- Trang Chủ
- Xuyên không
- Tôi Trở Thành Bạo Chúa Của Một Trò Chơi Phòng Thủ (Dịch)
- Chương 9: [Stage 0] Luôn có lối thoát cho kẻ biết gồng gánh (1)
Dịch: Hoangforever
[Stage 0] Luôn có lối thoát cho kẻ biết gồng gánh (2)
"Đầu tiên là Lily, chức nghiệp Pháp sư."
Tôi nhanh tay lướt qua các bảng chỉ số tầm thường, trực tiếp mở tab "Thiên phú" của Lily ra.
[Lily (R)] - Thiên phú đã trang bị (1/3) > Da Lửa (Flame Skin)
Đây rồi!
Y hệt như trong game. Da Lửa.
[Thiên phú: Da Lửa] - Một thiên phú hình thành từ nỗi sợ cực độ đối với các vật sắc nhọn. Chuyển hóa cơ thể thành lửa để né tránh các đòn tấn công vật lý. Mỗi lần kích hoạt sẽ tiêu tốn MP (Ma lực).
Một thiên phú tanker cực phẩm.
Ngon thì ngon thật, nhưng vấn đề là trong cái party này, Lily lại là Damage Dealer (Sát thương chủ lực).
Đã vậy còn là một Hỏa pháp sư cực kỳ "ngốn" mana.
Về cơ bản, một khi Lily để kẻ địch chạm được vào người và phải dùng đến cái thiên phú này, nghĩa là cả team đã mấp mé bên bờ vực diệt môn rồi.
Nếu là trong một trận đấu bình thường, thay vì kích hoạt cái thứ này, cô ta nên vắt kiệt chút mana cuối cùng để tung ra một kỹ năng công kích thì hơn.
Đó là tư duy của một game thủ bình thường.
Nhưng tình thế hiện tại thì lại cực kỳ đặc thù. Tôi định sẽ bắt cô ta phải sử dụng thiên phú này một cách "tận lực" nhất có thể.
"Tiếp theo là Khiên binh, Ken."
Tôi mở tab Thiên phú trong bảng trạng thái của Ken.
[Ken (N)] - Thiên phú đã trang bị (1/3) > Cách sinh tồn của kẻ trộm
Quả nhiên là có nó.
[Thiên phú: Cách sinh tồn của kẻ trộm] - Thói quen thâm căn cố đế từ thời còn hành nghề đạo tặc. Khi cảm thấy nguy hiểm, bản thân sẽ cực độ giảm bớt sự hiện diện để thoát khỏi tầm mắt kẻ thù. Mỗi lần sử dụng tiêu tốn một lượng lớn HP (Máu).
Lại thêm một thiên phú bá đạo nữa. À, trừ việc Ken lại là một Khiên binh.
Ken là người đứng ở tuyến đầu, có nhiệm vụ thu hút "nộ" (aggro) của quái vật.
Vai trò của hắn là dùng kỹ năng khiêu khích diện rộng để kéo toàn bộ sự chú ý của kẻ địch về phía mình, rồi dùng cái thân xác đó mà chịu đấm ăn xôi.
Thế mà hắn lại có thiên phú "Ẩn thân"?
Đã vậy còn tiêu tốn một đống máu.
Nếu hắn là một Sát thủ hay chức nghiệp cận chiến gây sát thương thì không nói, chứ đặt lên một Khiên binh như Ken thì đúng là "râu ông nọ cắm cằm bà kia".
Nhưng, vào lúc này, tôi buộc phải dùng tới nó.
Trong tình thế không thể đánh theo lối chính quy, có bao nhiêu biến số, tôi phải lôi ra xài bằng sạch.
"Và cuối cùng... Damian."
Tôi nuốt nước miếng cái ực, run run mở bảng trạng thái của Damian.
Làm ơn, phải có, nhất định phải có!
Thiên phú của những người khác suy cho cùng cũng chỉ là phụ trợ, là mấy cái mẹo vặt để xoay sở thôi.
Nhưng thiên phú của Damian lại là thứ "hack game" nhất trong toàn bộ cái trò chơi này. Nó là chìa khóa bắt buộc để phá đảo!
Và rồi...
[Damian (N)] - Thiên phú đã trang bị (1/3) > Thiên lý nhãn
Có rồi!
Cái thiên phú lỗi lầm này quả nhiên vẫn tồn tại ở thực tại này, y hệt như trong game.
[Thiên phú: Thiên lý nhãn] - Một thiên phú có được do "sai sót" của Thần ngay từ khi sinh ra. Nhìn thấu mọi thứ muốn nhìn, bắn trúng mọi thứ muốn nhắm.
Đúng là điên rồ mà.
Mô tả thì có vẻ mơ hồ, nhưng trong game, nó cộng thêm 50 ô tầm nhìn và 999 điểm Chính xác.
Một con số không tưởng!
Theo công thức của game, chỉ cần điểm Chính xác trên 100 thì dù bạn có bắn bừa cũng trúng đích.
Vậy mà đây là 999?
Nghĩa là chắc chắn trúng 100%.
Cho dù bạn có bắn một mũi tên từ đầu này sang đầu kia bản đồ, nó vẫn sẽ cắm chính xác vào một lỗ kim.
Nhưng vấn đề ở đây là... Damian lại là một Tu sĩ chữa trị (Healer).
Trong game, hệ thống giới hạn trang bị theo chức nghiệp cực kỳ gắt gao.
Damian là Healer nên chỉ có thể cầm gậy phép. Và kỹ năng duy nhất của một Healer hạng N là mấy cái phép hồi máu bình thường.
Vốn dĩ các kỹ năng hồi máu đã là "tất trúng" (chắc chắn trúng đồng đội), vậy thì cái chỉ số Chính xác 999 kia để làm cái quái gì?
Đó từng là một thiên phú "vứt đi", một trò đùa dai của đám nhà phát triển game.
'Nhưng đây là hiện thực.'
Tôi có thể tận dụng nó.
Thậm chí là tận dụng một cách cực kỳ kinh hoàng!
'Game sinh ra là để được phá đảo.'
Trong đầu tôi, các quân bài đang được sắp xếp lại một cách gọn gàng, chuẩn bị cho một cú lật kèo duy nhất.
'Ngươi dám ném ta vào một cái Stage không thể vượt qua sao?'
Hừm.
Khóe môi tôi bất giác nhếch lên.
Cái điệu cười đểu giả này thường xuất hiện mỗi khi tôi tìm ra được diệu kế để vượt qua một màn chơi tử thần.
Cái điệu cười mà mỗi lần tôi livestream, đám khán giả lại gào thét đòi tôi tắt ngay cái camera đi vì trông quá "hắc ám".
'Vậy thì ta cũng chỉ còn cách dùng "cheat" để chơi với ngươi thôi...!'
Cứ đợi đấy, cái thằng khốn kiếp nào đã ném ta vào đây.
Ta nhất định sẽ phá đảo cái trò chơi rác rưởi này. Rồi sau đó, ta sẽ túm cổ ngươi và nện cho một trận ra trò...!
………..
Trở lại hiện tại.
Tôi liếc nhìn qua một lượt Lily, Ken và Damian.
"Lily. Hồi nhỏ ngươi từng bị vật sắc nhọn đâm phải đúng không?"
Lily trợn tròn mắt kinh ngạc.
"Đ-Điện hạ, sao ngài biết?"
"Đó là vết thương do lũ Goblin tấn công làng gây ra. Từ đó về sau ngươi mắc chứng ám ảnh vật sắc nhọn, đến nỗi ở nhà còn không dám cầm dao thái thịt, đúng chứ?"
"..."
"Nhưng bù lại, ngươi cũng nhận được một thứ."
Tôi đột ngột rút con đoản kiếm trong ngực áo ra, đâm thẳng xuống mu bàn tay của Lily.
"Hiếc?!"
Mọi người xung quanh đều không kịp phản ứng vì quá bất ngờ, còn Lily thì chết trân vì khiếp sợ.
Phập!
Con đoản kiếm xuyên qua tay Lily, cắm ngập vào mặt bàn gỗ.
Mu bàn tay của cô nơi lưỡi kiếm xuyên qua đang chập chờn như những đốm lửa.
"Sau sự cố đó, ngươi đã nhận được thiên phú này: Da Lửa."
"..."
"Chừng nào ma lực còn dư dả, ngươi có thể né tránh mọi đòn tấn công vật lý. Ta nói có gì sai không?"
Lily run lẩy bẩy, chậm chạp gật đầu.
----

Lily
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận