Đợi đến khi giết người xong hắn mới thấy hối hận, nhưng cũng nhận ra mình không còn là mình của trước kia nữa, chỉ có thể cùng Cốc Nguyên Vĩ "đi đêm" đến cùng.
"Cốc đại sư, tôi đã dùng phù của ông để giết người rồi, bây giờ triều đình sắp đến bắt tôi. Ông có thể dạy tôi cách gì để đối phó không?"
Một phút bốc đồng dẫn đến đường cùng, Chu Thanh Phong cũng chẳng muốn kiếp sống tha phương cầu thực.
Biết rõ cảnh sát sẽ đến bắt mình, hắn vẫn phải quay về tìm miếng 'Dương Khuê' này để hỏi Cốc Nguyên Vĩ cách giải quyết.
Ở phía bên kia thời không, Cốc Nguyên Vĩ nghe tin Chu Thanh Phong giết người bị truy nã thì không kìm được mà cười thầm.
Lão thầm nghĩ: Ta tốn bao công sức nghịch chuyển âm dương, đả thông hư không, chẳng phải là để nhìn trộm thiên cơ sao? Cái thằng nhóc tên 'Chu Thanh Phong' này nếu không gặp nạn, ta thật sự chẳng có cách nào khống chế nó. Bây giờ vừa hay khiến nó lún sâu thêm chút nữa.
"Chu tiểu hữu, ngươi cứ yên tâm. Chẳng qua là mấy tên sai dịch triều đình thôi mà, đối phó có gì khó? Ta cho ngươi thêm một tấm 'Đại Lực Kim Cang Phù' nữa, bảo đảm ngươi sức mạnh vô song, mình đồng da sắt, không ai bắt được ngươi đâu. Mau nắm chặt lấy 'Dương Khuê', ta sẽ thi pháp."
Chu Thanh Phong lập tức nắm chặt khối đá đen thùi lùi kia, chỉ một lát sau, từ bốn trăm năm trước lại truyền sang một tấm 'Kim Cang Phù'.
Phù lục vừa xuất hiện đã hóa thành tro bụi, Chu Thanh Phong cảm thấy thân thể trĩu nặng, trong lồng ngực sinh ra vạn phần khí lực, cảm giác có thể xé xác mãnh hổ, đánh tan bầy sói, trước bất kỳ kẻ thù nào cũng không hề run sợ.
Lúc này, bên ngoài tòa ký túc xá trường nghề đã vang lên tiếng phanh xe gấp gáp, hàng chục cảnh sát đã ập đến.
Nghe tiếng bước chân lao thẳng về phòng mình, Chu Thanh Phong biết ngay gã tài xế taxi kia chắc chắn đã báo cảnh sát. Với năng lực của cảnh sát hiện nay, bắt hắn chẳng khác nào "bắt ba ba trong rổ".
Có lẽ nghe thấy tiếng ồn ào bên phía Chu Thanh Phong, Cốc Nguyên Vĩ ở đầu kia 'Dương Khuê' cười khoái trá:
"Chu tiểu hữu, rắc rối của ngươi dường như không phải vài tấm phù lục là giải quyết được đâu. Chuyện ta nói lúc trước, sao không cân nhắc một chút đi?"
Chu Thanh Phong hít một hơi thật sâu, không trả lời.
Cảnh sát đã đứng ngoài cửa phòng. Vì đối mặt với nghi phạm giết người, bọn họ không dám liều lĩnh xông vào.
Một lão cảnh sát già cầm loa điện hét lớn:
"Người bên trong nghe đây, chúng tôi là đội hình sự sở cảnh sát thành phố XX. Yêu cầu anh lập tức ra ngoài..."
Đoàng...
Cửa phòng Chu Thanh Phong không mở, nhưng bức tường bên cạnh cửa thì nổ tung.
Gạch đá bắn tung tóe, tiếng động kinh hoàng, hai viên cảnh sát hình sự đang mai phục bên tường lập tức bị mảng tường vỡ đè sập.
Lão cảnh sát cầm loa còn tưởng là có nổ, theo bản năng nằm rạp xuống ôm đầu.
Thế nhưng, sau mảng tường đổ nát, một Chu Thanh Phong vạm vỡ dã man sải bước bước ra.
Hắn tiện tay xách bổng hai viên cảnh sát dưới đất lên, hai gã hình sự cao lớn nặng hơn trăm ký trong tay hắn chẳng khác gì mấy con gà choai.
Hai viên cảnh sát bị tóm phản ứng rất nhanh.
Dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng cả hai đều lập tức xoay người tung đòn chỏ.
Thế nhưng, đòn chỏ cứng rắn mang theo sức nặng ngàn cân ấy khi đập trúng lồng ngực dày cộp của Chu Thanh Phong lại chẳng mảy may có tác dụng.
Ngược lại, Chu Thanh Phong gồng hai cánh tay, vung mạnh một cái, ném cả hai người từ tầng hai xuống đất.
Hai gã đại hán rơi bộp xuống, đập nát mui xe và kính chắn gió của một chiếc xe cảnh sát, hiện trường vang lên tiếng đổ vỡ loảng xoảng.
Tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cả hai đau đớn đến nhăn mặt nhíu mày.
Phía bên kia cửa còn hai viên hình sự khác, thấy tình thế này liền biết phải trấn áp ngay gã điên cuồng này.
Cả hai đồng loạt nâng tay, khẩu súng lục Type-64 trong tay vang lên liên tiếp. Vỏ đạn rơi leng keng, đạn bay vèo vèo găm thẳng vào người Chu Thanh Phong.
Hai viên cảnh sát bắn sạch cả băng đạn, cứ ngỡ tên nghi phạm hung hãn này không chết cũng phải quỵ xuống.
Nhưng Chu Thanh Phong chỉ giơ tay che mắt, đợi đến khi đối phương hết đạn, hắn thản nhiên bỏ tay xuống, lạnh lùng nhìn chằm chằm kẻ đối diện.
Hai gã cảnh sát đứng tim, trố mắt nhìn nhau — chưa bao giờ thấy nghi phạm nào kiêu ngạo đến thế, không sợ cảnh sát đã đành, đến súng đạn cũng chẳng coi ra gì.
Thằng cha này mặc áo giáp chống đạn loại gì vậy?
Chu Thanh Phong cười khẩy khinh miệt, thậm chí còn từ cánh tay mình cậy ra một đầu đạn súng lục đã biến dạng, vứt xuống đất đầy bất mãn:
"Súng của các anh uy lực kém quá đấy!"
Nói đoạn, hắn bước tới một bước, túm cổ hai gã hình sự đang đực mặt ra ném tiếp xuống lầu.
Sau đó chính hắn cũng từ trên lầu nhảy xuống, hạ cánh nặng nề rồi tung một cước đá văng một chiếc xe cảnh sát.
Số lượng cảnh sát kéo đến bắt Chu Thanh Phong không hề ít. Nhưng do vội vàng, đa phần là dân phòng và cảnh sát khu vực lân cận.
Hơn nữa theo dự tính, Chu Thanh Phong rất có thể sẽ bỏ chạy nên phần lớn lực lượng được bố trí bao vây quanh tòa nhà để chặn đường.
Tiếng nổ vỡ choang choang trước ký túc xá vang lên như có đại chiến.
Đám cảnh sát vội vã chạy lại chi viện, nhưng vừa đến hiện trường đều không tự chủ được mà chùn bước — gã lực lưỡng trước mắt nhìn qua đã thấy không phải hạng dễ xơi rồi!
Vốn dĩ nghĩ rằng năm gã hình sự dày dạn kinh nghiệm lên bắt người là quá đủ, ai dè cả năm người không trấn áp nổi nghi phạm, trái lại còn để hắn nhảy xuống lầu.
Một chiếc xe cảnh sát đậu bên dưới thì gặp họa lớn, bị Chu Thanh Phong đá một cú bay bổng lên không trung, lộn mấy vòng rồi rơi sầm xuống, đè nát một chiếc xe cảnh sát khác.
Ngày thường cảnh sát chỉ bắt mấy tên trộm vặt, gặp đứa cầm dao đã coi là hung thủ sừng sỏ, nhưng mức độ bùng nổ tại hiện trường lúc này đã vượt xa trí tưởng tượng của bọn họ.
Lão cảnh sát già cầm loa vừa mới bò dậy từ hành lang, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy thì thầm chửi rủa trong lòng:
"Cái đậu mợ, thằng ranh này sao mà khỏe như trâu vậy? Mau gọi chi viện khẩn cấp!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận