Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Trở Lại Thời Kỳ Đồ Đá (Dịch)
  4. Chương 15: Vương Dương bất lực

Trở Lại Thời Kỳ Đồ Đá (Dịch)

  • 65 lượt xem
  • 1402 chữ
  • 2026-03-03 22:14:28

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Ở đâu có con người, ở đó có tranh chấp, và nơi này cũng không ngoại lệ.

Giữa những người vượn này, thức ăn chưa bao giờ là nguồn cơn của xung đột, đơn giản vì họ chưa có khái niệm về sở hữu cá nhân.

Thế nhưng chuyện bạn đời thì lại khác, họ chẳng khác gì lũ thú hoang ngoài kia: lao vào đấm đá túi bụi cho đến khi một bên nằm bẹp dí không nhúc nhích nổi, hoặc phải cúi đầu nhận thua mới thôi.

Đó là cách giải quyết mâu thuẫn thô lậu nhưng hiệu quả nhất ở cái thời này.

Vương Dương lúc này thực sự chỉ muốn phát điên lên mà đấm cho mỗi người một trận, bắt tất cả phải răm rắp nghe theo ý mình.

Nhưng ngặt nỗi, một là anh đánh không lại đám người vạm vỡ ấy, hai là có đánh thì họ cũng chỉ sợ hãi được dăm ba phút rồi đâu lại đóng đấy.

Điều anh cần là sự kính sợ — một thứ quyền uy tuyệt đối để có thể nhào nặn cái tập thể rời rạc này thành một khối thống nhất.

Sau những gì đã thể hiện, đám người vượn cũng chỉ dừng lại ở mức tôn trọng anh.

Họ nhường anh miếng ngon nhất, dành cho anh chỗ ngủ ấm nhất, nhưng muốn họ coi mệnh lệnh của anh là "thánh chỉ" thì còn khướt.

Đây chính là cái dằm đâm vào tim khiến Vương Dương đau đầu bấy lâu mà chưa tìm ra cách giải quyết.

Trải qua chuyến thám hiểm đầu tiên vào rừng sâu, nỗi sợ dã thú trong anh cũng vơi đi ít nhiều.

Ngoại trừ loài rắn trơn trượt đáng tởm, còn lại dù có là mãnh thú phương nào cũng khó lòng địch nổi sức mạnh của số đông.

Anh hiểu rằng, đám người lớn kia không dám bước chân vào rừng sâu chỉ vì họ thiếu cảm giác an toàn.

Chỉ cần mang lại cho họ sự tự tin, họ chắc chắn sẽ dám dấn bước.

Và chìa khóa của sự an toàn chính là vũ khí.

Vương Dương nhận ra đám người này quá thiệt thòi khi đối mặt với thú ăn thịt vì thiếu vũ khí tầm xa.

Thế là, thay vì vội vã thâm nhập rừng sâu lần nữa, anh quanh quẩn ở cửa thung lũng, dùng rìu đá hạ một cây cổ thụ lớn, quyết tâm chế ra khoảng mười mấy cây giáo gỗ.

Ở cái thời đại mà năng suất lao động bằng không này, làm ra một cây giáo ra hồn là cả một cực hình.

Cái khó không nằm ở việc vót nhọn đầu giáo, mà nằm ở thân giáo — chỗ để cầm tay.

Nó phải được mài nhẵn thín, không được phép có một nốt sần hay một cái dằm nhỏ nào.

Nếu không, khi đi săn sẽ xảy ra một cảnh tượng cực kỳ "đắng lòng".

Hãy thử tưởng tượng xem: Bạn cầm một cây giáo thô ráp, dùng hết sức bình sinh đâm vào lớp da dày của một con lợn rừng.

Lực phản chấn dội lại khiến tay bạn trượt về phía trước, những cái dằm gỗ sắc lẹm sẽ đâm phập vào lòng bàn tay như những cây kim.

Chưa kịp giết được địch đã tự phế đi đôi tay của mình, thế thì còn lấy đâu ra cảm giác an toàn nữa?

Vì vậy, mài nhẵn thân giáo mới là ưu tiên số một.

Vương Dương mất hơn nửa tháng trời mới xong cây giáo của riêng mình.

Khổ nỗi, anh chẳng thể giải thích cho đám người lớn hiểu lợi ích của nó, đành lủi thủi một mình vùi đầu vào làm việc, cực nhọc vô cùng.

Dĩ nhiên, anh không để lãng phí bất kỳ nguồn nhân lực nào.

Khi những người lớn đi săn vào ban ngày, mặc kệ họ nhìn anh bằng ánh mắt phàn nàn vì tội "lười biếng, chỉ biết cầm rìu đá đục đẽo", Vương Dương vẫn lẳng lặng làm việc.

Anh đốn một đoạn thân cây dài khoảng một mét sáu, rồi thị phạm cho đám trẻ con cách xẻ ra những thanh gỗ vuông vức.

Chỉ một động tác bắt chước đơn giản thế thôi mà anh phải dạy ròng rã mấy ngày trời.

Anh phải dùng đá khắc từng đường kẻ lên thân cây, rồi trực tiếp làm mẫu đi làm mẫu lại họ mới chịu "thông não".

Công việc này được giao cho bốn đứa nhóc từ bốn đến năm tuổi — những "đệ tử" nhỏ tuổi vốn luôn nhìn anh với ánh mắt sùng bái.

Chưa hết, những đứa trẻ lên ba cũng bị anh lôi vào cuộc với nhiệm vụ vót nhọn đầu giáo.

 Anh vạch một vòng tròn cách đầu gỗ năm phân rồi bảo chúng cứ thế mà gọt.

Đám nhỏ này vốn ham chơi, thi thoảng lại muốn đình công, nhưng dưới "uy quyền" của Vương Dương, chúng đành phải lủi thủi tiếp tục mài mài gọt gọt.

Phân công xong xuôi, Vương Dương dồn sức vào việc mài nhẵn thân giáo.

Anh cố gắng làm cho mỗi cây giáo đều tròn trịa, trơn láng nhất có thể để giảm thiểu rủi ro tự gây thương tích.

Cứ thế, hai tháng ròng rã trôi qua, mùa hè đã chạm ngõ.

Nhờ sự nỗ lực không ngừng nghỉ và quy trình làm việc có tổ chức của Vương Dương cùng đám trẻ, hai mươi cây giáo gỗ dài cuối cùng cũng hoàn thành.

Đây thực sự là một kỳ tích!

Nhìn đám người lớn cầm giáo múa may, đâm chọc thử nghiệm, Vương Dương không khỏi dâng lên cảm giác tự hào.

Anh thở hắt ra một hơi đầy mệt mỏi nhưng mãn nguyện:

"Cuối cùng cũng có thể vào rừng sâu săn bắn rồi! Nguồn thức ăn sẽ dồi dào hơn, ngày nào cũng được ăn thịt, mình cũng có thể đi tìm dây leo về làm việc khác được rồi!"

Nhưng đời không như là mơ.

Vương Dương đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng nỗi sợ rừng sâu thâm căn cố đế của người vượn có thể bị xóa nhòa chỉ bằng một cây giáo gỗ lạ hoắc.

Họ hoàn toàn không biết rằng với món vũ khí này, sức chiến đấu của họ đã tăng vọt, đủ sức hạ gục những mãnh thú đi lạc mà vẫn bảo toàn mạng sống.

Trong mắt họ, giáo gỗ chỉ là một món công cụ tầm thường.

Họ dùng nó để... chọc vào hang chuột, hy vọng có thể xiên chết mấy con chuột nhắt cho đỡ tốn công.

Năng suất có tăng lên một tẹo, họ vui lắm, càng thêm yêu quý Vương Dương.

Nhưng Vương Dương thì suýt nữa thì tức đến thổ huyết!

Chút thức ăn còm cõi từ mấy con chuột làm sao nuôi nổi cả bộ lạc?

Chẳng lẽ phải đợi đến lúc chết đói đến nơi họ mới chịu động não sao?

Anh bấm đốt ngón tay tính toán: Chỉ còn một tháng nữa là hết hè, mùa thu cũng chỉ kéo dài chừng một tháng rưỡi.

Nghĩa là chỉ hai tháng rưỡi nữa thôi, mùa đông sẽ ập đến.

Lúc đó, thú vật đi ngủ đông, cây cỏ héo tàn, thức ăn sẽ cực kỳ khan hiếm.

Đến lúc ấy dù có vào rừng sâu cũng chẳng kiếm chác được gì.

Trong hai tháng rưỡi ngắn ngủi này, anh còn có thể làm được gì nữa đây?

Vương Dương cảm thấy lạc lõng vô cùng.

Đối diện với một lũ người vượn chưa khai hóa, cứng đầu cứng cổ như đá thế này, anh thực sự bất lực.

Cuối cùng, anh quyết định tự mình tiến vào rừng sâu một lần nữa.

Mặc kệ họ nghĩ gì, anh vẫn cần phải ăn no mặc ấm.

Đây sẽ là một cuộc huấn luyện sinh tử để anh nhanh chóng thích nghi với việc chiến đấu đơn độc, có như vậy mới mong tự bảo vệ mình khi đại nạn ập đến.

Đứng ở ranh giới giữa hai khu rừng, Vương Dương ngoảnh đầu nhìn mọi người, giơ cao cây giáo chỉ về phía trước rồi "ú ớ" ra hiệu, hy vọng có ai đó đủ dũng cảm bước ra đi cùng mình.

Nhưng một lần nữa, anh lại thất vọng.

 Ánh mắt họ vẫn tràn đầy vẻ ngơ ngác, không hiểu tại sao anh lại muốn đi vào chỗ chết.

Ánh mắt ấy, đối với Vương Dương, sao mà mỉa mai đến thế.

"Mình đã làm nhiều đến vậy, chẳng lẽ vẫn chưa đủ sao? Tại sao họ lại không hiểu chứ?"

Vương Dương quay đầu lại, nở một nụ cười tự giễu, hít một hơi thật sâu rồi dứt khoát bước vào bóng tối đại ngàn.

Thế giới trước mắt anh lại chìm trong màn đen u tịch, chỉ còn tiếng ve và côn trùng kêu rỉ rả bên tai.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top