Diệp Dương bước xuống xe, đứng trước cổng Học viện Cảnh sát Kinh đô.
Tại phòng gác, các nhân viên an ninh chuyên trách đứng hiên ngang như tùng, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng.
Chỉ riêng cảnh tượng này thôi đã đủ thấy sự khác biệt đẳng cấp so với những ngôi trường bình thường khác.
Học viện Cảnh sát Kinh đô có một đặc điểm thú vị: tuổi tác sinh viên ở đây rất không đồng đều.
Có người đã ngoài hai mươi lăm, nhưng cũng có những thiếu niên chỉ mới mười bốn, mười lăm tuổi.
Những kẻ lớn tuổi ở đây đôi khi lại tỏ ra khép nép, còn đám trẻ tuổi đương nhiên luôn mang vẻ cao ngạo hơn người.
Dù vậy, đây vẫn là một ngôi trường tổng hợp.
Bên cạnh những kiến thức chuyên môn phục vụ cho ngành công an sau này, các môn văn hóa cơ bản vẫn là bắt buộc.
Diệp Dương tiến về phía cổng. Hai nhân viên an ninh lập tức giơ tay ngăn lại:
“Này cậu em, vui lòng xuất trình giấy báo nhập học!”
Cậu lấy từ trong túi ra tờ thông báo.
Quy định của trường rất nghiêm: kể cả ngày khai giảng, phụ huynh cũng không được phép vào trong.
Hơn nữa, sinh viên đã vào đến đây mà còn cần cha mẹ đi kèm thì chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.
Nhân viên an ninh kiểm tra kỹ giấy tờ rồi lập tức nhường đường.
Diệp Dương mỉm cười nói lời cảm ơn rồi thong thả bước vào cổng lớn.
Cậu tìm đến văn phòng tuyển sinh, hoàn tất thủ tục nhập học và nhận chìa khóa phòng ký túc xá.
Mọi việc diễn ra khá trôi chảy.
Chế độ đãi ngộ của trường đối với sinh viên rất tốt: mỗi phòng ba người, ai cũng có giường tầng độc lập.
Khi Diệp Dương vào phòng, hai người bạn cùng phòng vẫn chưa tới.
Cậu tự tay sắp xếp đồ đạc rồi ngồi lặng yên nghịch điện thoại một lúc.
Lát sau, cửa phòng bật mở, một thanh niên ngoài đôi mươi bước vào.
Anh ta để tóc húi cua, dáng người thấp hơn Diệp Dương một chút nhưng rất vạm vỡ.
Vừa nhìn thấy Diệp Dương ngồi trên giường, anh ta ngẩn người hỏi:
“Chào cậu, cậu cũng ở phòng này à?”
Diệp Dương khẽ gật đầu.
Vẻ mặt anh ta càng thêm kinh ngạc, thốt lên:
“Hóa ra lời đồn về trường mình là thật, sinh viên ở đây đúng là không phân biệt tuổi tác. Này người anh em, nhìn cậu cùng lắm cũng chỉ mười bảy, mười tám là cùng nhỉ?”
“Vừa qua sinh nhật mười bảy, cứ coi như mười tám cũng được.”
“Vãi thật, thiên tài à! Đỉnh đấy cậu em! Tôi tên Chu Triều, đến từ thành phố Bắc Hà, rất vui được làm quen!”
Diệp Dương mỉm cười bắt tay, đáp lại vài câu xã giao.
Đúng lúc đó, thành viên cuối cùng của phòng cũng lộ diện.
Thế nhưng khi người này bước vào, vẻ mặt của Chu Triều bắt đầu trở nên "khó đỡ".
Bởi vì người mới tới cũng là một thiếu niên rất trẻ, đeo kính cận, ăn mặc có chút cũ kỹ.
Cậu ta nhìn Diệp Dương và Chu Triều, nở nụ cười nhẹ nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ rụt rè, giọng nói còn hơi lắp bắp:
“Chào... chào hai cậu. Tớ... tớ là Lý Đạc.”
“Chào cậu, tôi là Diệp Dương.”
“Chu Triều đây. Này cậu em, cậu bao nhiêu tuổi rồi?”
Chu Triều có vẻ rất ám ảnh về vấn đề này.
“Mười chín.”
“Trời ạ, có để cho người ta sống không đây! Một phòng ba người, một đứa mười bảy, một đứa mười chín, mỗi mình tôi là hai mốt tuổi. Mặt mũi nào mà tôi dám nằm ngủ cùng hai vị đại ca thiên tài này cơ chứ!”
Chu Triều đấm ngực dậm chân than vãn khiến Diệp Dương và Lý Đạc đều không nhịn được cười.
Tuy nhiên, Lý Đạc cứ thỉnh thoảng lại đưa mắt quan sát Diệp Dương, cuối cùng không nén nổi tò mò:
“Cậu thật sự mới mười bảy tuổi sao?”
Diệp Dương "ừm" một tiếng.
Lý Đạc mím môi cười:
“Xem ra chọn nơi này không sai, sau này chắc chắn sẽ vui lắm đây.”
Nghe câu nói của Lý Đạc, Diệp Dương hơi ngạc nhiên liếc nhìn cậu ta một cái.
Hóa ra tên này cũng giống mình, đến đây là để... chơi.
Ba người trò chuyện thêm một lát rồi rủ nhau xuống căng tin xem thử.
Dù sao đây cũng là nơi giải quyết vấn đề bao tử suốt cả học kỳ, không thể xem nhẹ được.
May mắn là đồ ăn của trường không đến nỗi "thảm họa", ít nhất là Chu Triều và Lý Đạc ăn đến mức gật gù khen ngợi không ngớt lời.
Thế nhưng, vừa ăn xong quay về phòng, ấn tượng tốt đẹp về trường đã bị dội gáo nước lạnh.
Ký túc xá mất nước!
Trời nóng hầm hập, Lý Đạc cởi trần ngồi dưới điều hòa nhưng vẫn cảm thấy người ngợm dính dớp khó chịu.
Đợi một lúc lâu không thấy nước, cậu ta lên tiếng:
“Không xong rồi, chúng ta xuống hỏi quản lý ký túc xá xem bao giờ mới có nước.”
Diệp Dương và Chu Triều đều đồng ý.
Ngày hè nóng nực mà không được tắm rửa thì đúng là cực hình.
Vừa xuống tầng dưới, cả ba thấy một đám đông sinh viên đã tụ tập hỏi han.
Bà quản lý ký túc xá đứng giữa tiếng ồn ào như vỡ chợ, cầm loa cầm tay hét lớn:
“Các em đừng nóng nảy! Tôi cũng vừa mới đến trường chiều tối nay thôi. Đã báo cáo tình hình lên trên rồi, chắc là bể nước trên sân thượng để lâu quá nên bị hỏng. Nhưng vì bây giờ muộn quá rồi, lãnh đạo trường nói sáng mai mới có thợ đến sửa.”
“Đợi đến sáng mai thì chúng em thành cá khô hết à!”
“Đúng thế, chúng em cần nước tắm!”
“ Phòng em có thằng Vương Đại Minh bị hôi chân, không có nước tắm chắc cả lũ bị xông khói chết mất!”
Đám sinh viên nháo nhào phàn nàn làm bà quản lý bở hơi tai ứng phó.
Lý Đạc thở dài, Diệp Dương liền nói:
“Thôi bỏ đi, về phòng thôi, đêm nay chịu khó nhịn vậy.”
“ Chắc cũng chỉ còn cách đó.”
Lý Đạc đáp.
Chẳng ngờ Chu Triều đột ngột nảy ra ý tưởng táo bạo:
“Chẳng phải chỉ là cái bể nước thôi sao, tụi mình lên đó sửa luôn là xong. Tôi thấy siêu thị dưới trường có bán bộ dụng cụ nhỏ đấy. Đi... anh em mình mua đồ rồi lên sân thượng sửa bể nước, cứu vớt cả cái ký túc xá này luôn!”
Chu Triều nói là làm.
Diệp Dương cũng thấy khó chịu vì mồ hôi nhễ nhại cả ngày, chuyện gì có thể tự tay làm được thì chẳng việc gì phải đợi đến ngày mai.
Thế là ba người lẻn vào siêu thị mua mấy món đồ nghề, rồi thừa lúc không ai chú ý, cả đám lủi nhanh lên tầng thượng.
Trên tầng cao nhất có một cánh cửa sắt ngăn cách, khóa bằng một ổ khóa lớn.
Chu Triều tay cầm chiếc mỏ lết, để lộ thân hình cơ bắp rắn rỏi, hỏi:
“ Cạy không?”
“Đã lên đến đây rồi, không cạy thì làm gì nữa. Chứ đợi cái kiểu làm việc của trường thì chắc chắn phải chờ đến mai thật.”
Diệp Dương cười khẩy một tiếng.
Chu Triều thúc mạnh chiếc mỏ lết vào vòng khóa, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, ổ khóa bị bật tung.
Cánh cửa sắt phủ đầy mạng nhện vừa đẩy ra, một luồng gió lập tức ùa thẳng vào mặt.
Gió thổi qua tuy mang lại cảm giác sảng khoái, nhưng mũi Diệp Dương khẽ động đậy.
Cậu lập tức đưa tay chắn ngang Chu Triều và Lý Đạc, gằn giọng:
“Khoan đã. Cái mùi này... hình như không ổn!”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận