Một lúc sau, mặt đất ngập ngụa máu.
Mấy con sói và lợn lòi còn lại không đứng dậy nổi, nằm trên đất rên rỉ thảm thiết.
Ba con sói và năm con lợn lòi sống sót sau cùng đã quá mệt mỏi hoặc đã biết sợ, chúng bắt đầu vùi đầu vào ăn thịt.
Nhưng chưa được bao lâu, hai bên lại nhìn nhau bằng ánh mắt hằn học, chực chờ lao vào nhau lần nữa.
Lúc này, chúng cuối cùng cũng để mắt tới Vương Dương.
Bởi vì hiện tại, gã "người vượn" nhỏ bé vốn bị coi thường bỗng nhiên trở thành thế lực thứ ba không thể xem nhẹ.
Vương Dương định bụng khích cho chúng đánh nhau tiếp, anh nhặt đá ném vào một con lợn lòi.
Con lợn bị trúng đòn, kêu lên bực bội nhưng chẳng buồn động đậy.
Thấy vậy, chúng lại tiếp tục ăn.
Sau khi no nê, lũ lợn lòi bỏ đi trước.
Ba con sói liếm láp xác đồng đội, con đầu đàn nhìn Vương Dương bằng ánh mắt lạnh lùng một hồi lâu rồi cũng rời đi.
Vương Dương chưa dám xuống ngay.
Anh đợi thêm một lúc, lo sợ mùi máu sẽ dẫn dụ thêm những loài dã thú khác tới.
Sau đó, anh mới thận trọng tụt xuống cây, mắt đảo như rang lạc cảnh giác xung quanh.
Bây giờ khắp nơi đều là thức ăn.
Anh định mang thứ gì đó về, nhất là con hổ kia.
Bộ lông đó khiến Vương Dương thèm thuồng đã lâu, vừa ấm áp lại vừa "ngầu".
Nói theo ngôn ngữ hiện đại thì chính là: Hàng hiệu đẳng cấp, sang trọng lịch lãm, tinh tế từ bên trong.
Thế nhưng khi lại gần con hổ đang thoi thóp, anh vẫn thấy hơi sờn gai ốc, thôi thì cứ mặc kệ nó vậy.
Anh muốn vác một con lợn lòi về, nhưng nó nặng tới hơn trăm cân, vác trên vai thì không chạy nhanh được, lỡ mấy con sói hay lợn lòi kia quay lại thì khốn.
Thế là anh quyết định không mang gì cả, chạy thục mạng về hang.
Thấy mọi người trong bộ lạc, anh chỉ tay về phía bãi chiến trường, miệng kêu "ú ớ" liên hồi.
Mọi người chẳng hiểu gì, cứ tưởng dã thú sắp tấn công nên ai nấy đều thủ thế sẵn sàng.
Vương Dương tức nổ đom đóm mắt: Sao mà khó thông não thế không biết!
Anh đành kéo tay cha mẹ lôi đi bằng được.
Cả đám người lo cho sự an toàn của anh nên cũng đành chạy theo.
Chẳng mấy chốc, họ đã tới chỗ xác hươu.
Ai nấy đều đứng chôn chân tại chỗ vì kinh ngạc.
Trước mắt họ là xác của mười một con sói, tám con lợn lòi và một con hổ lớn.
Máu nhuộm đỏ cả vùng đất, mùi tanh nồng nặc sộc vào mũi.
Nhưng lạ thay, trong mũi của những người vượn này, đó không phải mùi máu, mà là mùi thịt thơm phức!
"Hú...!"
Không biết ai là người đầu tiên reo lên, rồi cả bộ lạc cùng hò reo vang dội!
Chỗ xác này đủ cho họ ăn trong một thời gian rất dài, dư sức để vượt qua đợt không khí lạnh lần này.
Mọi người chỉ để lại duy nhất một con lợn lòi tại hiện trường để đánh lạc hướng các loài thú khác.
Khi những kẻ săn mồi khác đánh hơi thấy thì dấu vết của bộ lạc cũng đã bị tuyết lớn xóa sạch.
Trở về hang đá, mọi người bắt đầu xẻ thịt, nhóm lửa nướng đồ ăn, chuẩn bị cho một bữa tiệc linh đình.
Vương Dương vẫn chưa hoàn toàn yên tâm.
Anh lấy mấy cành củi đang cháy cắm ở lối vào hẻm núi nhỏ hẹp.
Đám thú hoang đều sợ lửa, chúng sẽ không dám lại gần.
Xong xuôi mọi việc, Vương Dương mới thở phào, ngồi phịch xuống bên đống lửa đầy mệt mỏi.
Một ngày trải qua quá nhiều biến cố khiến anh nhận ra sinh tồn ở đây gian nan và nguy hiểm đến nhường nào.
Chỉ một chút sơ sảy là có thể mất mạng bởi những loài vật nhỏ nhất, chưa nói đến việc phải đối đầu với những mãnh thú mạnh hơn mình gấp bội.
Cạm bẫy bủa vây khắp nơi.
Nhưng điều đó không làm anh nhụt chí, trái lại càng khiến anh quyết tâm phải làm ra bằng được những chiếc lưới săn.
Hơi ấm và mùi thịt nướng thơm lừng lan tỏa.
Anh quay đầu lại, nhìn thấy những người lớn đang ôm con nhỏ, tay lăm lăm xiên thịt nướng, trên gương mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ cười hạnh phúc.
Họ không hề biết trước khi kế hoạch này thành công, cả bộ lạc đã đứng trước bờ vực nguy hiểm thế nào.
Họ chẳng biết gì cả.
Đôi khi, vô tri lại là một loại hạnh phúc. Ít ra họ không cần phải vắt óc suy nghĩ nhiều rồi đi liều mạng như anh.
Tuy nhiên, nhìn những nụ cười đánh đổi bằng tất cả sức bình sinh này, nhìn mọi thứ mình đang bảo vệ, anh thấy tất cả đều xứng đáng.
Vương Dương mỉm cười.
Cuộc khủng hoảng lương thực của bộ lạc tạm thời đã qua, cũng chẳng còn lo đàn sói hay lợn lòi quấy nhiễu.
Anh có thể yên tâm tận hưởng mùa đông này rồi.
Ừ thì, cứ coi như là đang ăn Tết đi!
Một người đàn ông lớn tuổi đưa miếng thịt vừa nướng chín sang, Vương Dương đón lấy, vui vẻ cắn một miếng thật to.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận