tán lá rơi xuống cổ, lạnh buốt, len lỏi dọc sống lưng xuống tận thắt lưng.
Mỗi bước chân đạp lên mặt đất sũng nước đều lún sâu vào bùn lầy, nặng trĩu.
Cảm giác cô độc bủa vây, cứ như thể cả thế giới đã biến mất, chỉ còn lại mình mình. Đã thế, bạn còn thừa biết rằng bốn bề đều là cạm bẫy chết người.
Anh vẫn chọn quay lại gốc cây cũ, nơi anh đã khắc chữ "Cây Ăn Quả Số 1" để dễ nhận diện.
Tới nơi, anh đặt bẫy rồi leo lên cây, im lặng chờ đợi.
Lại là con hổ răng kiếm đáng ghét ấy.
Nó vẫn xuất hiện.
Hai bên "lịch sự" hỏi thăm mười tám đời tổ tông của nhau một hồi, và vẫn như cũ, Vương Dương giành chiến thắng toàn diện nhờ khả năng... chửi đổng trên cao.
Sau khi con hổ bỏ đi, trong lúc chờ mồi, Vương Dương không ngừng suy tính cách kết liễu nó.
Anh từng nghĩ đến việc đào hố bẫy thú lớn.
Nguyên lý thì đơn giản: Đào một cái hố sâu là xong. Nhưng có một rắc rối lớn là ở rìa rừng, do có người vượn sinh sống nên thú lớn đều đã dời sâu vào trong.
Ở ngoài này mà đào hố to thì chẳng lẽ để bẫy mấy con thú nhép?
Hơn nữa, động vật đâu có ngu.
Đâu phải cứ đào cái hố là chúng nó nhảy xuống cho mình bắt.
Ngay cả con gà rừng hôm qua cũng biết chiếc thùng gỗ có vấn đề nên mới chần chừ mãi.
Với những công cụ đá thô sơ này, đào một cái hố sâu một mét cũng mất cả đời, công sức bỏ ra chẳng bõ bèn gì so với thành quả.
Trong khi đó, bắt thú nhỏ thì một chiếc thùng gỗ xách tay là quá đủ, vừa tiện vừa thực dụng.
Đào hố trong rừng sâu lại càng bất khả thi.
Hố nông thì thú lớn nhảy cái vèo là ra, ít nhất phải đào sâu hai mét.
Mà Vương Dương anh cao có một mét mấy, đào sâu một mét là hết nhìn thấy gì bên trên rồi.
Lúc đó con hổ răng kiếm mò đến, nó nhìn xuống hố rồi nhe răng cười thì đúng là thảm cảnh.
Và thực tế nhất là anh không thể đào một mình trong thời gian ngắn.
Đào mất mấy ngày trời, lỡ giữa chừng ăn một trận mưa rào thì cái hố thành hồ bơi ngay lập tức.
Cho nên, bẫy hố nhìn thì hay nhưng thực chất là "gân gà" – bỏ thì vương, thương thì tội, rủi ro lại quá cao.
Chẳng hiểu sao mấy truyện với phim ảnh cứ thích vẽ ra cảnh đào hố, thợ săn thực thụ chẳng ai rảnh háng đi đào bới khắp nơi như đi trộm mộ thế cả.
“Sau này mình kéo được cả đám cầm giáo vào rừng thì cần gì hố với bẫy. Cứ mỗi người một giáo đâm tới tấp, nó không chết mình theo họ nó luôn!”
Đang mải mê suy tính, một con mồi mới lọt vào tầm mắt Vương Dương.
Đó là một con chuột chũi, lông xám vàng, người không lớn lắm, dài chừng bốn mươi phân, vừa khéo để úp trọn bằng thùng gỗ.
Con chuột này hơi khác với con lần trước anh bắt hụt.
Lần này anh dám khẳng định danh tính của nó vì nó không chỉ có vuốt trước sắc lẹm mà vuốt sau cũng dài tới hai phân.
Mũi nó dài và tròn xoe, trông cứ như mũi lợn vậy.
Nó bò rất nhanh đến gần chiếc thùng gỗ.
Con này gan dạ hơn con gà rừng nhiều, trí thông minh cũng cao hơn.
Nó không thò đầu vào trước mà lại đi giật lùi vào trong, mắt vẫn không rời khỏi hướng của Vương Dương.
Đây là bản năng sinh tồn: vừa muốn ăn, vừa phải giữ tầm nhìn bao quát để đề phòng kẻ địch.
Vương Dương nín thở nhìn theo.
Đôi chân sau của nó đang cố khều lấy miếng trái cây để kéo ra phía trước.
Chiếc thùng gỗ bắt đầu rung rinh theo cử động của nó.
Vương Dương căng thẳng cực độ.
Giờ mà ném đá ngay thì nó sẽ bỏ chạy thục mạng, còn nếu không ném, chẳng lẽ lại dâng không trái cây cho nó ăn?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận