Dịch: Hoangforever
Demian, người cũng vừa lăn lộn dưới đất như bao người khác, đang mang một khuôn mặt ngơ ngác. Đội pháo binh vây quanh, vỗ bôm bốp vào lưng cậu ta.
"Đỉnh quá nhóc con! Đây thực sự là lần đầu cậu bắn sao?"
"Dạ, không, thực ra thì..."
"Làm sao mà nhắm chuẩn được ở khoảng cách xa như vậy chứ? Ống nhòm nhìn còn chẳng rõ!"
"Thần cũng không biết làm thế nào nữa..."
Demian nhìn xuống đôi bàn tay mình với đôi mắt tròn xoe.
"Chỉ là, theo lời Điện hạ... ngay khi nắm lấy cần gạt, thần tự dưng biết mình phải làm gì, và cơ thể cứ thế tự động cử động thôi."
Đây là thế giới trong game, có lẽ cậu ta đã nhận được buff hỗ trợ từ kỹ năng, hay đó chính là thiên bẩm của Demian?
Tôi không có thời gian để suy nghĩ.
Bởi vì lính trinh sát vừa quan sát điểm rơi xong, mặt mũi đã tái mét quay sang nhìn tôi.
"...Thưa, Điện hạ."
Giọng hắn run rẩy. Một cảm giác bất an chạy dọc sống lưng tôi.
"Có chuyện gì?"
"Chúng đang di chuyển."
"Cái gì di chuyển?"
"Lũ nhện ở đằng kia... chúng bắt đầu di chuyển rồi."
Tôi lao tới, giật lấy ống nhòm từ tay lính trinh sát và áp mắt vào.
"..."
Kỷ luật đến đáng sợ.
Lũ nhện ở đằng xa đồng loạt chuyển động, bắt đầu dàn đội hình. Đó là... phòng tuyến (Square formation)?
"Mẹ kiếp!"
Tôi nghiến răng.
Bình thường, quân đoàn nhện đen sẽ khựng lại nếu nhện chúa chết, vì chúng chẳng khác nào bị phá hủy bộ não trung tâm. Nhưng lũ nhện này vẫn đang chuyển động rất mượt mà.
Không chỉ đám vừa ăn pháo, mà cả lũ nhện đang tấn công tiền tuyến cũng không hề giảm đi nhu khí.
"Điều đó có nghĩa là...!"
Ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Khì khì khì...
Một tiếng rít tà ác vang vọng khắp chiến trường.
Chủ nhân của tiếng rít đó là ai, chẳng cần nói cũng biết.
KYYYYAAAAAAA——!
Tiếng thét kinh hoàng của Con Nhện Chúa lấp đầy không gian.
Dù đứng cách xa cả dặm, nhưng luồng tà khí phát ra vẫn khiến tôi nhất thời nghẹt thở.
Binh lính hoảng loạn ôm đầu la hét:
"Cái gì vậy? Chuyện gì đang xảy ra?!"
"Không phải đã bắn trúng nhện chúa rồi sao?"
"Tại sao nó vẫn còn bình an vô sự chứ?!"
Phát đạn mana đã trúng đích 100%. Vấn đề là, lượng Damage gây ra vẫn chưa đủ.
"Mọi người tỉnh táo lại! Bình tĩnh! Tiếp tục bắn vào con quái vật đó cho ta!"
Tôi hét lớn, lũ lính đang run rẩy đồng loạt nhìn về phía tôi. Tôi gầm lên dữ dội hơn:
"Nạp đạn tiếp theo! Ngay lập tức!"
"Rõ, rõ..."
Pháo thủ run cầm cập bám lấy đại pháo ma thuật.
Họ làm mát nòng pháo đang quá nhiệt và chuẩn bị viên đạn tiếp theo.
Ngay lúc đó.
KYYYYAAAAAA!
Con Nhện Chúa rít lên một lần nữa, và ngay lập tức, chuyển động của toàn bộ quân đoàn nhện đen thay đổi hoàn toàn.
Khì khì...
Khè khè!
Tất cả lũ nhện đang bao vây và tấn công tiền tuyến đồng loạt quay đầu lại. Mục tiêu chính là bệ pháo nơi chúng tôi đang đứng.
Hàng ngàn con mắt kép đỏ rực của lũ quái vật lóe lên đầy sát khí.
Tôi cảm thấy khóe miệng mình giật giật, mồ hôi lạnh túa ra.
Order nhanh kinh hồn đấy, thưa Nhện chúa!
Rầm rập rập rập!
Lũ nhện vốn đang tấn công dàn trải khắp tiền tuyến bỗng ngoắt mình, đổ dồn về phía bệ pháo này.
Lính trinh sát hét lên:
"Chúng đang tràn về phía bệ pháo!"
"Phòng thủ đã có các đơn vị bên dưới lo! Việc của các ngươi là nạp đạn! Nhanh lên!"
Tôi thúc giục đội pháo binh.
"Phải giết bằng được con nhện chúa trước khi chúng chạm tới đây! NẠP ĐẠN——!"
Pháo thủ điên cuồng dồn ma pháp làm lạnh vào đại pháo và sạc mana. Không mất quá lâu, đội trưởng pháo binh mồ hôi nhễ nhại hét lên:
"Nạp đạn hoàn tất!"
"Demian! BẮN!"
Demian nheo mắt xác định vị trí nhện chúa, ngay khi tôi vừa dứt lời, cậu ta kéo cần gạt.
Cạch!
Xẹt xẹt xẹt!
TÙNG——!
Mana bắn vọt ra như sấm sét.
Tôi nín thở, dùng ống nhòm đuổi theo quỹ đạo của viên đạn.
Viên đạn vẽ một đường cong tuyệt đẹp trên không trung, rơi thẳng xuống đầu con nhện chúa.
BÙM——!
Va chạm.
Một cú Headshot trực diện vào đỉnh đầu con quái vật.
"Trúng rồi! Trúng rồi! Quá chuẩn xác!"
Tên trinh sát sướng phát điên, nhảy cẫng lên. Nhưng tôi thì chẳng vui nổi chút nào.
Kìiiiiiiii——!
Bởi vì chuyển động của lũ nhện đang lao về phía này không hề thay đổi.
Vẫn chưa đủ!
Dù từ xa chỉ thấy hình bóng mờ nhạt, nhưng nhện chúa vẫn đứng vững.
Tôi nghiến răng ken két.
Thông thường, với một con nhện chúa gặp ở giữa năm thứ 2, chỉ cần một đến hai phát từ món Artifact này là đủ để tiễn nó về trời.
Bản chất quân đoàn nhện đen là lính lác mạnh chứ nhện chúa không trâu bò đến thế.
Nhưng con nhện chúa ở Stage Tutorial này thì sao?
Chẳng có một mống thông tin nào cả.
Nếu chỉ số của nó khác biệt? Nếu nó có cơ chế đặc biệt (Gimmick)?
Hay tệ nhất, nếu nó được thiết lập trạng thái "Không thể bị tiêu diệt"?
Vậy thì phải làm thế nào...
Hàng loạt suy nghĩ tiêu cực bủa vây lấy tâm trí tôi.
Tôi vội vàng lắc đầu xua tan chúng.
Việc của tôi là làm những gì có thể.
Cho đến giây phút cuối cùng, tôi sẽ cắn răng bám trụ để đạt được mục tiêu Clear Stage...!
"Điện hạ!"
Đội trưởng pháo binh đang bảo trì đại pháo cho lần bắn tiếp theo vội vã báo cáo:
"Lõi ma lực sắp đạt giới hạn do bị cưỡng ép quá tải! Nòng pháo cũng hư hại nặng rồi! Số lần có thể bắn ít hơn dự kiến ban đầu!"
"Dẹp mấy lời rườm rà đó đi! Rốt cuộc là còn bắn được mấy phát nữa?"
"Tổng cộng là năm phát... đã bắn hai, vậy là còn ba phát nữa!"
Ba phát.
Chỉ còn biết hy vọng con nhện chúa kia sẽ ngủm trong vòng ba phát súng tới.
À không, thực ra là...
Tôi nhìn quanh vòng vây phòng thủ quanh bệ pháo.
Chẳng biết có trụ nổi để bắn hết ba phát đó không nữa.
Rầm! Ầm ầm!
Chiến tuyến đang tan vỡ.
Lũ nhện tập trung vào một điểm, dùng nanh vuốt hung tợn điên cuồng cào xé, cuối cùng cũng phá vỡ được tường thành và bắt đầu tràn vào bên trong.
"Chặn chúng lại! Bằng mọi giá phải chặn đứng chúng lại!"
Lucas, người đã tắm mình trong máu quái vật từ lúc nào, gầm lên và vung kiếm loạn xạ.
Thế nhưng, phòng tuyến đã mấp mé bờ vực sụp đổ.
"Á!"
"Hự...!"
Binh lính bắt đầu ngã xuống với những tiếng kêu thảm thiết.
Lũ nhện đen với ánh mắt đỏ rực đang luồn lách vào tận bên trong thành.
Tôi nhìn cái chết đang tiến sát ngay trước mũi mình, bàn tay siết chặt thành nắm đấm.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận