Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Tội Phạm Truy Nã Toàn Cầu Trọng Sinh Vào Nhà Quân Cảnh (Dịch)
  4. Chương 5: Tâm lý kẻ thủ ác

Tội Phạm Truy Nã Toàn Cầu Trọng Sinh Vào Nhà Quân Cảnh (Dịch)

  • 2 lượt xem
  • 1239 chữ
  • 2026-04-13 20:31:12

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

"Yên tâm đi, cô chắc chắn chính là hung thủ!"

Lời Diệp Dương vừa dứt, cả văn phòng rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến rợn người.

Mọi người ngây dại nhìn cậu, rồi lại nhìn sang Vương Vi đang bị cậu siết chặt cổ tay.

Cuối cùng, một nhân viên cũng sực tỉnh, thốt lên:

"Đồng chí cảnh sát, cậu nhầm lẫn gì chăng? Vương Vi sao có thể giết giám đốc Hoàng được chứ?"

"Cảnh sát các anh vừa nói vụ của giám đốc Hoàng giống hệt vụ giết người hàng loạt mười năm trước mà, vậy chẳng phải hung thủ là kẻ của mười năm trước sao? Hơn nữa, giết người phải có động cơ chứ, Vương Vi làm gì có lý do để ra tay!"

"Đúng đấy, bình thường Vương Vi thấy con sâu còn sợ phát khiếp. Giám đốc Hoàng lại còn hay giúp đỡ cô ấy nữa. Trước đây cô ấy ham hố thua bạc, cũng nhờ giám đốc Hoàng trả nợ hộ cả đấy!"

Đồng nghiệp trong công ty ai nấy đều không tin nổi, thay nhau biện hộ cho Vương Vi.

Nhưng đúng lúc này, Diệp Dương đột ngột quay sang nhìn người vừa nhắc đến chuyện nợ nần, hỏi lạnh lùng:

"Anh vừa nói gì? Vương Vi thua tiền? Cô ta còn đánh bạc à?"

"Đúng vậy, Vương Vi vốn là cô gái ngoan, chẳng qua không may sa chân vào hố cá độ trên mạng nên mới nợ nần chồng chất. Lần trước chủ nợ còn tìm đến tận công ty, chính giám đốc Hoàng đã đứng ra trả nợ cho."

Người nọ ngơ ngác đáp.

Khóe miệng Diệp Dương khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

Ánh mắt cậu sắc như chim ưng xoáy thẳng vào Vương Vi:

 "Tôi thật không hy vọng đây là phiên bản đời thực của câu chuyện 'Bác nông dân và con rắn'. Đưa cô ta đến bệnh viện, đồng thời cắt một đội đến lục soát nơi ở của Vương Vi ngay cho tôi."

Sắc mặt Vương Vi tái nhợt đi vài phần, cô ta gào lên:

"Tôi chỉ nói là đi cùng các anh đến bệnh viện nhìn chị Phỉ Phỉ lần cuối, dựa vào cái gì mà coi tôi là hung thủ? Cục Cảnh sát Kinh đô các anh mười năm trước không bắt được hung thủ, giờ hắn lại xuất hiện gây án thì các anh không lo đi bắt, sao lại nhắm vào tôi?!"

"Ồ, xem ra cô tìm hiểu rất sâu về vụ án mười năm trước nhỉ?"

Diệp Dương cười nhạt, đôi mắt tràn ngập vẻ mỉa mai.

Ngay cả Tô Uyển Dung lúc này cũng lập tức nheo mắt đầy cảnh giác.

Vương Vi dường như nhận ra mình lỡ lời, vội chữa cháy:

"Lời tôi nói có gì sai sao? Nếu các anh bắt được hung thủ từ sớm thì chị Phỉ Phỉ đâu có bị sát hại!"

"Vẫn chưa chịu nhận tội sao?"

 Diệp Dương gằn giọng, không để cô ta có cơ hội thanh minh:

"Tôi hỏi cô, vết chai trên tay cô từ đâu mà có? Đây không phải chai tay lâu ngày, chứng tỏ gần đây cô liên tục làm việc nặng bằng tay với cường độ cao. Cô chỉ là trợ lý của Hoàng Phỉ, công việc hằng ngày đều ở văn phòng, chẳng lẽ công ty này bắt một người phụ nữ như cô đi bốc vác à?"

Vương Vi định mở miệng, nhưng Diệp Dương cắt ngang bằng phong thái áp đảo hoàn toàn.

"Vết chai mới là điểm nghi vấn thứ nhất. Điểm thứ hai, khi chúng tôi bước vào và thông báo cái chết của Hoàng Phỉ giống hệt mười năm trước không sai một li, tại sao sắc mặt cô lại thả lỏng ngay lập tức? Đặc biệt là khi tôi cố tình nhắm vào cô nhân viên kia, tại sao ánh mắt cô lại tràn đầy vẻ đắc ý, hả hê?"

Kiếp trước Diệp Dương vốn là một tội phạm thiên tài bị truy nã toàn cầu, cậu quá am hiểu tâm lý kẻ thủ ác.

Trong rất nhiều vụ án, hung thủ thường chính là kẻ mà người ta cho rằng "không bao giờ có thể"!

Chỉ có kẻ trực tiếp gây án mới dốc sức tìm cách phủi sạch quan hệ với sự việc.

 Vương Vi vừa bước vào đã khóc lóc thảm thiết, diễn sâu đến mức khiến một cảnh sát như Tô Uyển Dung cũng phải mủi lòng.

Nhưng Diệp Dương thì không.

Cậu không tin bất kỳ ai.

Với cậu, cảm xúc là thứ dễ làm nhiễu loạn phán đoán nhất.

Vương Vi lắp bắp:

"Tôi... tôi làm gì có cảm xúc như anh nói? Anh nhìn nhầm rồi!"

Diệp Dương nhìn cô ta bằng ánh mắt quái dị, rồi ra lệnh cho viên cảnh sát đứng cạnh:

"Gọi cho Lý Hoành, hỏi xem gần đây Vương Vi có hỏi vay tiền Hoàng Phỉ không."

Viên cảnh sát lập tức rút điện thoại gọi đi.

Đầu dây bên kia, giọng Lý Hoành vẫn còn run rẩy, mệt mỏi:

 "Có, nửa tháng trước Vương Vi có hỏi vay. Sau đó còn hỏi thêm vài lần nữa nhưng Phỉ Phỉ đều từ chối. Cô ấy còn bảo nếu Vương Vi không bỏ được thói bài bạc thì sẽ buộc phải sa thải cô ta."

Nghe xong, Diệp Dương bình thản nói:

 "Được rồi, cảm ơn anh Lý đã cung cấp manh mối."

"Ý các anh là sao? Các anh nghi ngờ Phỉ Phỉ là do Vương Vi giết ư? Không phải nói hung thủ là kẻ mười năm trước à?"

Giọng Lý Hoành đầy vẻ kinh hoàng.

"Chúng tôi chưa từng tuyên bố hung thủ là người của mười năm trước, chỉ nói phương thức gây án tương tự mà thôi."

Diệp Dương cúp máy, nhìn xoáy vào Vương Vi:

"Tôi có thể hiểu là, sau nhiều lần vay tiền không được, cô sinh lòng oán hận Hoàng Phỉ. Hơn nữa, cô biết chị ta có ý định sa thải mình, nên mới hạ thủ đúng không?"

Vương Vi trợn trừng mắt, môi run lẩy bẩy không thốt nên lời.

Vài giây sau, cô ta mới rặn ra được một câu:

"Phải, chị Phỉ Phỉ không cho tôi vay tiền, tôi có hận chị ấy. Nhưng sau đó tôi đã nghĩ thông suốt rồi, chị ấy không cho vay là đúng, sa thải tôi cũng không sai. Tôi ở gần chị ấy nhất nên chị ấy mới thương cho roi cho vọt. Thế nhưng, bằng chứng của anh đâu? Chẳng lẽ chỉ dựa vào mấy lời suy đoán vô căn cứ này mà định tội tôi là hung thủ sao?"

Nói đoạn, Vương Vi còn nở một nụ cười nhạt đầy thách thức.

"Đừng vội, tôi nghĩ bằng chứng sẽ sớm được tìm thấy thôi. Chỉ trong vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi, chắc chắn cô chưa kịp tiêu hủy hết mọi dấu vết đâu."

Hoàng Phỉ chết sau ba giờ rưỡi sáng, giờ mới là tám chín giờ sáng.

Trong khoảng thời gian này, Vương Vi phải làm quá nhiều việc để che đậy hành tung.

Bởi vì Diệp Dương biết rõ, nếu Vương Vi ở trạng thái "bệnh tật, yếu đuối" như hiện tại thì không thể nào giết được Hoàng Phỉ, càng không đủ sức để mô phỏng lại cách trói nạn nhân phức tạp của vụ án mười năm trước.

Diệp Dương nhìn chằm chằm vào Vương Vi, ra lệnh dứt khoát:

"Khỏi cần đến bệnh viện nữa. Đến thẳng nơi ở của cô ta đi. Tôi tin là anh em trinh sát bên đó đã sắp tìm ra manh mối đắt giá rồi."

Cơ mặt Vương Vi khẽ giật mạnh.

Hành động nhỏ này càng khiến Diệp Dương thêm khẳng định phán đoán của mình.

Cậu quát lớn:

"Giải đi!"

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top