Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Linh dị
  3. Trò Chơi Cầu Sinh (Dịch)
  4. Chương 18: Sát cơ trên hoang đảo (09)

Trò Chơi Cầu Sinh (Dịch)

  • 11 lượt xem
  • 1425 chữ
  • 2026-01-26 23:34:01

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

"Ngày 18 tháng 9.

Chỉ cần nhích nhẹ thôi là cái chân gãy lại đau thấu trời. Nó bốc mùi thối lùm lùm rồi, hoại tử sạch rồi.

Tôi phải xử lý nó thôi.

Cái loại người như tôi, chẳng biết có chịu nổi cơn đau này không.

Cuối cùng, tôi quyết định thử loại nấm ảo giác kia. Biết đâu ảo giác sẽ giúp tôi quên đi cái sự hành hạ này.

Ngày 21 tháng 9.

Tôi làm được rồi.

Hai ngày trước, tôi nướng đỏ lưỡi liềm trên lửa, rồi cứ thế từng nhát, từng nhát một lọc sạch đống thịt thối trên chân mình.

Sau đó lấy lá cỏ rịt lại.

Ở đây toàn là nấm ảo giác, tôi còn chẳng kịp nướng chín đã tống hết vào mồm.

Rồi tôi thấy vô vàn đồ ăn hiện ra trước mắt.

Thậm chí quên luôn cả đói khát và đớn đau.

Tại sao trước đây tôi lại từ chối món quà này cơ chứ? Ngu xuẩn thật, tôi chưa bao giờ ngờ tới loại nấm này lại khiến người ta sướng đến thế.

Vết thương đau rát như lửa đốt, ở đây chẳng có thuốc sát trùng, cũng chẳng có thuốc giảm đau.

Đói... đói quá... Chắc là ba ngày rồi tôi chưa ăn gì.

Tôi chỉ biết ăn nấm, hết cây này đến cây khác.

Ảo giác càng lúc càng nặng.

Cứ thế đi..."

Lần này, hai chiếc đài không chỉ phát hai đoạn, mà là bốn đoạn nhật ký ngắn ngủi liên tiếp.

"Gã này sắp héo rồi, không bị độc chết thì cũng chết đói."

 Lưu Thông Tuệ suy luận.

"Ác linh thường sinh ra từ chấp niệm. Gã này chết trong cơn đói khát cùng cực, vậy chấp niệm của gã phải chăng là một bữa no nê?"

"Có lý đấy, nên lão Đồ tể mới muốn thịt tụi mình?"

"Nếu chúng ta hoàn thành tâm nguyện của gã, cho gã ăn no, liệu nhiệm vụ có kết thúc không?"

"Vậy là mình có hai phương án: hoặc là tìm hài cốt rồi đập nát, hoặc là cho gã ăn. Anh tuy não phẳng nhưng cũng biết là phải có nhiều thông tin hơn mới làm được. Cái vụ cho gã ăn thì mù tịt, hở ra là mình thành món chính trên bàn tiệc của lão ngay."

"Ồ? Ý anh là chi bằng tìm hài cốt rồi xóa sổ gã luôn?"

Vương Quyền Quý gật đầu cái rụp: "Tuy hơi thô bạo nhưng anh thấy chắc cú hơn."

"Vậy giờ chúng ta cần đào bới trong đống nhật ký này xem có thông tin gì về vị trí hài cốt không."

Lưu Thông Tuệ đẩy gọng kính, bộ não bắt đầu hoạt động hết công suất.

"Trông cậy cả vào em đấy, tương lai của anh nằm trong tay em."

Boong... boong... boong...

Tiếng chuông vang lên.

Tên Đồ tể hiện ra từ màn sương, lao thẳng về phía họ.

Trong cơn hỗn loạn, Lưu Thông Tuệ và Vương Quyền Quý lạc mất nhau.

...

Đường Nguyên thực chất đã bỏ qua một chi tiết nhỏ.

Đó là Lưu Thông Tuệ và Vương Quyền Quý căn bản không hề biết họ đã bỏ lỡ mất một cuốn nhật ký ở giữa.

Bởi vì những chỉ dẫn trong ngoặc vuông 【 】 chỉ có Đường Nguyên và "những kẻ ngoài cuộc" mới nhìn thấy được.

Thiếu đi những ghi chú ấy, nội dung nhật ký lại khớp nhau một cách hoàn hảo, họ hoàn toàn không nhận ra mình đã bị hụt mất thông tin.

Và những thông tin ấy, chính là manh mối về "Nơi giấu hài cốt".

Hiện tại, bí mật đó chỉ mình Đường Nguyên nắm giữ.

[1:00 AM]

Một giờ sáng, Đường Nguyên đạp lên màn đêm leo lên đỉnh núi.

Đồng hồ đếm ngược chỉ còn lại hai tiếng.

Trên đỉnh núi chỉ có một tháp chuông kiểu Trung cũ kỹ, tầng trên cùng treo một quả chuông lớn.

Cái thứ âm thanh thông báo Đồ tể đi vào trạng thái ẩn thân chính là từ đây mà ra.

Tháp chuông bị dây leo phủ kín mít.

Cây cối quanh đây khá rậm rạp, dù là ban ngày cũng che hết nắng, chỉ có lối vào tháp chuông là nơi duy nhất mặt trời có thể rọi thẳng tới.

Dưới gốc cây, ngay chân tháp chuông, mọc đầy thứ nấm sặc sỡ kia.

Đúng là chỗ này rồi.

Đường Nguyên tiến về phía tháp chuông, bỗng cảm thấy dưới chân giẫm phải vật gì đó cứng cứng.

[Mảnh kính lão: Một thấu kính hội tụ, có thể dùng để khúc xạ ánh sáng vào một điểm.]

[Ghi chú: Mấy đứa nhóc nghịch ngợm thường dùng thứ này để đốt kiến.]

Đường Nguyên ngồi xổm xuống, dùng ngón tay chạm vào mặt đất.

Bên dưới mảnh kính là một đống vụn gỗ, đất cũng có màu xám đen của tro tàn.

[Tro củi: Sản phẩm còn lại sau khi đốt gỗ.]

Có kẻ từng nhóm lửa ở đây, phương pháp đại khái là dùng thấu kính để hội tụ ánh sáng?

Đường Nguyên đứng dậy, ngước nhìn tháp chuông.

Vào xem thử xem sao.

[Tháp chuông: Vốn là một địa điểm du lịch có chút tiếng tăm, nhưng từ khi có người bắt đầu mất tích ở đây, nó dần bị bỏ hoang.]

Đường Nguyên vòng sang phía bên kia tháp chuông, phát hiện ra một bảng thông báo.

Trên đó dán đầy những mảnh báo cũ và thông báo tìm người lạc.

"Thông báo tìm người: Trương XX, nam, 25 tuổi, mất tích tại núi này vào ngày 3 tháng 11 năm XX. Khi đi mặc áo sơ mi trắng, quần jean xanh, đeo kính gọng đen, dáng người hơi gầy..."

"Thông báo tìm người: Vương XX, nữ, 30 tuổi, mất tích vào ngày 18 tháng 11 năm XX. Khi đi mặc váy voan xanh, dáng người hơi mập..."

...

Cái bảng thông báo bé tẹo đã bị dán kín mít.

Đường Nguyên thẳng tay xé sạch chúng xuống để xem những lớp bên dưới.

[Phát hiện manh mối: Mất tích. Ngọn núi này dường như đã xảy ra rất nhiều vụ mất tích bí ẩn.]

Đường Nguyên lướt nhanh qua từng tờ giấy, mắt dừng lại ở những mẩu tin báo chí.

"...Tất cả những người mất tích đều là người lên núi. Cảnh sát đã mở cuộc tìm kiếm trên diện rộng nhưng không tìm thấy bất kỳ ai, họ cứ như thể bốc hơi khỏi thế gian này..."

"Theo báo cáo, người mất tích đầu tiên là một cụ già. Theo lời kể của con trai cụ, cụ được đưa vào viện dưỡng lão ở lưng chừng núi vào ngày 1 tháng 9. Đến ngày 10, nhân viên thông báo cụ đã mất tích khỏi viện... Con trai cụ sẵn sàng trả trọng thưởng cho ai cung cấp manh mối..."

"Người dân địa phương khi nhắc đến Vương mỗ - con trai cụ già, đều giơ ngón cái khen ngợi là một đứa con hiếu thảo. Việc Vương mỗ dốc lòng chăm sóc cha già từ lâu đã được hàng xóm láng giềng truyền tụng. Lần mất tích này là một cú sốc cực lớn đối với anh ta..."

"Viện dưỡng lão cũng vì dính líu đến nhiều vụ mất tích mà phải đóng cửa ngay sau đó."

[Phát hiện manh mối: Người mất tích đầu tiên.]

[Phát hiện manh mối: Nghịch tử đội lốt con hiếu thảo - Vương mỗ.]

[Bạn đã phá giải được 60% Thế giới quan.]

Khi Đường Nguyên đang tập trung cao độ vào bảng thông báo, tiếng thông báo của Hệ thống bất ngờ vang lên.

Xem ra thông tin trên bảng này là mấu chốt rồi.

Hắn xoa cằm suy ngẫm.

Nếu kết nối nội dung nhật ký âm thanh với những thông tin trên bảng này, có thể nhận ra chủ nhân của cuốn nhật ký chính là người mất tích đầu tiên trong bản tin.

Chính xác, gã Đồ tể khi còn sống là một ông già.

Trong nhật ký, gã nói mình đi đứng khó khăn, khớp xương có bệnh, và cái đài bán dẫn kiểu cũ cũng là thứ mà người già hay dùng.

Gã lạc đến đây vào mùng 10 tháng 9, hoàn toàn khớp với ngày mất tích trên báo.

Quả nhiên, đi thực địa mới kiếm được nhiều "hàng" ngon.

Nếu không nghe nhật ký mà đã mò lên đây, thì cái bảng thông báo này cũng chỉ là mớ giấy lộn, chẳng suy luận ra được gì.

Nhật ký âm thanh và bảng thông báo, thiếu một cái là hỏng bét.

Giờ thì Đường Nguyên đã nắm rõ "tiền kiếp" của lão Đồ tể rồi.

Lão già bị con trai tống vào viện dưỡng lão, nhưng vì lý do nào đó, lão đã rời khỏi đó và lạc giữa rừng sâu.

Việc bị ép rời đi là không thể, giải thích hợp lý duy nhất là lão tự bỏ đi.

Suy luận sâu hơn nữa: lão già căn bản không hề muốn vào viện dưỡng lão.

Lão đã bị thằng con trai "vứt bỏ" ở đó.

Bảo sao oán khí lại ngút trời như thế.

Vất vả cả đời, cuối cùng chẳng giữ lại được gì, kể cả cái nhà hay đứa con trai.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top