Nhưng rồi rất nhanh, cứ như đã hẹn trước, hàng loạt tin nhắn nhảy ra liên tục:
"Cái gì cơ?"
"Thật hay đùa đấy?!"
"Đỉnh đấy ông anh! Suýt nữa thì tôi tin rồi đấy. (cười đểu)"
Diệp Vĩ cảm thấy ông nội này diễn sâu quá rồi đấy.
Game online thực tế ảo hoàn toàn đắm chìm? Chân thực 100%?
Bốc phét nó vừa vừa thôi chứ.
Đúng như lão đại Gió Cấp Tám nói, cái thứ công nghệ khủng khiếp này nếu có thật, ai lại đem đi làm game bao giờ?
Tất nhiên, anh không tán thành việc dùng nó để đi làm.
Trong tưởng tượng của anh, nếu thực sự có công nghệ đỉnh cao như thế, chắc chắn phải ưu tiên cho quân sự trước.
Đem đi huấn luyện đặc công thì có mà bá cháy!
Lão huynh tên "Quang" không giải thích gì thêm, chỉ quăng vào nhóm một đường link trang web.
Diệp Vĩ thuận tay bấm vào, phát hiện đó quả thực là một trang web chính thức của trò chơi.
Giao diện trang web trông khá "phèn", cảm giác như chủ thớt còn chẳng có tiền thuê thiết kế, trang giấy trống trơn không có nội dung gì ngoài ba dòng chữ trơ trọi:
[ Game thực tế ảo chân thực 100% —— "Đất hoang OL" ]
[ Số người hẹn trước hiện tại: 0 ]
[ Hẹn trước: Có / Không ]
Diệp Vĩ phì cười.
Khá khen cho màn dàn dựng công phu nãy giờ, hóa ra là đi chạy quảng cáo à?
Chẳng biết là trang cá độ hay là đa cấp đây.
Nhưng mà cái số người hẹn trước này xem ra cũng "thật thà" đấy, không thèm lừa tình bằng mấy con số ảo tám chữ số kiểu "Ngay cả anh Cường cũng đang chơi".
"Được, để xem ông là cái loại trâu ngựa gì nào."
Anh cầm chuột ấn vào nút "Có".
Thế nhưng, điều khiến anh ngạc nhiên là chẳng có trang đăng ký nào hiện ra cả.
Ngoại trừ con số hẹn trước nhảy từ 0 lên 1, trang web không hề có bất kỳ thay đổi nào khác.
"Cái game rác này đến cả đăng ký tài khoản cũng không cần luôn??"
Cái thao tác "đi vào lòng đất" này làm Diệp Vĩ đứng hình mất mấy giây.
Anh nhất thời cũng không dám chắc cái thứ này có phải quảng cáo hay không nữa.
Chẳng lẽ là virus?
Cũng không hẳn.
Thời đại nào rồi, phần mềm diệt virus sắp bị khai tử đến nơi, làm gì còn loại virus nào chỉ cần bấm "Có" hay "Không" trên một trang web là lây nhiễm được cơ chứ?
Đừng nói là máy phòng net của trường, ngay cả máy tính cá nhân ở nhà anh cũng chẳng ngán.
...
[ Số người hẹn trước: 11 ]
Tại vùng đất hoang, sảnh cư dân của Chỗ tránh nạn số 404.
Nhìn con số hiển thị ở trang quản trị phía sau màn hình máy tính, Sở Quang đang ngồi trong căn phòng nhỏ hẹp khẽ thở phào nhẹ nhõm, buông lỏng bàn tay đang nắm chặt chuột.
"Như vậy là được rồi sao?"
Trả lời anh là hai dòng chữ hiện lên trước mắt:
[ Nhiệm vụ hoàn thành. ]
[ Phần thưởng: Một bộ áo lót chống đạn Nano Carbon, +5 điểm thưởng. ]
Bức tường bên cạnh phòng khẽ rung nhẹ.
Khi cánh cửa hợp kim hình vòng cung mở ra, một chiếc áo lót màu đen đang nằm trên bệ phía sau cánh cửa.
Băng chuyền từ từ đưa chiếc áo ra ngoài.
Cửa hợp kim đóng sập lại, căn phòng trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có.
Sở Quang lập tức rời khỏi bàn máy tính, tiến lên nhặt chiếc áo lên.
Trọng lượng của nó cực kỳ nhẹ, cảm giác chạm vào y hệt như mấy bộ đồ ngủ vải lanh, mềm mại và trơn mịn.
Thật khó tin là cái thứ mỏng manh này lại có thể đỡ được đạn.
Tên: Áo lót chống đạn Nano Carbon
Mô tả: Có thể hấp thụ động năng của viên đạn một cách hiệu quả, phân tán lực va chạm trong phạm vi chịu đựng của độ bền, kháng sát thương đâm xuyên và cắt chém ở mức độ nhất định.
Độ bền: 100%
Mọi phần thưởng nhận được từ hệ thống Chỗ tránh nạn đều sẽ được đăng ký trong kho đồ, kèm theo giới thiệu và hướng dẫn sử dụng đầy đủ.
Sở Quang lập tức cởi áo ngoài, mặc chiếc áo lót áp sát vào người. Ban đầu hơi có cảm giác mát lạnh sống lưng, nhưng anh nhanh chóng thích nghi được ngay.
Lúc này, một vật thể kim loại hình trụ đặt ở góc phòng bỗng phát ra âm thanh điện tử không cảm xúc:
"Chúc mừng chủ nhân, xem ra ngài đã hoàn tất nhiệm vụ đầu tiên."
"Mày có thể đừng có thình lình lên tiếng như thế được không?"
"Tuân lệnh, chủ nhân."
Cái robot trông như cái sọt rác này tên là Tiểu Thất.
Với tư cách là trợ lý người quản lý của Chỗ tránh nạn số 404, về lý mà nói nó không có tên, chỉ có số hiệu 777.
Nhưng Sở Quang thấy gọi số phiền quá nên đặt đại cho nó cái tên.
Còn về việc Sở Quang là ai, tại sao lại ở trong cái xó xỉnh mang tên Chỗ tránh nạn số 404 này, thì chuyện lại phải kể từ một đêm trăng thanh gió mát...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận