Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Linh dị
  3. Trò Chơi Cầu Sinh (Dịch)
  4. Chương 20: Sát cơ trên hoang đảo (11)

Trò Chơi Cầu Sinh (Dịch)

  • 13 lượt xem
  • 1262 chữ
  • 2026-01-26 23:40:26

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Đường Nguyên dùng bàn tay còn lại mở cái bọc nhỏ trước ngực, bên trong là bảo bối — đống nấm ảo giác của hắn.

Tất nhiên, còn cả chiếc radio vừa nhặt được nữa.

Không có đồng đội đến cứu thì mình tự "triệu hồi" một đứa là được chứ gì.

Đường Nguyên có phương pháp triệu hồi đặc biệt, chẳng cần vẽ bùa, cũng chẳng cần gào thét gọi "bố" gọi "mẹ".

Hắn dùng một tay vặn đài.

"Rè rè——"

Chiếc radio đặt trên đùi bắt đầu phát ra âm thanh:

"Tháng Chín? Không dám nhưng phải làm. Tôi phải tìm cách buộc chặt động mạch đùi, nếu không sẽ mất máu mà chết. Tôi chưa bao giờ nghĩ trên chân mình lại có nhiều thịt đến thế."

"Nước miếng lại chảy rồi, như thể ngửi thấy mùi thịt kho tàu vậy."

"Tháng Chín? Tôi... hôm nay... đi... gặp... con trai... nên... phải có... tôm xào rau chân vịt... bia... tôm tít... gạch cua... cơm trắng..."

[Thu thập tình báo: Nhật ký âm thanh Part 9.]

Thông tin trong nhật ký càng lúc càng hỗn loạn, phác họa ra hình ảnh một lão già tội nghiệp đã mất trí, cô độc chờ chết tại nơi này.

"Đến rồi..."

Đường Nguyên lẩm bẩm.

Cảm giác bị Đồ Tể rình rập đầy "kích thích" lại xuất hiện.

Cộp cộp cộp cộp——

Một bóng đen bao phủ lấy Đường Nguyên.

Hắn ngước đầu lên.

Đồ Tể đã đứng ngay trước mặt.

Lần này hắn được quan sát ở cự ly cực gần.

Đồ Tể ngồi trên một chiếc xe lăn, nửa thân dưới đã biến mất hoàn toàn.

Nửa thân trên khoác tấm áo choàng đen rách nát, cánh tay lộ ra quấn đầy băng gạc loang lổ vết máu.

Dưới vành mũ trùm, khuôn mặt gầy hốc hác chỉ còn là một cái đầu lâu bọc da, vài sợi tóc bạc lơ thơ rủ xuống.

Lão tiến lại gần, như thể đang hít hà mùi hương trên người Đường Nguyên.

Thơm quá... Ngon quá...

Đường Nguyên thực sự đọc được thứ cảm xúc đó trên mặt đối phương.

Rồi lão há miệng, để lộ hàm răng sứt mẻ, rúc vào trước ngực hắn.

Đây là người thứ hai rúc vào ngực hắn rồi, người đầu tiên là con bé Mộc Đồng kia.

Đồ Tể sờ vào túi áo ngực của Đường Nguyên, lôi ra mấy cây nấm ảo giác.

Hú vía, hắn còn tưởng mình có sức hút đến mức "nam nữ già trẻ, người hay quái vật" đều thông sát chứ.

Đồ Tể ăn đống nấm quý báu của hắn, bộ dạng dù thê thảm nhưng lại tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn.

Hóa ra cách thu phục tên Đồ Tể này đơn giản vậy đấy.

Khi thu thập đủ tình báo, bạn sẽ biết lão thích ăn nấm.

Chỉ cần một cây nấm ảo giác tươi tốt là có thể làm bạn với lão, còn cái radio chính là đạo cụ để gọi lão tới.

Xét ở góc độ nào đó, lão già này khá giống Mario, đều có niềm đam mê mãnh liệt với mấy cây nấm mập mạp.

Quả là một sở thích thú vị.

Vạn sự cứ đổi góc nhìn một cái là thấy đáng yêu ngay.

Nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ.

Đồ Tể chỉ ăn nấm chứ không hại Đường Nguyên, nhưng cũng chẳng có ý định cứu hắn xuống.

Nếu đây là game, chắc chắn cần một điều kiện kích hoạt đặc biệt để đi tiếp cốt truyện. Có thể là một đạo cụ, hoặc một câu nói.

"Làm sao để ngăn hắn lại?"

Đường Nguyên hỏi.

Câu hỏi chứa đựng "Mục tiêu nhiệm vụ" vừa thốt ra, như thể chạm vào một cái công tắc nào đó. Động tác của Đồ Tể bỗng khựng lại, rồi lão lùi ra xa.

[Không phải tôi... không phải... tôi.]

Mắt phải Đường Nguyên nóng lên, cạnh người Đồ Tể hiện ra dòng chữ đó.

[Bạn đã phá giải 70% Thế giới quan.]

[Không phải tôi... làm... những người đó... không phải tôi giết.]

[Ngăn hắn lại, ngăn... hắn.]

Xem ra Đồ Tể nói chuyện khá vất vả.

Lão cởi trói cho Đường Nguyên, rồi bế thốc hắn lên cao.

Chơi trò "bay cao" luôn à?

Không cần phải nhiệt tình quá mức ngay lần đầu gặp mặt thế đâu đại ca.

Đồ Tể đưa Đường Nguyên xuyên qua khu rừng nhỏ.

Chiếc xe lăn của lão di chuyển trên đường núi cực kỳ linh hoạt, chẳng mấy chốc đã tới đích.

Lại chính là bờ biển nơi bọn họ tỉnh dậy lần đầu!

Lúc mới đến, mọi người chỉ lo nhìn rừng và núi mà quên mất bãi cát quanh đây.

Ngay gần nơi họ tỉnh lại có một tảng đá lớn, một nửa ngâm dưới nước, một nửa trên cát, trông chẳng khác gì đá ngầm bình thường.

Đường Nguyên bước tới, dùng chân bới đống cát dưới chân tảng đá.

Cát rất lỏng, hắn dùng cả tay lẫn chân đào một cái hố lớn, chẳng mấy chốc đã chạm phải thứ gì đó bên dưới.

Một bộ hài cốt không toàn vẹn, dường như chỉ còn lại đầu và nửa thân trên.

Trước ngực đặt một chiếc radio và một tờ báo.

Đây rồi.

Hài cốt của Đồ Tể — cũng chính là lão già kia.

Nhưng tại sao lại không nguyên vẹn?

Đường Nguyên thu tờ báo lại, rồi vặn đài.

"Chắc là tháng Mười. Trời mưa rồi, lúc ra hứng nước tôi thấy bóng mình dưới nước. Chỉ là một bộ xương bọc da, giờ tôi là một con quái vật. Không còn chi dưới nữa, chỉ còn cái đầu dính với thân mình, bò bằng khuỷu tay."

"Tháng Mười? Nếu để tôi gặp lại thằng con bất hiếu đó, tôi nhất định sẽ giết chết nó, ha ha, ai cũng tưởng nó là đứa con hiếu thảo. Chỉ vì tôi từng dùng đôi tay này đánh nó thường xuyên sao? Hay là từ lúc nào không hay, nó đã bí mật trở nên đáng sợ như vậy?"

"Dù sao cái nơi đó tôi không thèm ở, tôi thà chạy ra ngoài còn hơn bị nhốt ở đấy. Hận, không hận, hận, không hận..."

"Giờ chẳng còn bộ phận nào để cắt nữa rồi, hôm qua tôi vừa cắt nốt hai cái tai. Tay trái tay phải tay trái tay phải, đừng để tay phải biết tay trái đang làm gì, đừng để tôi thấy thằng ranh con đó. Ai thèm quan tâm chứ, bàn tay này... có thức ăn thì cứ tận hưởng đi."

[Thu thập tình báo: Nhật ký âm thanh Part 10.]

[Bạn đã phá giải 90% Thế giới quan.]

Mọi thứ đã xâu chuỗi lại được rồi.

Ý chí sinh tồn của lão già này mạnh thật đấy, nhưng... Đường Nguyên thở dài một tiếng.

Đồ Tể thấy Đường Nguyên có vẻ đã thấu hiểu tất cả, liền thở phào một cái, cả người mềm nhũn trên xe lăn.

"Ông không giết gã cổ cồn trắng đó đúng không?"

[Không... không phải tôi... tôi muốn... bảo vệ... hắn.]

[Các người không nên... tới đây... không nên... tìm hiểu quá sâu, hắn sẽ... giết người... diệt khẩu.]

[Bạn đã phá giải 100% Thế giới quan.]

Cuối cùng, Đường Nguyên cảm thấy trong não mình vang lên tiếng reo hò chiến thắng.

Các nhiệm vụ đều bảo người chơi tự tìm vũ khí trong quá trình khám phá.

Lần trước phá giải 100% hắn nhận được súng nước diệt con hoang của Hắc Sơn Dương, không biết lần này là cái gì.

Đường Nguyên có chút mong đợi.

Tốn bao công sức, cuối cùng cũng có đạo cụ để phản sát rồi.

So với việc bị động giải đố, cứ xông lên đấm nhau vẫn sướng hơn.

 Nếu có thực lực, hắn cũng chẳng muốn tốn não làm gì, cứ đập hết đống đối tượng tình nghi chẳng phải nhanh hơn sao?

Dù sao giờ hắn cũng đang nghèo rớt mồng tơi, chẳng biết xong nhiệm vụ này được bao nhiêu điểm nữa.

Đường Nguyên đợi một hồi, vẫn không nghe thấy thông báo hệ thống đầy phấn khích, cũng chẳng thấy tiếng đạo cụ rơi ra.

Thế nhưng, Đồ Tể lại tiến lại gần.

[Cái này... cho cậu... cho cậu...]

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top