"Cái giá này chát quá rồi đấy!"
Lão bao chủ (chủ nhà trọ) không chịu nổi, kêu lên.
"Thế thì thôi, để tôi tự xử hết."
"Ấy ấy, thôi được rồi, hiếm lắm mới gặp, giá này coi như tạm chấp nhận."
Gã đàn ông chỉ trả giá theo thói quen của dân buôn, chứ thực tâm gã thấy kèo này quá hời.
Đống đồ ăn bóng bẩy trong Thương cửa hàng người chơi vừa đắt cắt cổ lại vừa nhạt nhẽo như nhai sáp.
So với chúng, món này đúng là chân ái của bình dân.
Đường Nguyên khẽ nghiêng đầu.
Trả giá là anh, mà chốt đơn cũng là anh, rốt cuộc anh muốn cái vẹo gì?
Lão bao chủ vội vã hoàn tất giao dịch rồi lao vào húp canh như sợ ai tranh mất.
Đám đông xung quanh nín thở nhìn gã, mặt đầy vẻ mong chờ.
Gã húp một ngụm, luyến tiếc nuốt xuống, yết hầu trượt lên trượt xuống một vòng đầy thỏa mãn.
Cuối cùng, gã liếm môi, đưa thêm cho Đường Nguyên 1 phút đếm ngược.
Sau vài ngụm, gã chợt... rơi nước màng!
"Tôi bỗng nhớ đến món canh nấm nhạt như nước ốc mẹ tôi hay nấu... không hiểu sao thấy cảm động vãi..."
Đám đông sững sờ.
Đã là người chết thì đến vị mặn nhạt còn chẳng cảm nhận nổi, nói gì đến chuyện rơi lệ.
"Tôi cũng muốn mua!"
"Đừng chen lấn! Tôi đến trước!"
"Cho tôi húp một ngụm thôi!"
Chớp mắt, cái nồi của Đường Nguyên trở nên hot hòn họt.
Ai nấy đều tranh nhau đòi giao dịch.
Cảnh tượng nhốn nháo này làm Đường Nguyên nhớ về khu chợ sáng dưới lầu ở khu chung cư cũ, mấy gã này chẳng khác gì mấy ông bà già hung hãn chuyên chen hàng trước sạp bán quẩy nóng...
[Thời gian đếm ngược +1 phút]
[Thời gian đếm ngược +1 phút] ...
Có kẻ húp một ngụm thấy chưa đã cái nư, liền mua hẳn một bát lớn.
Hết nồi thứ nhất, Đường Nguyên tiện tay nấu tiếp nồi thứ hai, thứ ba...
Cuối cùng, ngay cả hắn cũng không ngờ mình lại kiếm "lương" theo cách này.
[Thời gian đếm ngược: 6 giờ]
Từ mười mấy phút tăng vọt lên sáu tiếng, Đường Nguyên rốt cuộc cũng thở phào một cái.
Ít nhất trong vài giờ tới hắn không phải lo chuyện "ngỏm" giữa chừng vì hết thời gian.
Khối thịt trong tay Đường Nguyên run cầm cập.
Bị ép lấy dịch liên tục để nấu canh, thân hình nhỏ bé của nó sắp chịu hết nổi rồi.
"Xem ra đây là con gà đẻ trứng vàng rồi, chưa thể giết lấy thịt ngay được."
Đường Nguyên đã dẹp ý định ăn tươi nuốt sống nó, tạm thời nuôi làm thú cưng vậy.
Mà gọi là lương thực dự trữ thì đúng hơn.
Sau khi ăn no nê, đám đông tản đi nhưng không quên đặt lịch dặn Đường Nguyên lần sau mở hàng phải báo ngay cho họ.
"Này, tôi cho cậu mượn nồi, coi như cũng giúp cậu kiếm được hũ vàng đầu tiên đấy nhỉ?"
Lão bao chủ mắt sáng rỡ nhìn hắn.
"Anh định làm gì?"
"Tôi chẳng chiếm hời của cậu đâu. Ý tôi là lần sau có món gì ngon thì nhớ hú tôi đầu tiên là được. Cái hội này á, mấy đời rồi chưa biết vị mặn nhạt là gì, gặm vỏ cây cả mấy tháng trời nên đói khát như hổ vồ mồi ấy, tôi già rồi, tranh không lại chúng nó."
Đường Nguyên thấy gã này cũng thẳng tính, không có vẻ gì là xấu bụng.
"Sao mọi người sống thảm thế?"
"Chịu thôi, dân ở đây toàn bọn bị đánh giá thấp ở phó bản tân thủ, phần thưởng chẳng đáng bao nhiêu nên bị ném vào cái xó này."
À, ra là vậy.
Đều là những kẻ khốn khổ đang vật lộn trên lằn ranh cơm áo gạo tiền, hiểu được.
"Bọn tôi tố chất không cao, lại còn nhát chết, rảnh rỗi chỉ biết gặm vỏ cây hoặc nhặt rác của mấy tay chơi cấp cao để duy trì cuộc sống vậy thôi."
"Mạo hiểm làm nhiệm vụ cấp cao thì giàu thật đấy, nhưng nguy hiểm quá. Mạo hiểm là không thể nào mạo hiểm được, đời này không bao giờ mạo hiểm."
"Vì thế nên cấp độ của anh mãi không lên nổi?"
"Chả quan trọng. Sống thế này cũng tốt, dù sao cũng chết một lần rồi, chẳng còn gì nuối tiếc."
Gã vỗ vai Đường Nguyên: "Tôi thấy cậu khá có triển vọng đấy, chịu khó làm nhiệm vụ chắc sẽ thăng cấp nhanh thôi. Ông chú này tin cậu!"
Đường Nguyên cười đáp: "Cũng chưa biết chừng."
"Làm sao để phục sinh?"
Hệ thống luôn bảo trở thành người chơi chính thức sẽ có cơ hội sống lại, nhưng phương pháp cụ thể thì hắn chưa nghe tới.
"Đợi thời gian đếm ngược của cậu tích lũy đến một con số nhất định, hệ thống tự khắc sẽ thông báo cho cậu thôi."
"Cần bao nhiêu?"
Đường Nguyên nheo mắt.
"Cũng không nhiều lắm, tầm bảy ngày thôi."
Bảy ngày?!
Nghe thì có vẻ ít, Uông Thiên Dật làm phó bản tân thủ đã được sáu ngày, thêm một lần nữa là đủ.
Nhưng với Đường Nguyên, đây chẳng khác gì một con số thiên văn.
Bởi lẽ, hắn đến cả phần thưởng kết toán cơ bản còn bị "bay màu", muốn khiếu nại cũng chẳng biết tìm quản trị viên ở đâu.
Khu vực này là nơi tập trung của đám người chơi cấp thấp, bao gồm công viên Triều Nguyệt và một khu chung cư lân cận.
Nhưng ở chung cư thì tốn tiền thuê, dân cấp thấp túi tiền lép xẹp nên đa phần chọn đại một cái thùng container để chui ra chui vào.
Container thì miễn phí.
Ngoài ra còn có thương thành giao dịch và vài cửa hàng tiện lợi, chủ yếu do mấy tay chơi chán làm nhiệm vụ mở ra để buôn bán nhỏ lẻ kiếm cơm qua ngày.
Nói chung, người chơi ở đây sống khá cơ cực, chẳng còn sức mà tranh giành cơ hội phục sinh.
Chết một lần rồi lại được "sống" tiếp thế này, họ đã mãn nguyện lắm rồi.
Tuy không thể trở về thế giới cũ, nhưng sống bình lặng ở đây cũng chẳng tệ.
Thỉnh thoảng làm nhiệm vụ, bình thường nhặt rác để trang trải chi phí.
Thực sự là rất "bình lặng", lặng đến mức lòng không gợn sóng, mọi cảm giác đều bị bào mòn đến mức tối đa.
Rời khỏi đây, bên ngoài còn có khu của người chơi hạng C, B... cho đến S.
Tất nhiên, đám cấp cao được hưởng thụ cuộc sống sang chảnh thì cũng phải gánh lấy rủi ro từ những nhiệm vụ sinh tử.
Lão bao chủ đưa Đường Nguyên đến khu container.
"Điều kiện hơi lởm tí nhưng ít ra có chỗ chui ra chui vào. Mà nếu cậu đi làm nhiệm vụ suốt thì cũng chẳng ở đây mấy. Haizz, mấy tay chơi cấp cao thuê chung cư xịn mà bỏ không, lãng phí thật đấy."
"Cảm ơn."
"Ơn huệ gì, cùng là dân nghèo phải giúp đỡ nhau chứ. Đừng quên sau này có món gì ngon phải gọi tôi đầu tiên đấy! Thuê nồi của tôi lần sau sẽ tính giá một nửa!"
Người chơi cấp thấp quả thực có giúp đỡ nhau, nhưng về cơ bản vẫn thu phí, dù không nhiều.
Lão bao chủ dẫn Đường Nguyên đi làm quen địa bàn cũng là mong hắn trả lễ sau này.
"Tôi nghĩ mình sẽ mua cái nồi mới."
"Thôi, tôi về buôn bán đây. Có việc cứ tìm tôi, nếu tôi không có mặt cứ hô danh 'Bao chủ Vân Không', mọi người sẽ biết cậu là người nhà mình~"
Suýt thì quên gã này còn có cái tên nghe khá thanh cao: Vân Không.
Đường Nguyên chọn một cái container màu xanh lá.
Hắn cảm thấy ở trong một không gian xanh mướt thế này sẽ tốt cho thị lực.
Bên trong chỉ có một cái túi ngủ và một cây đèn bàn.
[Bạn có muốn liên kết container này làm nhà của mình không?]
Đường Nguyên chọn liên kết.
Từ giờ, nơi này chính thức thuộc về hắn.
[Đặt tên cho căn nhà?]
[Ổ của Thăng Bằng.]
(Hoặc tên là: Ổ của Tang Viên)
Đặt tên xong, hắn bước vào rồi nằm vật ra thư giãn một lát.
"Đi thôi, làm nhiệm vụ thôi, cái đống đếm ngược này chưa đủ để khấu trừ."
Đường Nguyên ngồi dậy, tay quờ túi áo theo thói quen: "Làm nhiệm vụ cũng tốn thời gian mà."
Không có thuốc lá.
Chán... Sầu đời...
Đường Nguyên kéo bảng điều khiển, bắt đầu trò chơi, chọn thế giới ngẫu nhiên.
Tất nhiên hắn chẳng có quyền lựa chọn, tất cả dựa vào nhân phẩm.
Vụt một cái, một tia sáng trắng bao trùm lấy Đường Nguyên, mang hắn đi mất.
Thùng container trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có.
Khối thịt từ túi ngủ chui ra, hưng phấn nhảy tưng tưng như một đứa trẻ nghịch ngợm khi bố mẹ vắng nhà.
Nó len qua khe hở container, dùng xúc tu vỗ xuống đất đầy vui sướng.
Tự do rồi!
Tự do muôn năm!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận