- Trang Chủ
- Xuyên không
- Tôi Trở Thành Bạo Chúa Của Một Trò Chơi Phòng Thủ (Dịch)
- Chương 23: [Ngoại truyện] pháo đài tiền tiêu crossroads 3
Dịch: Hoangforever
Ở Trái Đất, tôi còn chẳng có nổi một tấc đất cắm dùi mang tên mình. Không ngờ giấc mơ sở hữu nhà riêng lại thành hiện thực theo cách "trời ơi đất hỡi" thế này.
Mặc dù bị ném vào một thế giới khác và phải bán mạng để sinh tồn, nhưng thành thật mà nói, cảm giác này cũng không tệ lắm.
Đoàn xe ngựa tiến sâu vào nội thành dọc theo đại lộ.
Dân chúng đổ xô ra xem đoàn hành lễ. Nhưng gương mặt của họ chẳng lấy gì làm vui vẻ.
Cũng phải thôi.
Cái thằng cha lãnh chúa kiêm tư lệnh mới nhậm chức vừa mới ra quân đã nướng sạch binh lực, chỉ còn cái mạng cùi lết về đây thì ai mà ưa cho nổi.
Tuy nhiên, vẻ mặt hằn học của họ dần chuyển sang kinh ngạc.
Tất cả là vì chiếc xe thồ chở đầy hàng hóa đi ngay sau xe ngựa của tôi.
"Này, cái kia..."
"Lẽ nào tất cả chỗ đó đều là Ma thạch sao?"
Nghe tiếng xì xào của người dân, tôi biết mọi chuyện đang diễn ra đúng kế hoạch.
Trên chiếc xe phía sau, tôi đã cho chất lên hàng trăm viên Ma thạch thu được từ Quái vật nhện (Black Spider Legion) để thiên hạ cùng chiêm ngưỡng.
Trong thế giới văn minh ma pháp này, Ma thạch giống như dầu mỏ vậy.
Ma thạch thu hoạch từ cơ thể quái vật là tài nguyên chiến lược quan trọng nhất của thành phố. Đó cũng là lý do lớn nhất khiến mặt trận này vẫn được duy trì dù phải hy sinh biết bao xương máu.
Nhưng dạo gần đây, do lũ quái vật bớt hoạt động, sản lượng Ma thạch cũng sụt giảm nghiêm trọng. Ngân sách thành phố vì thế mà teo tóp lại.
Vậy mà tôi lại mang về tới gần 400 viên Ma thạch từ quân đoàn nhện. Chúng là lũ quái vật cấp 55 đến 60, nên chất lượng Ma thạch cực kỳ tinh khiết.
Chỉ cần tính nhẩm thôi cũng thấy một đống tiền đang lăn lóc trên xe. Đủ để tôi khỏi lo về ngân sách trong một thời gian dài.
‘Nếu đã Clear được cái màn chơi vốn được tạo ra để người chơi không thể thắng, thì phần thưởng ít nhất cũng phải cỡ này chứ.’
Hiện tại, lòng tin của người dân dành cho tôi còn thấp hơn cả đáy xã hội.
Trong game cũng vậy.
Ở thời điểm bắt đầu, dân chúng chẳng hề tin tưởng và mức độ thiện cảm với người chơi chỉ là con số không tròn trĩnh.
Nhưng đến năm thứ 3 vận hành, họ sẽ tin tưởng và đi theo người chơi như cha mẹ mình vậy.
Cuối cùng, cách duy nhất để thu phục lòng người chỉ có một.
Vung tiền ra.
Một cách hợp lý và sòng phẳng.
Trong lúc tôi đang tính toán xem nên tiêu số tiền bán Ma thạch này vào việc gì, xe ngựa đã dừng lại trước dinh thự lãnh chúa.
"Đã tới nơi rồi, thưa Điện hạ."
Lucas nhảy xuống từ ghế lái và mở cửa xe cho tôi. Tôi chậm rãi bước ra ngoài.
Dinh thự lãnh chúa của Crossroads.
Tòa nhà xây bằng gạch đỏ và đá cẩm thạch trông khá cũ kỹ nhưng lại mang một vẻ đẹp cổ kính, trang nhã.
Quy mô cũng rất ấn tượng.
‘Cái phòng trọ cũ của mình ở Trái Đất tuổi gì mà đòi so với chỗ này.’
Ngay khi tôi vừa mới cảm thán một chút thì...
"Ôi trời ơi, ôi trời ơi Lãnh chúa của tôiii!"
Cánh cửa dinh thự bị đẩy mạnh ra, một gã đàn ông hớt hải chạy về phía này.
"Ngài bình an vô sự thế này thật là phúc đức ba đời, thưa Lãnh chúa của tôiii!"
Đó là một người đàn ông trẻ với mái tóc xám bù xù và cặp kính cận dày cộp.
Chạy đến trước mặt tôi, gã nhảy dựng lên rồi "Hự!" một cái, vội vàng sửa lại cách gọi.
"À không không, không được gọi là Lãnh chúa. Xin hãy rộng lòng tha thứ cho thần, thưa Hoàng tử Điện hạ!"
"Cứ gọi ta là Lãnh chúa cũng được."
Tôi bật cười, vỗ về chàng thanh niên tóc xám này.
Ngay lập tức, gã chộp lấy đôi bàn tay quấn băng của tôi mà khóc lóc thảm thiết.
"Thần đã lo lắng đến mất ăn mất ngủ, chỉ sợ ngọc thể của Lãnh chúa có lấy một vết trầy xước nhỏ thôi đó màaa!"
Cái gã đậm chất "nịnh thần" này tên là Aider.
Trong game, gã là NPC quản lý thành phố. Hầu như mọi công việc hành chính của Crossroads đều phải thông qua gã.
Từ việc xây dựng công trình, bổ sung binh lực cho đến quản lý hệ thống vụn vặt...
Có lẽ ở đây cũng vậy. Tôi sẽ phải cùng gã xử lý mọi việc quản lý thành phố.
"Mời ngài vào trong ạ! Thần đã chuẩn bị sẵn nước tắm ấm áp và cả bữa tối nữa! Hôm nay ngài hãy nghỉ ngơi thật thoải mái đi ạ!"
Thực tế thì tôi cũng đã mệt lử sau chuyến đi, nên hôm nay định bụng sẽ nghỉ ngơi thật.
Theo chân Aider vào trong dinh thự, tôi quay lại nhìn Lucas và gật đầu.
"Hãy cho binh sĩ nghỉ ngơi đi. Lucas, ngươi cũng vậy, hôm nay đừng nghĩ ngợi gì nữa mà hãy ngủ một giấc thật ngon."
"Nhưng còn việc hộ vệ Điện hạ..."
"Hôm nay thế là đủ rồi. Nghỉ đi, mai rồi tính."
Lucas miễn cưỡng chấp nhận.
"Thần tuân lệnh, thưa Điện hạ."
Cúi chào tôi xong, Lucas bước về phía phòng của mình.
Có vẻ phòng của cậu ta nằm ở tầng 1.
Aider dẫn tôi lên phòng ở tầng 2.
"Mời ngài lối này, thưa Lãnh chúa! Ngâm mình trong làn nước nóng hổi sẽ giúp ngài rũ bỏ mọi mệt mỏi của chuyến đi, cả mùi máu tanh của chiến trường cũng sẽ tan biến sạch sành sanh luôn ạ~"
"Được rồi, phiền ngươi vậy."
Tôi bước vào phòng tắm nằm trong phòng ngủ theo sự chỉ dẫn của Aider.
Bồn tắm rộng thênh thang đã đầy ắp nước ấm và tỏa ra một mùi hương rất dễ chịu.
Đã bao lâu rồi mình chưa được tắm rửa tử tế nhỉ?
Tôi nôn nóng muốn tẩy sạch bụi trần ngay lập tức.
Đôi tay quấn băng vụng về bắt đầu nới lỏng những chiếc cúc áo.
Thế nhưng,
"Mà này, ngài quả thực rất đáng kinh ngạc đấy. Ngài 'Cựu binh Otaku' (Kojon-dukhoo)."
Tiếng nói vang lên từ phía sau khiến tôi khựng lại khi đang định cởi áo.
"Thật không ngờ ngài lại có thể Clear màn Tutorial bằng phương pháp đó đấy, tôi nằm mơ cũng không dám nghĩ tới đâu nha~"
"Ngươi...?"
Hoảng hốt, tôi quay ngoắt người lại.
Cạch.
Sau khi chốt cửa phòng và cả cửa phòng tắm, Aider nở một nụ cười tinh quái.
"Cần gì phải giấu giếm nữa nhỉ? Đúng vậy! Tôi chính là Aider, Giám đốc (Director) của trò chơi đây ạ~"
-----

Aider
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận