Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Linh dị
  3. Trò Chơi Cầu Sinh (Dịch)
  4. Chương 4: Ác chiến và sân thượng

Trò Chơi Cầu Sinh (Dịch)

  • 19 lượt xem
  • 1697 chữ
  • 2026-01-26 22:47:01

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

“Đây là ‘quy trình vận hành’ định kỳ của cái nơi này đấy à?”

“Chuẩn rồi. Kể từ lúc anh mày kẹt ở đây, cứ cách một khoảng thời gian nó lại xì cái thứ khí này ra. Nhưng yên tâm, lúc nào nó cũng chừa lại một mẩu ‘vùng an toàn’, không để cả cái bệnh viện này thành lò xông khói đâu.”

“Cạnh tranh hơi gắt nhỉ. Còn 7 đứa nữa, và tất cả đều phải leo lên tầng thượng.”

Đường Nguyên theo thói quen thọc tay vào túi quần tìm kiếm, nhưng chẳng thấy gì.

Lạ thật, hắn đang tìm cái gì nhỉ? Đầu óc Đường Nguyên có chút hỗn loạn, hắn chỉ cảm thấy đó là một thứ cực kỳ quan trọng, nhưng nhất thời lại không nhớ ra nổi.

Uông Thiên Dật thở dài một tiếng, rút từ trong túi ra một điếu thuốc, nhét tọt vào miệng Đường Nguyên rồi bật lửa.

Đường Nguyên rít một hơi sâu.

Đúng rồi, chính là cái cảm giác vừa quen thuộc vừa thỏa mãn này. Tuy hương vị có hơi nhạt nhẽo, nhưng nó đủ để xoa dịu trái tim đang có phần cuồng bạo của hắn.

“Nhìn là biết dân nghiện lâu năm rồi.”

Lần đầu tiên Đường Nguyên cảm thấy cái gã Uông Thiên Dật này cũng được việc phết: “Tôi sẽ báo đáp ơn ‘đút thuốc’ này của anh.”

“Thôi xin, đừng nói như kiểu anh mày vừa làm gì nhạy cảm với chú ấy.”

“Đi thôi, lên tầng thượng.”

“Tôi muốn ghé qua phòng 0310 một chút.”

Đường Nguyên bảo Uông Thiên Dật đi trước. “Anh lên phía trước dò đường đi.”

“Này ông em, bị ngáo à? Thấy đám độc khí kia chưa, hít vào là đăng xuất đấy! Còn lề mề cái gì, nghĩ gì trong đầu thế?”

“Cuốn nhật ký của cô y tá mới đi được một nửa, chưa có kết thúc. Phòng bệnh của gã Lý Lôi chắc chắn có thứ gì đó.”

“Thôi được rồi, chú là đứa dị hợm nhất anh từng gặp, biết đâu lại phá giải được cái thế bí này của anh thật.”

Cả hai tìm được phòng 0310.

“0310-3, nghĩa là phòng số 10, giường số 3, tầng 3.”

Trên chiếc giường số 3 là một vũng vết tích khô khốc màu đen với hình thù kỳ dị.

Cạnh đó là một mớ hỗn hợp đặc quánh màu đỏ sẫm như thạch, trông giống chất tiết ra từ một bộ phận nào đó rồi đông đặc lại.

“Chả có vẹo gì để xem đâu...”

Uông Thiên Dật vừa quay lưng định chuồn thì chứng kiến hành động của Đường Nguyên. Gã đứng hình, dạ dày bắt đầu lộn nhào vì buồn nôn.

Đường Nguyên thản nhiên vục một miếng “thạch” đặc quánh kia cho vào miệng, rồi chép miệng đánh “bàp” một cái.

[Phân tích thực cảm]: Cấu trúc khá giống nước dùng thịt để qua đêm bị đông lại, nhưng vị thì nhạt nhẽo, chẳng có chút dư vị nào.

“Chú mày điên rồi!”

Đường Nguyên ngẩng lên nhìn gã Uông Thiên Dật đang sốc tận óc, thản nhiên vặn lại:

“Tôi không điên.”

“Nếu nhật ký y tá nói ‘lây nhiễm’ nghĩa là gã này có bệnh truyền nhiễm, vậy tôi thử xem nó có lây được sang cho tôi không.”

Uông Thiên Dật đứng dạt ra xa, gã tin chắc tên này là một thằng cha tâm thần chính hiệu.

“Đồ điên.”

“Đặt biệt danh lung tung là không tốt đâu, tôi có tên đàng hoàng.”

Thực tế là từ lúc quen nhau đến giờ, hai bên vẫn chưa hề biết tên nhau.

“Xong rồi, tôi đoán độc tố đang phát tán trong cơ thể mình rồi đấy, kết luận sẽ có sớm thôi.”

Đường Nguyên bắt đầu lục tung tủ đầu giường và mọi ngóc ngách có thể giấu đồ, kể cả bộ chăn nệm đã bị thứ chất lỏng đen kịt bốc mùi kia làm vấy bẩn.

“Nhanh lên đại ca!”

Uông Thiên Dật cuống quýt. Họ chỉ còn hai phút, nếu trên đường chạy mà đụng phải đứa nào khác thì coi như xong đời!

Cuối cùng, Đường Nguyên cũng lôi ra được một cuốn sổ, lật xem qua loa.

[Thông tin mới]: Nhật ký của Lý Lôi.

“Mình sắp chết rồi. Rõ ràng chỉ là bệnh gan bình thường, sao lại thành ra nông nỗi này! Rất nhiều người bị nhiễm, nhưng tại sao lại là mình! Rõ ràng cái đứa nằm giường bên cạnh mãi không tỉnh lại không sao, sao cái bệnh vặt của mình lại dính chưởng!

Mà đứa bé giường bên cạnh cũng tội, còn nhỏ thế đã mất cha.

Cơ thể bắt đầu khác lạ, mình trông như một con quái vật.

Họ đã bỏ mặc không chữa trị cho mình nữa. Không, là họ từ bỏ tất cả mọi người rồi.”

Đường Nguyên giũ cuốn sổ, không còn thông tin gì khác.

Manh mối từ Lý Lôi và Hàn Mai Mai vừa vặn khớp lại với nhau.

Nhưng hắn vẫn linh cảm Lý Lôi còn biết điều gì đó nữa.

Hắn không cam tâm, tiếp tục lục lọi dưới sự hối thúc của gã đồng hành.

“Chú không đi là anh té trước đấy!”

Đường Nguyên quỳ rạp xuống sàn, bò vào gầm giường.

 Câu “họ từ bỏ trị liệu” nghe như vẫn còn vế sau. Nếu đây là quyết định từ phía bệnh viện, Lý Lôi chắc chắn sẽ không viết thông tin quan trọng nhất ở nơi dễ thấy.

Quả nhiên, dưới gầm giường, trên tấm ván có khắc vài dòng:

“Để tiêu diệt triệt để nguồn lây nhiễm, họ định thả dược vụ (sương thuốc). Họ sẽ xả theo từng khu vực một, cuối cùng tất cả bệnh nhân trong cái bệnh viện này đều sẽ bị giết sạch. Chuyện này chắc chắn bị bít kín rồi, mong là có ai đó nhìn thấy lời nhắn này của tôi.”

[Thông báo]: Phát hiện mẩu giấy trên tường.

Gầm giường quá tối, Đường Nguyên phải dùng tay quờ quạng. Hắn chạm được vào một mẩu giấy, trên đó viết nguệch ngoạc:

“Chỗ cao nhất là an toàn nhất.”

[Ghi chú]: Điều kiện hoàn thành. 90% Thế giới quan đã được phá giải.

Cùng lúc đó, cả Đường Nguyên và Uông Thiên Dật đều nhận được thông báo từ hệ thống.

“Khá đấy em trai, anh kẹt ở đây rõ lâu mà chả phá giải được tí thế giới quan nào.”

“Đó là do anh ngu thôi.”

Cả hai nhanh chóng vọt lên lầu.

Chẳng ngờ ở góc ngoặt, một cái bóng gầy gò mặc sơ mi trắng quần đen, tay cầm dùi cui điện lao ra.

Thấy bóng người, tên kia phản xạ cực nhanh, quay đầu chạy biến.

Đoàng!

Một viên đạn sượt qua gò má phải của Đường Nguyên.

Ngoài gã cầm dùi cui, phía trên còn một tên nữa đang phục kích, lại còn có súng.

Đường Nguyên giơ tay, nhắm thẳng vào đầu gã đang chạy phía trước, bóp cò liên tiếp.

Bộp.

Gã đổ gục, cái đầu nát bét như một quả dưa hấu bị đập vỡ.

[Cập nhật]: Còn lại 7 người.

Tên lầu trên vẫn nã đạn không ngừng, hỏa lực mạnh đến mức Đường Nguyên không thể ló đầu ra nổi.

[Hệ thống]: Bắt đầu xả độc khí. Mời các người chơi di chuyển đến khu vực an toàn trên tầng thượng.

Khói độc lại bắt đầu tràn lên, nuốt chửng tầng một, lấn sang tầng hai, chiếm trọn tầng ba và sắp sửa liếm đến chỗ Đường Nguyên.

Nhưng tiếng súng từ phía trên vẫn không hề có dấu hiệu dừng lại.

[Cập nhật]: Còn lại 5 người chơi.

Rõ ràng có vài kẻ đã biến thành "vũng máu" vì hít phải độc rồi.

Đường Nguyên nhìn xuống dưới, làn khói độc đã sát nút.

Hắn có thể hình dung ra cảnh mình bị ăn mòn đến mức chỉ còn là một đống nước nhầy.

“Này ông bạn ở trên ơi! Chúng ta thương lượng chút được không?”

Đường Nguyên lịch sự hét lên.

“Thương lượng cái con khỉ! Tao không giết tụi mày thì tao không thăng cấp được!”

Tiếng trả lời dội lại ngay lập tức, tuyệt không có đường lui.

Hửm, giao thiệp thất bại.

Trong mắt Đường Nguyên không có lấy một chút thất vọng, dường như hắn đã liệu trước kết quả này.

“Chậc, đáng tiếc.”

“Uông Thiên Dật!”

Đường Nguyên gọi.

“Mượn anh dùng tạm tí nhé!”

“Cái gì? Sao chú biết tên anh?”

Uông Thiên Dật còn chưa kịp load xong câu hỏi thì đã thấy sau lưng bị một lực cực mạnh đẩy phắt một cái.

“Đậu mạ nóooo!”

Đạn găm chi chít vào cơ thể Uông Thiên Dật khiến gã gào thét thảm thiết.

Đường Nguyên nấp gọn sau cái "bao cát thịt" di động này, nhanh chóng áp sát lên tầng trên.

Tên xạ thủ thấy đòn tấn công vô hiệu, hoảng hốt định chuồn lên sân thượng.

Đường Nguyên lạnh lùng bồi thêm mấy phát vào đầu gã.

[Cập nhật]: Còn lại 4 người chơi.

Đường Nguyên lôi cái “xác” của Uông Thiên Dật lên sân thượng.

Ngay khoảnh khắc đó, độc khí bên dưới nuốt chửng tầng 5.

Chỉ cần chậm một giây thôi, hắn sẽ bị ăn mòn đến mức một mẩu xương cũng không còn.

Cái xác của Uông Thiên Dật dần biến mất, rồi một luồng ánh sáng trắng lóe lên, gã lại “hồi sinh”.

“Đau chết bố mày rồi!! Có ai chơi như chú không hả!”

Mắt gã bốc hỏa.

“Nếu không phải tin chú có thể đưa anh ra ngoài, anh thề đã thịt chú từ lâu rồi.”

“Thực tế chứng minh anh đâu có chết. Tôi chỉ là đang tận dụng phế thải một cách triệt để nhằm đạt được mục đích thôi.”

“Chú bảo ai là phế thải cơ!”

“Ngoài chúng ta ra còn hai người nữa.”

 Đường Nguyên bẻ lái câu chuyện cực nhanh.

Trên sân thượng chất đầy đồ đạc lỉnh kỉnh, hai kẻ còn lại chắc chắn đang trốn trong đó.

Đường Nguyên đoán chúng chẳng có vũ khí gì ra hồn, tính cách chắc cũng thuộc loại nhát cáy nên mới trốn kỹ đến tận phút cuối thế này.

“Ra đi, tôi không giết các người đâu.”

Câu nói này của Đường Nguyên nằm ngoài dự kiến của Uông Thiên Dật.

“Tôi chỉ xử lý những kẻ có khả năng tiễn tôi lên đường. Các người không có đe dọa, tôi không rảnh tay giết chóc.”

“Khoan đã, không đồ sát hết thì sao mà thắng?”

Uông Thiên Dật trợn mắt nhìn hắn.

“Tôi bảo phải giết hết mới thắng được bao giờ?”

Đường Nguyên nghiêng đầu, ánh mắt tràn đầy vẻ ngạc nhiên nhìn gã đồng hành.

[Thông báo]: Còn lại 4 người chơi.

Cái thông báo này chưa bao giờ ám chỉ số lượng kẻ thù còn lại, mà là số lượng người chơi có thể cùng nhau hợp tác để chiến đấu.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top