Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Tôi Trở Thành Bạo Chúa Của Một Trò Chơi Phòng Thủ (Dịch)
  4. Chương 17: [Giai đoạn 0] Quyết chiến (5)

Tôi Trở Thành Bạo Chúa Của Một Trò Chơi Phòng Thủ (Dịch)

  • 55 lượt xem
  • 1130 chữ
  • 2025-09-02 10:50:52

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Dịch: Hoangforever

"Lily."

Tôi định tiến lại gần Lily, nhưng cô ấy giơ tay ra hiệu dừng lại.

"Thần không cầm cự được lâu đâu. Lối vào này thần có thể chặn thêm một chút, nhưng lũ nhện công thành sẽ sớm húc đổ cả bức tường này để tràn vào thôi."

"……."

"Không còn nhiều thời gian nữa. Mau đi đi!"

Dù tấm lưng mảnh khảnh đang phải chống chọi với hàng chục con nhện đen, Lily vẫn nở một nụ cười đầy kiên định.

"Đừng để cái chết của chúng thần trở nên vô nghĩa."

Tôi nghiến chặt răng, gượng dậy và gào lên:

"Lũ pháo binh kia, còn đứng đực mặt ra đó làm gì!"

Đám binh sĩ pháo binh vẫn đang nằm vật vã dưới đất, chưa kịp hoàn hồn sau cú ngã chấn động. Nhưng tôi chẳng thèm quan tâm, tiếp tục gầm thét dữ dội:

"Nạp viên đạn cuối cùng vào cho ta!"

"Nhưng... thưa Điện hạ."

Đội trưởng pháo binh báo cáo với giọng khàn đặc, có vẻ gã đã bị gãy mắt cá chân sau cú rơi nên không thể đứng vững.

"Thần đã thưa với ngài rồi. Độ bền của nòng pháo đã vượt quá ngưỡng giới hạn."

"……."

"Ma lực hạch cũng đã tới hạn rồi. Nếu khai hỏa, cả khẩu đại pháo sẽ nổ tung mất!"

"Đằng nào thì nằm im đây cũng bị lũ nhện kia xé xác thôi."

Tôi lảo đảo tiến về phía khẩu Đại pháo ma thuật cổ đại (Ancient Mana Cannon) đang nằm lăn lóc dưới đất.

Phần bệ đỡ đã vỡ vụn, nhưng may mắn thay, thân pháo vẫn còn nguyên vẹn.

"Thay vì chờ chết, chẳng thà đặt cược một ván cuối cùng không tốt hơn sao? Dù có bị thiêu cháy thì cũng phải tung xúc xắc lên đã chứ!"

"……."

Viên đội trưởng pháo binh im lặng một hồi, rồi ngước nhìn lên.

"Nhưng... chúng ta ngắm bắn thế nào đây?"

Tôi cũng nhìn theo hướng đó.

Tòa nhà đặt trận địa pháo đã sụp đổ hoàn toàn xuống tận tầng một. Những đống đổ nát bao quanh chúng tôi như những bức tường dựng đứng.

Cảm giác như đang bị nhốt dưới đáy giếng vậy.

Qua khoảng hở phía trên, tôi chỉ thấy một mảnh trời tròn trịa, còn con Vua Nhện Đen đang ở đâu thì chịu, chẳng thể nào ước lượng nổi.

"Thậm chí còn chẳng nhìn thấy nó. Góc bắn để nhắm vào Vua Nhện hoàn toàn bị che khuất. Bệ đỡ cũng nát bét rồi."

"Thì dùng tay mà nhấc pháo lên!"

Không có răng thì phải nhai bằng lợi chứ, biết làm sao được.

"Không cần ngắm bắn. Chỉ cần Damian bóp cò là đủ."

Tôi không biết chính xác thuộc tính 'Thiên Lý Nhãn' hoạt động ra sao, nhưng tôi tin chắc rằng một khi kẻ sở hữu nó như Damian siết cò, hệ thống sẽ tự động hiệu chỉnh quỹ đạo.

Tôi buộc phải tin vào điều đó.

"Nạp viên đạn cuối cùng vào. Đây là mệnh lệnh!"

"…… Tuân lệnh."

Viên đội trưởng không đôi co thêm nữa, lặng lẽ nhét viên đạn cuối cùng vào nòng pháo.

Tôi bước về phía Damian.

Cậu ta đang ngồi bệt dưới đất, hơi thở đứt quãng yếu ớt.

"Damian."

"……."

Damian vẫn nhắm nghiền mắt, đầu hơi quay về phía tôi.

Máu rỉ ra từ đôi mắt khép chặt, sắc mặt cậu ta trông tệ hại đến mức không thể tệ hơn.

Cậu ta hít vào một hơi đầy đau đớn.

"Lần cuối cùng thôi. Chỉ cần bắn một phát nữa thôi."

"……."

"Một lần thôi. Hãy dồn hết sức lực thêm một lần duy nhất này thôi."

"…… Hoàng tử điện hạ."

Damian yếu ớt lắc đầu.

"Chuyện này rốt cuộc có ý nghĩa gì chứ? Dù tôi có làm gì đi nữa... mọi thứ cũng chẳng thay đổi."

"Nếu cậu bắn trúng thêm một lần, con quái vật đó sẽ chết."

"Không. Ý tôi không phải chuyện đó."

Khụ! Khụ!

Damian ho sặc sụa, rồi lầm bầm bằng chất giọng trống rỗng:

"Cứ cho là tôi bóp cò thêm lần nữa đi. Cứ cho là tôi giết được con Vua Nhện đó đi. Rồi sao? Có gì thay đổi không?"

Một nụ cười chua chát hiện lên trên bờ môi nhợt nhạt của cậu ta.

"Tôi nhận ra rồi. Một nửa bạn bè của tôi đã chết. Dù có nỗ lực trả thù đến mấy, họ cũng không thể sống lại."

"……."

"Lúc nào cũng vậy. Dù tôi có cố gắng đến chết đi sống lại, thế giới này vẫn cứ tước đoạt tất cả khỏi tay tôi. Chẳng có gì thay đổi cả."

"Damian."

"Tôi muốn dừng lại. Tôi không muốn sống khổ sở thế này nữa. Tôi muốn đi cùng với Ban..."

"Damian!"

Tôi cắt ngang lời cậu ta và hỏi:

"Cậu thấy thế giới này thật phi lý đúng không?"

Damian ngẩn người một lúc rồi gật đầu.

"Vâng."

"Cậu nghĩ rằng dù có cố gắng vượt qua kiếp nạn trước mắt, cuộc đời vẫn chỉ toàn là thống khổ chứ gì?"

"…… Vâng."

Tôi nở một nụ cười rạng rỡ với Damian, rồi...

"Đừng có thốt ra mấy lời hiển nhiên đó bằng cái giọng ngu ngốc đó nữa, đồ đần này!"

"Khặc?!"

Tôi thô bạo túm lấy cổ áo Damian, lôi xếch cậu ta lên sát mặt mình.

Tôi gào thẳng vào mặt cậu ta khi cậu ta đang nghẹt thở:

"Nếu thế giới này có thang độ khó, thì đây chính là Độ khó Địa Ngục đấy! Đây là Chế độ Sắt (Ironman Mode), không có Save cũng chẳng có Load, đó là chuyện đương nhiên!"

Không phải trò chơi này có độ khó địa ngục.

Mà vốn dĩ thế giới này đã là địa ngục rồi.

"Phi lý, nực cười, chẳng có cái quái gì theo ý mình cả! Đó mới là thế giới này! Ai mà chẳng biết điều đó?"

Chúng ta đang phải sinh tồn trong cái khung cảnh thảm khốc này.

Nhưng dù vậy thì sao?

"Thế nên? Cậu định buông xuôi rồi nằm chờ chết một cách tử tế à?"

Định từ bỏ việc phá đảo sao?

"Không đời nào!"

Công cuộc phá đảo phải được tiếp tục.

Cho đến giây phút sự sống dừng lại.

"Ta sẽ chiến đấu! Ta sẽ tính toán và vùng vẫy cho đến hơi thở cuối cùng!"

Hự!

Tôi ném mạnh Damian xuống đất.

Cậu ta ngã lăn lóc.

Tôi rút thanh kiếm giắt bên hông ra – thứ mà từ trước đến nay tôi chưa từng rút khỏi bao.

"Nếu cậu muốn buông xuôi để chết đến thế!"

Tôi chĩa mũi kiếm thẳng vào mặt Damian. Cả người cậu ta cứng đờ lại.

"Thì dùng chính thanh kiếm này mà tự đâm vào cổ mình đi."

"……."

"Nhưng nếu cậu là một kẻ hèn nhát không có lấy dũng khí đó, thì Damian."

Keng—

Tôi ném thanh kiếm sang một bên, ngồi thụp xuống trước mặt Damian để mắt chúng tôi ngang hàng nhau.

"Hãy trở thành Cò súng của ta."

"…… Dạ?"

"Đừng tìm kiếm những người bạn đã chết nữa. Để cậu có thể hoạt động được, chỉ cần mình ta – chủ quân của cậu – là đủ rồi."

Tôi đặt hai tay lên vai Damian, siết chặt.

"Đừng có viện ra mấy cái lý do cao siêu để sống nữa. Cậu là quân cờ của ta! Là chìa khóa của ta! Là cò súng của ta! Như vậy là quá đủ rồi!"

"……."

"Thế là đủ rồi, Damian."

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top