Dịch: Hoangforever
"Chẳng phải bảo trời lặn rồi sao. Trời sẽ sớm lạnh đấy. Đốt lò sưởi lên và bảo mấy đứa bị thương nghỉ ngơi đi. Có khỏe lại thì mai mới chiến đấu tiếp được chứ."
"Ờ... vâng..."
"Còn ngươi, ở lại nói chuyện với ta một chút."
Nói xong, tôi định bước ra ngoài trước, nhưng Lucas lại hỏi với giọng run rẩy:
"Điện hạ, lẽ nào."
"Gì?"
"Để đổi mạng cho đám binh lính đó, ngài định giết tôi sao?"
"KHÔNG CÓ GIẾT AI CẢ, TA KHÔNG GIẾT AI HẾT!"
Rốt cuộc cái gã 'mình' này là cái loại khốn nạn đến mức nào vậy hả trời!
…………..
Gió thổi trên tường thành thật lạnh.
Cơn gió rít mạnh qua mặt tôi mang theo hơi thở của mùa đông.
Và của cả màn đêm.
Lạnh là chuyện đương nhiên, nhưng còn một lý do khác nữa.
"……."
Tôi chậm rãi quan sát xung quanh.
Cái chết.
Khắp nơi toàn là cái chết. D
ưới chân tường thành xác quái vật chất đống, trên mặt thành xác người nằm la liệt.
Sự chết chóc tỏa ra hơi lạnh thấu xương.
Đó là cái lạnh còn khủng khiếp hơn cả mùa đông hay màn đêm cộng lại.
"Lucas. Bây giờ là khi nào, và đây là đâu?"
Tôi đứng ở rìa tường thành, cố kìm nén cơn buồn nôn trước mùi máu nồng nặc để hỏi.
Lucas đứng phía sau tuy có chút ngạc nhiên trước câu hỏi của tôi, nhưng vẫn trả lời rành rọt:
"Lịch Đế quốc năm 649, ngày cuối cùng của tháng Hai. Đây là căn cứ tiền phương của thành phố pháo đài Crossroads."
"…… Vậy ngày mai sẽ là ngày 1 tháng 3 năm 649 nhỉ."
"Đúng vậy thưa điện hạ."
Tôi nghiến chặt răng.
Ngày 1 tháng 3 năm 649. Căn cứ tiền phương tiền tuyến quái thú.
Một thời điểm cực kỳ quen thuộc, một địa điểm cực kỳ quen thuộc.
Không thể không quen được. Bởi vì đây chính là thời gian và địa điểm của màn 'Tutorial' mà tôi đã phải chơi đi chơi lại hàng trăm lần suốt nửa năm qua trong <Bảo vệ Đế chế>.
Bảo sao thấy tình cảnh này quen thế...
Tôi đã phá đảo <Bảo vệ Đế chế> ở độ khó Địa ngục với chế độ Iron Man (Thiết nhân).
Chế độ Iron Man chỉ cho phép dùng một ô lưu duy nhất suốt cả quá trình chơi.
Và trò chơi sẽ cưỡng chế lưu đè lên ô đó. Nghĩa là không thể dùng chiêu trò Save/Load được.
Vậy nếu tình hình toàn cục trở nên tồi tệ đến mức không thể phá đảo thì sao?
Chỉ còn cách bỏ cuộc và chơi lại từ đầu.
Người xem thường gọi việc chơi lại từ đầu này là "Địa cầu mới", hay "Đế quốc mới".
Tôi ghi lại số lần chơi lại bằng những con số.
Và "Địa cầu" mà tôi đã phá đảo thành công là số 742.
Nghĩa là tôi đã thất bại 741 lần, và riêng cái map Tutorial này tôi đã chơi đến 742 lần. Không rành về nó mới là lạ đấy.
Ngày mai chính là Prologue của <Bảo vệ Đế chế>. Stage Tutorial sẽ bắt đầu.
Tutorial rất đơn giản.
Giải thích thế giới quan, hướng dẫn cách điều khiển và hệ thống game, và rồi...
Tất cả đều chết sạch, trừ Lucas.
"……."
Dù đã quên sạch cốt truyện vì bấm Skip hàng trăm lần, nhưng một khi đã nhớ ra thì mọi thứ cứ thế tuôn về.
Đồng thời, tôi cũng biết được 'mình' là ai.
"Là Ash sao."
"Dạ?"
"Tên của ta ấy. Ash. Ash 'Bonhater' Everblack."
Lucas nhìn tôi như thể đang nhìn một kẻ nói điều hiển nhiên, nhưng tôi thì cực kỳ nghiêm túc.
Tôi nghiến răng, vò đầu bứt tai.
"Tại sao, tại sao lại là cái thằng này chứ?!"
Tam hoàng tử điên khùng, biến thái của Đế quốc.
Tên chỉ huy tồi tệ nhất, kẻ đã tự ý kéo phần lớn binh lực của thành phố pháo đài ra căn cứ tiền phương để rồi bị quét sạch hoàn toàn.
Và cũng là nhân vật có cái chết thảm khốc nhất trong Tutorial.
Ash 'Bonhater' Everblack.
Trong bản game chính, hắn chỉ là một vai phụ mờ nhạt, vừa xuất hiện đã "bay màu" ngay lập tức.
Bị lôi vào thế giới game đã đủ điên tiết rồi, sao lại còn biến thành cái loại rác rưởi này cơ chứ?
Ngay đúng khoảnh khắc tôi nhận ra danh tính của 'mình'...
Ting!
Một hiệu ứng âm thanh rẻ tiền quen thuộc vang lên, và một khung cửa sổ trong suốt hiện ra ngay trước mắt.
------------
[STAGE 0]
Mục tiêu: Sống sót khỏi cuộc tập kích của quái thú.
Phần thưởng: ???
-----------
Đó là cửa sổ hệ thống mà tôi đã thấy không biết bao nhiêu lần.
Đúng vậy, nó chính là giao diện y hệt trong trò chơi <Bảo vệ Đế chế> mà tôi vừa chơi lúc nãy.
"……."
Đến lúc này, tôi mới hoàn toàn nhận thức được chắc chắn.
Tôi thực sự đã xuyên vào trong trò chơi,
Và cái trò này, đúng là một trò chơi rác rưởi khốn kiếp.
"Ờm, Hoàng tử điện hạ. Ngài không sao chứ?"
Lucas lo lắng nhìn tôi khi thấy tôi cứ nhìn chằm chằm vào không trung với đôi mắt đờ đẫn.
"…… Lucas."
"Vâng, Hoàng tử điện hạ."
Tôi cứng nhắc quay đầu nhìn Lucas, rồi khẽ thì thầm.
Một câu nói chất chứa tất cả tâm huyết, sự chân thành và cả linh hồn tôi lúc này:
"Xong đời rồi, đệch cụ nó."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận