Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Trở Lại Thời Kỳ Đồ Đá (Dịch)
  4. Chương 12: Dấn thân vào rừng sâu

Trở Lại Thời Kỳ Đồ Đá (Dịch)

  • 10 lượt xem
  • 1508 chữ
  • 2026-03-03 21:52:49

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Thêm mấy ngày nữa trôi qua, bộ lạc vẫn vậy.

Những người lớn vẫn dè dặt đi lại quanh rìa rừng, hái mấy quả dại, chia nhau những miếng thịt ít ỏi.

Cứ như thể mọi thứ đã quay về lúc trước, có Vương Dương hay không cũng chẳng khác gì.

Vương Dương thì sốt sình sịch vì muốn tìm mấy thứ như dây leo, nhưng quanh quẩn bìa rừng chẳng thấy mống nào.

Muốn tìm, chỉ có nước đi sâu vào trong.

Trong rừng sâu, những tán lá khổng lồ che lấp bầu trời, nắng chẳng lọt xuống được mấy nên cỏ dại thưa thớt hẳn.

 Chỉ cần căng mắt ra nhìn là biết ngay dưới đất có rắn hay không.

Đây là cái lợi duy nhất.

Nhưng rừng càng sâu, hiểm họa càng mịt mờ.

Thú lớn lảng vảng dày đặc hơn.

Khổ nỗi ở cái thời này, khối loài báo biết leo trèo, có trèo lên cây cũng chưa chắc đã giữ được cái mạng già.

Thường thì hội người lớn chẳng ai dám bén mảng vào sâu, trừ khi đói quá không còn gì bỏ vào mồm mới liều mạng đi kiếm ăn.

 Mười lần vào thì may ra năm lần săn được dê núi, lợn rừng hay hươu nai.

Nhưng lần nào trở ra cũng có người dính thương tích đầy mình.

Tự nhiên nó vốn nghiệt ngã thế đấy: nơi nào nhiều thức ăn, nơi đó đầy rẫy tử thần.

Con nào con nấy đều là những kẻ săn mồi khát máu.

Nếu mà thức ăn dư dả, có đánh chết Vương Dương cũng chẳng thèm vào.

Ngặt nỗi hiện tại chỉ đủ ăn ba mùa Xuân, Hạ, Thu, còn hễ đông tới là cái đói lại bủa vây cồn cào.

Chưa kể từ lúc học được cách bắt cá điệu nghệ, áp lực cơm áo gạo tiền giảm hẳn, mọi người đâm ra lười, chẳng muốn đối đầu với dã thú, thương vong thì giảm nhưng cũng vì thế mà cái bụng sinh ra chủ quan.

Thức ăn được cải thiện, người ngợm khỏe ra, lại thêm lửa ấm sưởi mùa đông nên chẳng mấy ai ốm yếu, tỉ lệ tử vong thấp kỷ lục.

Thế là dân số tăng vọt, thêm miệng ăn là thêm gánh nặng.

Đống trẻ con mới nhú thì chưa làm lụng được gì, trong khi lượng thức ăn kiếm được vẫn dậm chân tại chỗ.

Cái biểu đồ hình sin này mà cứ tiếp diễn thì mùa đông năm nay, dù không có đợt không khí lạnh nào tràn xuống, cả đám cũng sẽ lâm vào cảnh đứt bữa.

Vương Dương chẳng dám đánh cược xem năm nay có còn may mắn để bọn dã thú tự đấm nhau cho mình hưởng lợi hay không.

Tiến sâu vào rừng kiếm ăn là việc chẳng thể đừng!

Ấy thế mà, mỗi khi đêm về, mấy tay người lớn lại thi nhau đóng "phim hành động" phiên bản người thật việc thật làm Vương Dương đau hết cả thủ.

Anh chẳng phải đau lòng vì bị khêu gợi ham muốn gì, mà là lo cho cái tương lai mờ mịt kia kìa: Cứ loạn lên thế này thì chuẩn bị lại có thêm một đám miệng ăn sắp ra đời rồi!

Tài nguyên thì chỉ có nhúm, chẳng chịu nhìn vào thực tế gì cả, bộ sợ ít miệng ăn quá hay sao?

Vương Dương có cục tức trong lòng mà chẳng biết xả đi đâu.

Cay nhất là hội người lớn chẳng ai chịu đi rừng sâu với Anh.

Vẫn là cái điệp khúc cũ: cuộc sống tạm bợ nhưng yên ổn trước mắt đã làm họ mụ mị đi rồi.

Không có áp lực thì lấy đâu ra động lực?

...

Ngày hôm ấy, Vương Dương thủ sẵn xương nhọn, hai cái dùi đá, một túi đá sỏi cùng một cây gậy gỗ vót sắc lẹm, cùng mọi người lên đường.

Chẳng mấy chốc, Anh đã đứng trước vạch ranh giới giữa bìa rừng và rừng sâu – cái nơi mà hội người lớn coi là bờ vực của địa ngục.

Chỗ này có một vùng đệm rất dễ nhận biết: càng vào sâu, cây cối càng thưa thớt, thay vào đó là những mảng đất đen ngòm trải rộng.

Vương Dương đứng nơi ranh giới, nhìn vào rừng sâu tối tăm u uất.

Cây cối bên trong cao lớn lừng lững, cành lá đâm ra vặn vẹo trông chẳng khác gì những gương mặt quỷ gớm ghiếc hay những bộ xương tay trắng hếu, lại thêm tiếng gió rít vọng lại nghe đến là rợn tóc gáy.

Anh ngoái đầu nhìn lại, huýt còi vẫy vẫy hội người lớn, hy vọng có ai đó đổi ý đi cùng.

Nhưng tuyệt nhiên chẳng một ai đáp lại.

Họ đứng đực mặt ra từ xa nhìn Anh, ánh mắt vừa cảnh báo vừa chẳng hiểu nổi thằng nhóc này định làm trò trống gì.

Anh nhìn sang bố và mẹ mình.

 Họ cũng chẳng hiểu, trong mắt chỉ hiện lên vẻ lo lắng cuống cuồng.

"Nhìn mình giống thằng điên lắm à?"

Vương Dương tự giễu một câu.

Anh liều mạng đi tìm dây leo cho cả bộ lạc, không giúp thì thôi, việc gì phải nhìn bằng cái ánh mắt đó.

Xoay người một cái, Anh dứt khoát bước vào rừng sâu, bóng dáng dần mất hút trong tầm mắt mọi người.

Trong rừng sâu tầm nhìn rất kém, cứ lờ mờ âm u.

Không gian tĩnh lặng đến lạ kỳ, thành ra tiếng chân giẫm lên đám lá khô nghe chát chúa cả tai.

Về lý thuyết thì khu này Anh đã đến một lần vào mùa đông rồi, nhưng giờ lá cây mọc um tùm, nhận ra hướng nào mới là lạ.

Vương Dương đi chậm rì, một mắt trông chừng động tĩnh xung quanh, mắt kia đảo qua đảo lại tìm dây leo.

Nếu không có dây leo thì kiếm được cây dương cũng tốt, vỏ cây dương nhiều xơ, tước ra làm dây thừng là hết ý.

Đến bên một gốc cây cổ thụ, để chắc chắn không bị lạc đường, Anh khắc lên đó một vạch "Một", rồi mới tiếp tục dấn bước.

Gió lạnh trong rừng thổi hun hút, tạt vào người làm Anh nổi hết cả da gà da vịt.

Mấy gốc cây to đùng cứ chắn ngang tầm mắt, nhìn quá hai mươi mét là chẳng thấy gì nữa.

Lại đến một gốc cây khác, Anh liếc ra sau xem có biến gì không.

Thấy ổn, Anh vội vàng khắc lên vạch "Hai".

Nhưng vừa mới quay đầu lại, một bóng đen bỗng vụt qua trước mắt.

Theo bản năng, Anh né phắt sang bên rồi vung mạnh ngọn giáo gỗ ra.

Giáo đâm vào không khí.

Vương Dương căng mắt nhìn theo bóng đen kia, chỉ thấy nó chạy nhanh như chớp lủi vào bụi rậm.

Nhìn không rõ hình thù, màu hơi tối, có lẽ là màu nâu cà phê, cái đuôi to xù lông vẩy qua vẩy lại.

"Hù chết người ta mà, chắc là con sóc thôi."

 Vương Dương lẩm bẩm trấn an bản thân rồi đi tiếp.

Đi thêm một đoạn, Anh ngoái đầu nhìn lại, nhẩm tính chắc cũng được bốn trăm mét rồi.

Đừng có khinh cái con số bốn trăm này, ở rừng nguyên sinh, bốn trăm mét có khi là khoảng cách giữa thiên đường và địa ngục đấy.

Giờ nhìn lại chỉ thấy trùng trùng điệp điệp những thân cây to tướng chắn tầm mắt.

Lớp vỏ cây đen xì như muốn nuốt chửng chút ánh sáng le lói còn sót lại.

 Trong bóng tối âm u lạnh lẽo, cứ như có một đôi mắt u hồn nào đó đang chòng chọc nhìn vào mình.

Vương Dương bất chợt cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, sau gáy lạnh toát.

Cái nỗi hoang mang vô cớ ấy khiến Anh không yên chút nào.

"Chắc là nên về thôi."

 Vương Dương thầm nghĩ.

Đi đến tận đây mà khung cảnh vẫn chẳng đổi khác là mấy: vẫn là những gốc cây to thô ráp, đất đen và lùm bụi thưa thớt.

Anh ước lượng lại vị trí của mình: ngoài thung lũng là cánh rừng, sâu trong rừng có hai ngọn núi nhỏ án ngữ hai bên trái phải.

Vị trí của Anh hiện tại chắc là đang nằm giữa hai ngọn núi đó.

Bây giờ có ba lựa chọn: một là sang núi bên trái, hai là sang núi bên phải, ba là cứ đâm đầu đi tiếp vào rừng sâu.

Lên núi thì dễ tìm thấy dây leo hơn, nhưng cái độ nguy hiểm trên đó thì chấp cả rừng nguyên sinh.

Thứ nhất là trên núi có hổ, mà hổ thì thích "xưng vương chiếm núi".

Thứ hai là núi dốc, bụi rậm cỏ dại mọc dày đặc, không có lối đi mà cứ thế xông vào thì tỉ lệ đạp trúng đại ca "rắn độc" là cực cao.

Thứ ba là hội người lớn chưa bao giờ lên núi, thế giới trên đó là một ẩn số hoàn toàn.

Vương Dương đời nào dám lên núi, một mình lên đó khác gì nộp mạng.

 Mà đi sâu vào rừng tiếp thì cũng chẳng nắm chắc phần thắng để trở về.

Hết cách, Anh đành xoay người định quay về.

Thế nhưng, khi khóe mắt vừa liếc sang bên cạnh, sắc mặt Anh bỗng biến đổi hẳn.

Anh vội vã đưa tay bịt chặt lồng ngực, đến thở mạnh cũng không dám.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top