- Trang Chủ
- Xuyên không
- Tôi Trở Thành Bạo Chúa Của Một Trò Chơi Phòng Thủ (Dịch)
- Chương 1: Sau Khi Phá Đảo, Tôi Nhận Được Lời Mời Đến Thế Giới Khác
Dịch: Hoangforever
“Phá đảo rồi—!”
Tôi hét lên phấn khích, hai tay vươn thẳng lên trời.
Trên màn hình máy tính trước mặt, dòng chữ ‘CLEAR’ hiện lên to tướng và rực rỡ.
Tôi vừa mới dứt điểm được Stage cuối cùng của trò chơi này.
“Mẹ kiếp! Thắng rồi! Thắng thật rồi! Mình thực sự đã phá đảo cái trò chết tiệt này rồi!”
Sụt sịt, vì quá cảm động mà nước mắt tôi ứa ra một chút.
Nghĩ đến cảnh ròng rã nửa năm trời khổ sở để cày cuốc con game này, sống mũi tôi lại cay cay.
Đây là tựa game Tower Defense kết hợp Dungeon Offense RPG: .
Nó đã ra mắt được hơn 10 năm, nếu gọi là game cổ lỗ sĩ thì cũng chẳng sai.
Một trò chơi chiến thuật theo lượt điển hình, nơi bạn phải triệu hồi, nuôi dưỡng các Anh hùng để trấn giữ thành trì và càn quét các hầm ngục trước mắt bằng cách sắp xếp và điều khiển từng nhân vật trên bản đồ.
Trò này nổi tiếng vì độ khó "vắt cổ chày ra nước", bởi nếu những Anh hùng mà bạn dày công chăm bẵm chẳng may tử trận, sẽ không có bất cứ cách nào để hồi sinh họ.
Thời mới ra mắt, nó khá hot trên toàn cầu nhưng giờ đã lùi vào dĩ vãng. Vậy tại sao đến tận bây giờ tôi mới cày nó?
Lý do thứ nhất: Chưa có một ai trên thế giới này phá đảo được mức độ khó nhất.
Đó là độ khó ‘Địa Ngục’. Đã vậy còn chơi ở chế độ ‘Thiết Nhân’ (Ironman) – nơi tiến trình chơi bị bắt buộc ghi đè và lưu liên tục.
Người ta thường gọi tắt cái độ khó hành xác này là ‘Địa Ngục Thiết Nhân’.
Hệ thống của game sẽ lưu mọi dữ liệu phá đảo lên máy chủ và xếp hạng người chơi. Nhưng suốt 10 năm qua, bảng xếp hạng ‘Địa Ngục Thiết Nhân’ vẫn trống trơn.
Có những kẻ đã vượt qua độ khó Truyền Thuyết ở chế độ Thiết Nhân, hoặc phá đảo mức Địa Ngục khi đã tắt chế độ Thiết Nhân đi, nhưng để kết hợp cả hai thì chưa một ai thành công.
Thế nhưng, 10 năm sau ngày game ra mắt, cuối cùng kẻ chinh phục cũng đã xuất hiện. Đúng thế, chính là tôi đây!
Chinh phục những vùng đất chưa ai đặt chân tới chẳng phải là bản năng của con người sao? Giống như việc người ta leo lên một đỉnh núi cao chỉ vì nó chưa bị chinh phục vậy. Và thế là tôi dấn thân.
Và lý do thứ hai.
- Vãi chưởng, lão già cuồng game cổ phá đảo thật kìa!
- SSS!!! - Haha, cái lão "Cổ điển đức hưu" này, riêng khoản lì lợm thì phải công nhận là số 1.
- Chúc mừng nhé, người đầu tiên trên thế giới!
- Nửa năm trời khổ cực rồi, vất vả cho lão đại.
Bên cạnh màn hình chơi game, ở màn hình livestream, các dòng chat đang nhảy lên như điên dại.
Nhìn vào bảng log, tôi mỉm cười đầy mãn nguyện.
“Tôi đã nói với các bạn rồi mà? Dù có khó đến mấy, game sinh ra là để được phá đảo!”
Tôi là một streamer chuyên trị các dòng game cổ có độ khó cực cao. Cái ID của tôi là ‘Cổ điển đức hưu’ (Kẻ cuồng game cổ).
Hỏi xem có nhiều người xem không à? Ngạc nhiên là khá đông đấy.
Nội dung hoài niệm lúc nào cũng có chỗ đứng mà. Cái cảnh streamer bị game hành cho "lên bờ xuống ruộng" cũng luôn là content hút khách.
Bình thường chỉ khoảng 3.000 người xem, nhưng khi tôi tiến tới Stage cuối, con số đã vọt lên hơn 10.000, và giờ tin tức phá đảo lan truyền, người ta còn kéo đến đông hơn nữa.
[Người chơi ‘Yêu Tinh Nhiệm Vụ’ đã ủng hộ 100.000 Won!]
- Hôm nay cho phép ông gáy đấy. Như đã hứa, bắn tiền!
Những khán giả trung thành từng đặt kèo "phá đảo được thì donate" bắt đầu thi nhau nổ hũ.
[Người chơi ‘Sommelier Game Rác’ đã ủng hộ 50.000 Won!]
- Ơ kìa, tính để xem lão bị hành thêm nửa năm nữa mà đã phá đảo là sao?
[Người chơi ‘Hộp Đen’ đã ủng hộ 10.000 Won!]
- Thế mà cũng sống sót được; cứ tưởng đây là kèo safe bet (kèo thơm) nên mới đặt nhiệm vụ chứ, hố rồi!
“Aigo~ Cảm ơn mọi người đã donate! Tôi sẽ tiếp tục cố gắng!”
Tiền ủng hộ đổ về ào ào, tôi vừa cảm ơn vừa tung hứng với khán giả.
Kênh chat tràn ngập không khí lễ hội.
Phá đảo độ khó mà 10 năm qua không ai làm được, với một game thủ, còn thành tựu nào rực rỡ hơn thế?
Những người xem đồng hành cùng tôi suốt nửa năm qua cũng vui mừng như thể chính họ là người cầm máy vậy.
- Nhưng mà đoạn cuối Thánh Nữ tử trận buồn quá... Dù chỉ là hạng R thôi nhưng gánh team còng lưng.
- Phải chịu thôi, không có tổ đội 2 thu hút sự chú ý thì còn khướt mới chạm được vào người Boss.
- Lúc tổ đội 3 bị quét sạch, tôi đã hét lên luôn đấy; toàn hàng SSR mạnh nhất mà cũng bay màu.
- Tổ đội 1 cũng suýt soát, ngoại trừ main Lucas ra thì chết sạch, xem mà đau tim vãi.
Khán giả bắt đầu bàn tán về những nhân vật đã hi sinh trong trận chiến cuối cùng. Có lẽ họ đã nảy sinh tình cảm với các nhân vật ảo này sau nửa năm theo dõi.
Cơ chế của trò này là "Gacha" – dùng tài nguyên trong game để quay Anh hùng.
Họ được chia theo các cấp bậc SSR-SR-R-N.
Người xem mỗi người có một "bias" riêng, từ những siêu anh hùng SSR cực ngầu đến những nhân vật hạng N nhưng lại có những pha xử lý xuất thần.
*Bias được hiểu là nhân vật hoặc thành viên mà bạn yêu thích nhất trong một nhóm nhạc hoặc bộ phim.
‘Cuối cùng thì... tất cả đều chết sạch.’
Tôi cười cay đắng.
Cái trò chơi với độ khó chết tiệt này vốn được thiết kế để bạn không thể tiến bước nếu không có sự hi sinh.
Dù đã cố gắng chắt chiu, bảo vệ từng người đến tận Stage cuối, nhưng trong trận chiến với Boss, kết cục vẫn là "vạn xương khô thành một chiến công" – ngoại trừ nhân vật chính, tất cả đều nằm lại.
Mà thôi, mục tiêu của mình là Ending chứ không phải Full Survival (toàn mạng)...
- Này! Phá đảo là được rồi! Đế chế được cứu rồi còn gì!
- Link cảnh main Lucas solo nhát chót kết liễu Boss đây >>Click<< - Vãi, ngầu lòi... Pha này lên Youtube là triệu view chắc.
- Đấy, mới đúng là nhân vật chính chứ!
Tôi cũng bấm vào link, cùng xem lại khoảnh khắc đó với khán giả.
Lucas, vị anh hùng với mái tóc vàng tung bay trong gió, tung một nhát chém chí mạng.
Con Boss cuối cùng ‘Công chúa Hồ không ngủ’ – kẻ tưởng chừng như không bao giờ gục ngã – cuối cùng cũng đã tan xác.
Tắt video quay lại màn hình game, Lucas vẫn đang đứng đó.
[LAST STAGE - CLEAR!] [STAGE MVP - LUCAS (SSR)]
Phía sau bảng kết quả hiển thị danh sách các chỉ số...
Hắn đứng trước xác con Boss mình vừa hạ gục, trên đỉnh núi xác chết của cả đồng đội lẫn kẻ thù, đứng đó thẫn thờ...
“...”
Chẳng hiểu sao, dù chỉ là một nhân vật ảo, nhưng tấm lưng ấy trông thật cô độc.
[ĐẠT THÀNH TỰU!]
[PHÁ ĐẢO ĐỘ KHÓ ĐỊA NGỤC & CHẾ ĐỘ THIẾT NHÂN - ‘THIẾT NHÂN ĐỊA NGỤC’]
[TRAO THƯỞNG ĐẶC QUYỀN DÀNH CHO THÀNH TỰU!]
[ĐANG TÍNH TOÁN BẢNG XẾP HẠNG...]
[BẢNG XẾP HẠNG ĐÃ CẬP NHẬT!]
[World Ranking 1st - Player Name ‘Cổ điển đức hưu’]
Bảng xếp hạng cập nhật, và không ngoài dự đoán, tôi chễm chệ ở ngôi đầu thế giới.
Khán giả lại một lần nữa chúc tụng nhiệt liệt.
Tôi lặng lẽ chụp màn hình một cái.
Tách!
Tiếp đó là đoạn cutscene kết thúc và danh sách những người thực hiện (Staff Roll) bắt đầu chạy.
Tôi không bỏ qua mà ngồi xem hết. Tôi muốn tận hưởng cái dư vị này.
- Vụ này nhà phát triển không định trao giải thưởng gì cho lão Cổ à?
Khi Staff Roll chạy được một nửa, một người xem lên tiếng.
- Người ta đã chứng minh được cái độ khó mà thiên hạ chửi là "không thể phá đảo", phải thưởng cái gì đi chứ.
- Chuẩn luôn.
- Không có lão Cổ thì chắc cái game này chết cũng không ai phá đảo nổi.
- Nhà phát hành còn hoạt động không đấy? Ai gửi mail cho họ đi.
Tôi khẽ cười: “Thôi nào, nhà phát triển nào thèm trao giải cho tôi chứ. Không cần đâu. Nửa năm qua được vui vẻ với mọi người là đủ rồi.”
- Mồm thì nói thế chứ hai mắt lão Cổ đang sáng rực lên vì ham muốn kìa.
- Haha, thử cho xem, lão chả vơ vội.
- Này, hình như phá sản rồi hay sao ấy? Không thấy website công ty đâu... Chắc sập thật rồi.
- 10 năm không ra phần tiếp theo thì chắc là đi bán muối rồi.
- Thế thì cái server lưu dữ liệu phá đảo là ai đang quản lý vậy?
Trong khi khán giả mải mê bàn tán, tôi vẫn đắm mình nhìn dòng Staff Roll đang trôi dần xuống cuối.
Một cảm giác thành tựu no nê xen lẫn chút hụt hẫng sau khi hoàn thành một mục tiêu lớn đang lấp đầy lồng ngực.
Đúng lúc đó.
- Xin chào, Cổ điển đức hưu. Tôi là Giám đốc sản xuất của .
Đột nhiên, một dòng chat hiện lên. Kênh chat ngay lập tức nhốn nháo.
- Gì vậy? Hàng thật hay hàng fake đấy?
- Giả danh chắc luôn, lũ ngây thơ này, tin làm gì.
- Nick này tôi thấy xem từ nửa năm trước rồi mà? Thật sự là Giám đốc à?
- Giám đốc ơi ra phần 2 đi để lão Cổ bị hành tiếp!!!
Kinh ngạc, tôi kiểm tra nhật ký chat của ID đó.
Đúng là người này đã bắt đầu xem từ khi tôi mới chơi cách đây nửa năm.
Nhưng suốt nửa năm qua, người này chưa từng chat một câu nào.
Vậy mà ngay khi tôi vừa phá đảo độ khó Thiết Nhân Địa Ngục, người đó lại xuất hiện như thể đã chờ đợi giây phút này từ lâu.
- Trước hết, xin cảm ơn bạn. Thú thật, tôi đã từng định bỏ cuộc. Tôi đã nghĩ sẽ chẳng ai có thể thành công.
Kẻ tự xưng là Giám đốc tiếp tục nhắn.
- Nhưng thấy bạn thành công thế này, tôi thật sự đã an lòng. Chân thành cảm ơn bạn.
“À không... cũng không có gì đâu mà phải cảm ơn...”
Tôi gãi gãi sau gáy, cảm thấy hơi ngượng.
Dù người này là Giám đốc thật hay giả, nghe lời cảm ơn sau khi phá đảo một con game thế này vẫn thấy sướng lây.
- Thật may mắn, vì chúng tôi vẫn còn hy vọng.
“...?”
Tôi chớp mắt nghi hoặc.
Hy vọng? Hy vọng cái quái gì cơ?
À, chắc là công ty sập rồi, nhưng thấy tôi tâm huyết chơi game nên họ có thêm hy vọng để làm nghề lại chăng? Kiểu vậy?
- Bạn đã chứng minh được tư cách và năng lực của mình. Xin hãy đến đây và giúp đỡ chúng tôi.
“Ờ, ừm...”
Hay là phần 2 đang được phát triển?
Định nhờ mình Beta Test (chơi thử) à?
Nên mới bảo mình đến tận công ty?
Đúng lúc tôi định mở miệng hỏi cho ra lẽ những lời khó hiểu đó, thì...
‘Ơ?’
Mọi thứ xung quanh đột nhiên đảo lộn.
Có lẽ do chơi game quá lâu nên bị chóng mặt?
Cũng đúng, đến Stage cuối mình còn chẳng ăn chẳng uống cơ mà. Chắc cũng phải mất vài tiếng đồng hồ ngồi im một chỗ.
Ánh sáng từ hai cái màn hình bắt đầu nhòe đi.
Không chỉ là chóng mặt, mà cả không gian như đang xoay mòng mòng, điên cuồng.
Những con chữ trên kênh chat và màn hình đen kịt của dòng Staff Roll trộn lẫn vào nhau.
Chắc là mình làm quá sức thật rồi.
Chơi game đến mức ngất xỉu cơ đấy.
Mà thôi, nếu mình có gục xuống thì chắc khán giả cũng sẽ gọi cấp cứu giúp thôi.
Tôi nghĩ một cách thản nhiên như vậy rồi lịm đi.
Thứ cuối cùng đập vào mắt tôi trước khi mất ý thức hoàn toàn là...
- Thank you for playing.
- Cảm ơn bạn đã chơi .
Dòng chữ nằm ở cuối cùng của đoạn Staff Roll.
Và rồi, ý thức của tôi chìm hẳn vào bóng tối sâu thẳm.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận