Lưu Thông Tuệ dốc toàn lực chạy trong rừng, mắt dáo dác tìm kiếm bóng dáng Vương Quyền Quý và Đường Nguyên.
"Này! Cô em!"
Vương Quyền Quý một tay chống vào thân cây, vẻ mặt hớn hở nhìn cô.
Lưu Thông Tuệ thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng tìm được người.
Thế nhưng Đường Nguyên đã mất tích khá lâu, trong lòng cô không khỏi dâng lên một nỗi bất an.
Liệu anh ta có "ngỏm" ở xó xỉnh nào rồi không?
"Chúng ta đi dọc đường này tìm thử xem, tôi lo cho Đường Nguyên quá."
"Cái núi này rộng như cái mả tổ ấy, tìm sao nổi? Biết đâu hắn bị tóm rồi thì sao?"
"Dù bị bắt tôi cũng phải cứu. Chẳng phải trước đó anh cũng tìm cách cứu gã mặc vest sao? Cẩn thận chút chắc không sao đâu!"
Lưu Thông Tuệ ngẩng đầu nhìn trời.
Giữa những tán lá rậm rạp, một mảng trời nhỏ bắt đầu hửng sáng như bụng cá trắng.
Bóng đêm vẫn đang cố bấu víu lấy mặt đất, nhưng chẳng mấy chốc sẽ bị ánh ngày nuốt chửng. Bình minh sắp tới, và đây chính là thời khắc tăm tối nhất.
"Chịu thôi, hành tung gã đồ tể không ai đoán trước được. Cô không sợ quay lại đó làm mồi cho hắn à?"
"Tôi chỉ cảm thấy... có anh ấy ở đây sẽ ổn hơn."
Vương Quyền Quý lắc đầu nguầy nguậy:
"Tui thấy tốt nhất là nên nhanh cái chân tìm manh mối đi. Tìm ra bộ xương cốt của thằng đồ tể rồi đem đốt quách nó đi cho sớm chợ, anh em mình còn về."
Lưu Thông Tuệ rốt cuộc cũng nhận ra bầu không khí có gì đó sai sai:
"Sao anh dám chắc chắn là tìm thấy hài cốt thì sẽ qua màn? Rõ ràng chúng ta vẫn chưa tìm ra chứng cứ quan trọng nhất cơ mà."
Sự hối thúc của Vương Quyền Quý khiến cô cảm thấy gai người.
"Tại sao anh lại gấp gáp như vậy?"
"Haiz, đôi khi thông minh quá cũng chẳng béo bở gì."
Vương Quyền Quý thu lại nụ cười, vẻ mặt trở nên nghiêm túc một cách lạ lùng.
"Dù sao tui thấy cô cũng chẳng moi ra được manh mối gì quan trọng nữa rồi. Cô hết giá trị lợi dụng rồi."
Lưu Thông Tuệ cảm thấy da gà nổi rần rần.
Vương Quyền Quý đối diện như thể biến thành một kẻ khác, toàn thân tỏa ra luồng hắc khí lạnh thấu xương, áp lực nặng nề đến mức nghẹt thở.
"Anh..."
Cô không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng bản năng gào thét: CHẠY NGAY ĐI!
Cái uy áp mà gã này tỏa ra còn kinh tởm hơn cả gã đồ tể ẩn thân kia!
Hắn ngụy trang quá giỏi, giỏi đến mức suýt chút nữa cô đã đặt trọn niềm tin vào hắn.
"Sao cô cứ phải giống gã trí thức kia nhỉ? Cứ ngoan ngoãn nghe lời tui có phải là yên thân rồi không?"
Lưu Thông Tuệ lùi lại một bước, trong đầu bắt đầu lẩm nhẩm mọi công thức hóa học có thể áp dụng cho tình cảnh này.
"Gã trí thức... là người mặc vest đã chết kia?"
"Anh đã làm gì? Chính anh đã giết anh ta?"
"Tui việc gì phải nói với cô?"
Vương Quyền Quý thản nhiên chặn họng.
"Phản diện chết vì nói nhiều, giết người là phải bồi thêm nhát dao, cô không biết à?"
Hắc khí quanh người Vương Quyền Quý đặc quánh lại như nhựa đường, cả người hắn tựa như một con quỷ vừa bò ra từ vực thẳm.
Hắn giơ tay lên, một chiếc cưa máy lù lù xuất hiện.
Hắn giật dây mấy cái, tiếng động cơ gầm rú vang dội.
Vành vèo... vành vèo!
"Chậc, hết cách rồi, thực lòng tui cũng không muốn giết các người đâu."
"Cưa máy đó ở đâu ra?"
"Đây là vũ khí của tui, không phải 'ở đâu ra' hết."
"Mẹ kiếp, cái lão già chết tiệt đó cứ thích gây rắc rối cho tui cơ."
Cảm giác khủng hoảng của Lưu Thông Tuệ tăng vọt đến đỉnh điểm, cô quay người cắm đầu chạy thục mạng.
Vè vè——
Tiếng cưa máy sau lưng bám đuổi dai dẳng như tiếng kèn gọi hồn, bước chân của Vương Quyền Quý sát nút ngay sau cô.
Lưu Thông Tuệ biết mình không chạy thoát được, nhưng đại não lúc này đã trống rỗng, chỉ còn bản năng điều khiển đôi chân điên cuồng lao về phía trước.
Vèèèèè!
Tiếng cưa máy chợt rít lên chói tai.
Một luồng khí lưu sắc lẹm xộc tới sau gáy, Lưu Thông Tuệ nghiêng người sang trái theo bản năng, cơ thể lập tức mất thăng bằng.
Dưới bả vai phải đã trống rỗng.
Máu tươi phụt ra từ vết cắt, nhưng rất nhanh đã trở nên đặc quánh, khô khốc và chuyển dần sang màu đen kịt.
"Đệch!"
Vương Quyền Quý chửi thề một tiếng.
"Hụt rồi."
Xong đời rồi.
Cô không muốn chết.
Cô còn phải về đi thi đại học.
Mẹ cô đã lẩm bẩm cả đời, kỳ vọng cả đời.
Cô không muốn làm bà thất vọng.
Cô phải đỗ trường xịn, tìm việc ngon, phải thành rồng thành phượng để ngẩng cao đầu với đời, và rồi...
Phập!
Chiếc cưa máy bay tới, lần này nó mang đi cánh tay còn lại của cô.
Dù cảm quan của người chết đã bị ức chế, nhưng điều đó không có nghĩa là cô không biết đau.
Lưu Thông Tuệ vẫn cố điều khiển cơ thể tiếp tục chạy.
Mất tay thì đã sao, quan trọng là phải sống để trở về, và rồi...
TRỞ NÊN GIÀU CÓ!
Như vậy mẹ cô sẽ không phải đau đầu xem nên mua quả trứng gà một nghìn hay hai nghìn đồng nữa.
Đúng vậy, vào lúc ngàn cân treo sợi tóc này, thứ hiện lên trong đầu cô không phải gì khác mà là cảnh mẹ mình đứng mặc cả từng xu với tiểu thương ngoài chợ.
Ai đó làm ơn cứu tôi với... Làm ơn đi...
Thời gian hồi chiêu đã hết, Vương Quyền Quý nở nụ cười vặn vẹo, một lần nữa ném chiếc cưa máy ra.
Mục tiêu lần này là cái đầu của cô gái.
Chỉ một nhát thôi, mọi chuyện sẽ kết thúc.
"A!"
Lưu Thông Tuệ dường như đã cảm nhận được luồng khí rít gào từ lưỡi cưa đang xoáy tít.
Keng!
Chiếc cưa máy bị thứ gì đó đánh văng ra ngoài.
"Ăn hiếp một đứa con gái, anh cũng có bản lĩnh đấy nhỉ~"
Một giọng nói mang theo ý vị cợt nhả vang lên.
Lưu Thông Tuệ sờ sờ đầu mình, ừm, vẫn còn nguyên.
Cô quay người lại, nhìn thấy một bóng lưng chắn phía trước.
"Đường Nguyên!!"
Niềm vui sướng vỡ òa, sợi dây thần kinh căng thẳng bấy lâu cuối cùng cũng dịu lại.
Thật tốt quá.
"Mày... sao mày lại xuất hiện ở đây?"
Vương Quyền Quý xách chiếc cưa máy dính máu, nhìn Đường Nguyên bằng ánh mắt âm u.
"Ồ? Vậy là anh thừa nhận mình chính là gã biến thái thích chơi trò trói buộc (Bondage Play) rồi đấy à?"
Đường Nguyên thong thả đáp.
"Sao lại đụng phải hai đứa quái thai như tụi mày cơ chứ, nhổ!"
Vương Quyền Quý nhổ toẹt một bãi xuống đất.
Ánh mắt Đường Nguyên rơi trên chiếc cưa máy của hắn.
[Ghi chú: Cưa máy của sát nhân. Vốn chỉ là dụng cụ đốn cây hạng trung, nhưng chẳng biết từ khi nào đám giết người hàng loạt lại mê mẩn món này. Dùng để dọn vật cản, xẻ thịt, hay băm nhân bánh sủi cảo đều cực kỳ 'nuột'.]
[Thông tin: Vương Quyền Quý có thể ném cưa máy để gây sát thương tầm xa. Tốc độ lao tới cực nhanh nhưng khả năng bẻ lái rất kém. Nếu trúng chỗ hiểm, mục tiêu sẽ 'đăng xuất' ngay lập tức. Thời gian hồi chiêu: 3 giây.]
"Vật thể xoay tròn tốc độ cao à? Xem ra gã tinh anh mặc vest kia đúng là do anh xử rồi."
Đường Nguyên chậm rãi phân tích.
"Đồ tể ẩn thân thực chất đã bắt anh trước, gã mặc vest đi cứu anh, kết quả lại bị anh đâm sau lưng."
"Thực ra anh cũng chẳng cần giết anh ta lúc đó đâu, trừ khi anh ta phát hiện ra điều gì đó hệ trọng."
"Mày biết cái gì rồi?"
Vương Quyền Quý nhìn chằm chằm Đường Nguyên.
"Tốt nhất là đừng có ngậm máu phun người."
"Không không, tôi không những nói, mà còn định vác loa công suất lớn đi rêu rao cho bàn dân thiên hạ khắp cái núi này nghe, phát sóng 24/7 luôn ấy chứ..."
Đường Nguyên ngoáy mũi, rồi búng cái 'póc' về phía Vương Quyền Quý.
Vẻ mặt Vương Quyền Quý lúc này trông y hệt một con cá khô để lâu ngày, vừa thối vừa nát.
"Này, chúng ta đều là người chơi, tại sao anh ta lại hại chúng ta? Anh ta đang giấu diếm điều gì?"
Lưu Thông Tuệ hoàn toàn mịt mù.
"Giấu gì à? Ví dụ như gã đồ tể ẩn thân kia thực chất chỉ muốn truy sát một mình Vương Quyền Quý thôi."
"Hoặc ví dụ như, Vương Quyền Quý vốn dĩ chẳng phải là người chơi..."
"Hoặc những cái khác đều không quan trọng, cô cứ hiểu đơn giản gã là hạng rác rưởi là được rồi."
Đường Nguyên chỉ tay vào Vương Quyền Quý, kiên nhẫn "giáo dục" Lưu Thông Tuệ.
………….
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận