- Trang Chủ
- Xuyên không
- Tôi Trở Thành Bạo Chúa Của Một Trò Chơi Phòng Thủ (Dịch)
- Chương 10: [Stage 0] Luôn có lối thoát cho kẻ biết gồng gánh (2)
Dịch: Hoangforever
Tôi rút thanh kiếm ra, thản nhiên cất lại vào bao.
"Xin lỗi vì đã dùng cách thô lỗ này để chứng minh."
"K-Không sao đâu ạ, thưa Điện hạ. Nhưng làm thế nào mà ngài lại biết được chuyện đó..."
"Chuyện đó không quan trọng."
Tôi lấp liếm qua chuyện rồi quay sang Ken.
"Ken."
"D-Dạ, có thần?!"
Ken tưởng tôi cũng sắp phóng dao vào mình nên cả người cứ rúm ró lại.
Tôi khẽ cười khẩy rồi hất hàm.
"Hồi nhỏ ngươi là một tên đạo tặc nhí đúng không?"
"...?!"
"Xuất thân từ khu ổ chuột, gánh nặng gia đình trên vai cũng không ít nhỉ. Để nuôi sống cả nhà bằng nghề trộm cắp chắc cũng cực nhọc lắm."
Ken đứng hình, không nói nên lời, nhưng biểu cảm đó đã là câu trả lời rõ ràng nhất rồi.
Tôi gật đầu:
"Hành nghề trộm cắp để duy trì mạng sống, vừa đủ tuổi trưởng thành là tình nguyện nhập ngũ ngay. Sau đó liều mạng lập công để leo lên được vị trí kỵ sĩ này... Ngươi đã vất vả rồi."
"L-Làm sao... ngài..."
"Ta đã bảo cách ta biết không quan trọng mà. Quan trọng là ngươi có thể làm được gì."
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy của Ken.
"Nếu quyết tâm, ngươi có thể ẩn thân đúng không? Có thể biến mất khỏi tầm mắt của mọi người chung quanh mà?"
"..."
"Trả lời đi. Hay là muốn ta phải dùng cách khác để chứng minh?"
"K-Không cần đâu ạ... Đúng là vậy. Thần... làm được."
"Tốt. Vậy thì việc ta giao sắp tới, ngươi chắc chắn sẽ làm được."
Tôi dời mắt khỏi gã Ken đang cứng đờ, đi đến điểm dừng cuối cùng.
Tôi tiến về phía Damian, kẻ đang ngồi thu mình trong góc phòng.
"Damian."
"..."
"Ngươi có một đôi mắt rất tốt đúng không? Tốt đến mức 'thừa thãi'."
Damian ngước đôi mắt vô hồn lên nhìn tôi.
Tôi ngồi xổm xuống trước mặt cậu ta.
"Đó là lý do ngươi vẫn nhớ rõ mồn một cảnh tượng người bạn mình hy sinh đúng không?"
"..."
"Hình ảnh đó vẫn sống động như thể vừa mới xảy ra ngay trước mắt, khiến ngươi không cách nào quên được? Thế nên ngươi mới không ngừng khóc lóc như thế này."
Damian im lặng hồi lâu không đáp.
Tôi vẫn kiên nhẫn chờ đợi.
"...Cậu ấy là bạn thanh mai trúc mã của thần. Chúng thần cùng lớn lên trong một cô nhi viện."
Mấy phút sau Damian mới chịu mở lời.
Giọng nói của cậu ta khô khốc như sa mạc.
"Cái cô nhi viện đó là một nơi địa ngục... Năm mười lăm tuổi, Ban đã dẫn thần bỏ trốn khỏi đó."
Hóa ra người bạn đã khuất tên là Ban. Tôi lặng lẽ lắng nghe.
"Ban có tài năng thiên bẩm của một kiếm sĩ... còn thần thì may mắn có tư chất của một Tu sĩ chữa trị. Chúng thần đi làm lính đánh thuê để kiếm miếng cơm qua ngày."
"..."
"Một kẻ nhát gan sợ quái vật, cứ nhìn thấy máu là kinh hồn bạt vía như thần... lại luôn được Ban, người khi đó đã là lính đánh thuê hạng nhất, dẫn dắt. Cậu ấy bảo cả hai phải làm việc thật chăm chỉ để nuôi sống các em nhỏ ở cô nhi viện. Chúng thần đã hứa với nhau như thế."
Damian lấy hai tay che mặt.
"Thế mà cậu ấy lại chết rồi. Chết thật rồi."
"..."
"Một con nhện đen đã tấn công thần khi thần đang kiệt sức. Ban đã đẩy thần ra và hứng trọn cái vuốt đó thay thần. Cậu ấy bị xé xác ngay trước mắt thần! Chỉ để cứu một kẻ rác rưởi như thần!"
Damian gào khóc, những thành viên khác trong party nhìn cậu ta với vẻ mặt đầy xót xa.
"Cậu ấy không phải hạng người dễ dàng bỏ mạng ở một nơi như thế này. Ban có ước mơ, có năng lực để thực hiện nó. Vậy mà ở cái nơi này, cái nơi này..."
"..."
"Tại sao... Tại sao ngài lại đưa chúng thần tới đây, thưa Hoàng tử? Tại sao? Ngài có mục đích cao cả gì sao? Hay đối với các người, mạng sống rẻ mạt của chúng thần chỉ là trò tiêu khiển cho đám quý tộc?"
Nước mắt lại lã chã rơi trên khuôn mặt hốc hác của Damian.
"Trả lại Ban cho tôi. Trả lại bạn tôi cho tôi...!"
Tôi lặng lẽ nghe hết những lời trách móc đó, rồi khẽ gật đầu.
"Cứ việc oán hận ta đi, Damian. Nếu cần, cứ việc căm thù ta."
Tôi đặt tay lên bờ vai đang run rẩy của cậu ta.
"Nhưng người bạn Ban của ngươi đã đánh đổi cả mạng sống để ngươi được sống tiếp."
"..."
"Vậy mà giờ ngươi định cứ ngồi thu mình ở đây để chờ chết sao?"
Bờ vai Damian bắt đầu bớt run rẩy. Tôi đanh giọng lại:
"Chỉ vì một tên chỉ huy rác rưởi mà cái chết đã cận kề, nên ngươi định vứt bỏ luôn cả cái mạng mà bạn ngươi đã cứu sao? Ngươi định buông xuôi tất cả à?"
"Thần..."
"Ngươi phải vùng vẫy chứ."
Tôi bóp chặt lấy vai Damian.
"Phải trả thù chứ!"
"..."
"Phải giết sạch lũ nhện đó, phải sống sót rời khỏi đây! Rồi sau đó mới có cơ hội mà đâm vào mặt ta một nhát chứ."
Hừm.
Tôi nhếch mép cười, hỏi bằng giọng điệu đầy khiêu khích:
"Damian. Ngươi có muốn giết lũ nhện khốn kiếp đó không?"
Dưới lớp kính nhòe nhoẹt máu và nước mắt, đôi đồng tử to tròn của Damian vẫn còn đó vẻ bất an, nhưng không còn dao động nữa.
"Có."
"Ngươi có muốn giết cả ta không?"
Câu hỏi của tôi khiến các thành viên khác phải giật mình kinh hãi.
Sự đắn đo của Damian rất ngắn ngủi, và câu trả lời thì cực kỳ thành thật.
"...Có."
"Tốt lắm."
Tôi buông tay khỏi vai cậu ta, dùng ngón cái chỉ vào chính mình.
"Ta hứa đấy. Nếu chúng ta sống sót rời khỏi đây, bất cứ khi nào ngươi muốn, ta chắc chắn sẽ để ngươi kết liễu mạng sống này."
"Điện hạ?!"
Lucas hốt hoảng định ngăn cản, nhưng tôi đã giơ tay chặn lại.
"Nếu chiến dịch thất bại, đằng nào chúng ta cũng chết cả thôi. Nhưng nếu thành công, đến cuối cùng ta vẫn sẽ chết dưới tay ngươi. Đây là lời hứa danh dự của hoàng tộc."
"..."
"Vì vậy... chỉ cần ngày mai thôi, hãy hành động theo mệnh lệnh của ta."
Ánh mắt Damian nhìn tôi dần trở nên lạnh lẽo và trầm xuống.
Tôi mỉm cười hài lòng.
Nếu cần thiết, tôi sẽ dùng cả sự căm hận làm nhiên liệu để thúc đẩy họ.
Dù đó là sự căm hận hướng về phía mình, tôi cũng sẵn lòng đón nhận.
Damian lảo đảo đứng dậy, rồi đứng thẳng người trước mặt tôi.
Tôi mỉm cười, đưa mắt nhìn quanh bốn thành viên trong party của mình.
Cuối cùng, các quân bài trên tay tôi đã hoàn tất.
"Được rồi, các vị."
Dù bộ bài này là rác hay là Royal Straight Flush (Sảnh rồng) đi chăng nữa.
Việc còn lại duy nhất bây giờ chính là: All-in (Tất tay).
"Từ bây giờ, ta sẽ phổ biến chiến thuật!"
---

Damian
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận