Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Trở Lại Thời Kỳ Đồ Đá (Dịch)
  4. Chương 1: Trở về thời đồ đá cũ

Trở Lại Thời Kỳ Đồ Đá (Dịch)

  • 16 lượt xem
  • 1557 chữ
  • 2026-03-03 20:56:14

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Khi Vương Dương cảm thấy cơ thể vừa thoát khỏi một cơn chèn ép đến nghẹt thở, anh biết, mình ....đã điên mất rồi!

Mình sống lại rồi! Vẫn còn nguyên ký ức!

Anh sướng tới phát điên, chỉ muốn gào thét thật lớn.

Anh chưa quên những bộ truyện trùng sinh từng đọc kiếp trước, nhân vật chính nào mà chẳng một bước lên mây, giàu sang phú quý.

Kể cả không phải trùng sinh mà là xuyên không thì cũng chẳng sao.

Nào là đấu khí, ma pháp, đa vũ trụ, đại lục này nọ... chỉ cần có thể tu luyện thì chắc chắn sẽ "đấu phá thương khung", một tay che trời!

Từ nay sẽ mở ra một cuộc đời bá khí: mệnh ta do ta chứ không do trời, thuận ta thì sống mà nghịch ta thì chết!

Tệ hơn nữa, nếu lỡ xuyên về cổ đại, với vốn kiến thức đi trước cả ngàn năm cùng việc nắm thóp dòng chảy lịch sử, thì việc kiếm cái chức vương hầu chẳng phải dễ như ăn kẹo sao?

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Vương Dương mở mắt ra, anh cay đắng nhận ra rằng: bi kịch bây giờ mới thực sự bắt đầu!

Anh nhìn người phụ nữ đang bế mình.

Hốc mắt trũng sâu, gò má nhô cao, khuôn miệng vẩu ra phía trước...

Hình ảnh này khiến anh lập tức nhớ đến một khái niệm trong sách giáo khoa: Người Vượn.

Xoay đầu sang hướng khác, anh thấy một gã đàn ông lực lưỡng, lông lá đầy mình, trên vai khoác một tấm da cừu thô kệch.

Đôi mắt sâu hoắm của gã lộ rõ vẻ vui mừng và trìu mến.

Sự quan tâm nồng hậu ấy bao bọc lấy Vương Dương, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng: Đây chính là cha của anh.

Xung quanh đó còn có vài người nữa đang vây xem, không một ngoại lệ, tất cả đều là những gương mặt người vượn đặc sệt.

Vương Dương thấy không cam lòng.

Khó khăn lắm mới được sống lại một lần, sao số phận lại trớ trêu đến thế này?

Anh đưa mắt quan sát xung quanh.

Chỗ này là một hang đá lạnh lẽo, tuyệt nhiên không có bàn ghế, chẳng có lấy một cái nồi đất hay bát đĩa nào, và quan trọng nhất là: Không Có Lửa.

Ở hang đá, mặc da thú chưa qua cắt may, không lửa, không gốm sứ...

Khung cảnh này chỉ có thể là thời kỳ đồ đá cũ xa xăm, cái thời đại hoang vu, thú dữ lộng hành và tuyệt đối không có bóng dáng mỹ nữ.

Cú sốc thực tế giáng mạnh vào tâm hồn nhỏ bé của Vương Dương, anh khóc!

Anh gào khóc "oa oa"!

Đến lúc này anh mới thấm thía vì sao đứa trẻ nào vừa lọt lòng cũng phải khóc rống lên đầu tiên.

Ký ức kiếp trước đối diện với môi trường khắc nghiệt này, gần như vô dụng.

Anh chỉ biết một dòng lịch sử duy nhất là: thời đồ đá phải trải qua quá trình tiến hóa dài dằng dặc, ít nhất là cả triệu năm nữa mới bắt đầu có đồng, rồi đến sắt, rồi mới tới phục hưng văn hóa và đủ thứ hầm bà là nhằng khác.

Nhưng những thứ đó chẳng giúp gì được cho anh lúc này.

Anh không biết chế tạo bóng đèn, cũng chẳng biết lắp ráp ô tô.

Kiếp trước anh chỉ là một cậu sinh viên tối ngày cắm đầu vào sách vở đến mức thổ huyết.

Về mặt thực hành cuộc sống, anh gần như là con số không tròn trĩnh.

Chưa kịp bước chân ra khỏi giảng đường đã "đăng xuất" một cách đầy bí ẩn.

Cứ tưởng được xuyên không hay trùng sinh thì sẽ có một cuộc đời rực rỡ, ngày sau đại triển thần oai, đồ thần diệt ma.

 Ai mà ngờ lại rơi đúng vào cái năm tháng này.

Thế này là muốn chơi kiểu gì đây?

Xây dựng nông thôn mới phiên bản tiền sử à?

Sau một hồi sầu thảm, Vương Dương cũng lấy lại tinh thần.

Dù sao đi nữa, việc trước mắt là phải sống đã.

Thời đồ đá, đặc biệt là giai đoạn sơ kỳ khi con người còn chưa nắm giữ được ngọn lửa, thế giới này cực kỳ nguy hiểm.

Những con voi ma mút với cặp ngà khổng lồ, lũ sư tử đại ngàn tung hoành trên thảo nguyên, những con hổ lớn chiếm núi làm vua, rồi cả loài báo leo trèo thoăn thoắt... tất cả đều là những sát thủ máu lạnh.

Mấy con hổ răng kiếm mà người ta hay nhắc tới nếu đặt cạnh lũ quái vật kia thì chỉ là hạng tép riu, chỉ dám xưng là "thú nhỏ", chẳng bao giờ dám ho he đối đầu.

Đến hổ răng kiếm còn không dám, nói gì đến con người.

Nhân vật chính của thế giới này lúc này chưa phải là người. Không bị dã thú xé xác đã là phúc đức lắm rồi.

Đã thế, đối thủ của con người không chỉ có thú dữ mà còn là môi trường tự nhiên cực kỳ tàn khốc.

Không có đường sá bằng phẳng, không xe cộ máy bay, tất cả chỉ dựa vào đôi chân trần.

Một dòng nước lũ cuồn cuộn cũng đủ khiến con người chùn bước.

Khí hậu thì lạnh thấu xương, tàn dư của kỷ Băng hà vẫn đang siết chặt lấy thế giới. Không lò sưởi, không điều hòa.

Muốn mặc áo da hổ cho oai ư?

Thôi anh bạn ạ, tìm con cừu nào đó mà lột da đi cho lành...

Hơn nữa, ở đây làm gì có bệnh viện.

Vết thương mà lở loét thì đào đâu ra thuốc chống uốn ván. Đen đủi mà bị con chó dại nào đó "hôn" một cái thì coi như xong đời.

Nói tóm lại, sống sót được hay không đã là một vấn đề lớn, đừng mơ đến chuyện an hưởng tuổi già, ngồi trên đỉnh núi cùng bà lão nhà mình nghêu ngao hát bài "Hoàng hôn đẹp nhất khi ta có nhau".

Nghĩ thông suốt rồi, Vương Dương thấy lòng lạnh toát như rơi vào hầm băng. Hóa ra đây không phải là đi hưởng lạc, mà là đi chịu tội!

Tất nhiên, với bản lĩnh của một gã đàn ông từng "nhai" hết đống sách vở khô khan, Vương Dương tuyệt đối có sự kiên cường và hào sảng của một bậc nam nhi!

Anh tự đặt cho mình một mục tiêu vĩ đại và quang vinh:

Không để dã thú ăn thịt một cách tàn nhẫn!

Được rồi, mục tiêu này nghe chẳng vĩ đại cũng chẳng quang vinh gì, nhưng lại cực kỳ thực tế.

Bởi theo những gì anh biết, người vượn thời này chẳng có chút ưu thế nào.

Leo cây không nhanh nhất, chạy bộ không bền nhất, ngay cả trí tuệ cũng đang trong quá trình "nâng cấp", còn cách người hiện đại một khoảng xa tít tắp.

Chưa kể thế giới này còn ẩn chứa những quái vật đáng sợ nào nữa.

Đối mặt với một thế giới hoàn toàn xa lạ, anh phải bắt đầu từ những điều cơ bản nhất. Chỉ có sống sót mới có cơ hội trở nên mạnh mẽ.

Thế là, Vương Dương nhỏ bé bắt đầu cuộc đời phấn đấu của mình.

Năm đầu tiên, anh dành thời gian để trưởng thành và quan sát.

Anh xác định được vùng đất đầy rừng nguyên sinh và cây cối rậm rạp này thuộc địa hình đồi núi.

Đồng thời, qua vô số lần lạnh đến thò lò mũi xanh và những đêm dài tăm tối không có lấy một đốm lửa, anh khẳng định mình đang ở giai đoạn sơ kỳ của thời đồ đá cũ.

Cách đây khoảng 1,7 triệu đến 3 triệu năm!

Thời đại này còn có một cái tên khác: đầu thế Pleistocen.

Trong giai đoạn này, khí hậu lạnh lẽo bất thường, các đợt băng hà quy mô lớn thường xuyên ập đến.

Hang đá nơi anh ở có tổng cộng 20 người, 13 nam và 7 nữ.

Họ khoác trên mình những tấm da thú thô sơ không đường may, lông lá đầy người, chỉ có thể ra hiệu cho nhau bằng những cử chỉ đơn giản.

Đúng thế, họ không có ngôn ngữ!

Vì hầu hết mọi người không có cằm hoặc cằm rất ngắn, lưỡi không có không gian để cử động linh hoạt, dây thanh quản cũng chưa tiến hóa hoàn thiện nên chỉ có thể phát ra những tiếng "u u, khà khà".

Ngay cả bản thân Vương Dương cũng vậy, không thể nói được.

Điều này thực sự là một nỗi khổ tâm lớn. Không thể giao tiếp hiệu quả nghĩa là không thể truyền đạt kiến thức của mình để giúp đỡ bộ lạc.

Trong năm đó, người lớn đều đi ra ngoài vào ban ngày.

Có khi họ về trước khi mặt trời lặn, có khi phải đi biền biệt hai ba ngày.

 Khi trở về, họ mang theo ít trái cây rừng, thỉnh thoảng bắt được vài con thú nhỏ như thỏ, hoặc đôi khi là vài con cá.

Vương Dương không được ra ngoài, mà cũng chẳng ra nổi.

Người lớn không thể vừa đi kiếm ăn vừa mang theo anh, nên anh chỉ biết ngoan ngoãn nằm trong hang, lén bò ra cửa hang để nhìn ngắm thế giới bên ngoài qua đôi mắt tò mò.

Có lẽ hang của anh nằm dưới chân một ngọn núi nào đó, bên ngoài có một con suối nhỏ chảy qua.

Vương Dương không dám bén mảng ra ngoài.

Anh thừa hiểu, nơi nào có nguồn nước là nơi đó có hiểm họa rình rập, giờ mà mò ra ngoài thì khả năng cao là "chầu trời" sớm.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top