Sáng sớm, tại Kinh đô phương Đông.
Trời còn chưa sáng hẳn, một tiếng thét chói tai đã xé toạc màn sương mù xám xịt của buổi bình minh.
“Chết người rồi! Có người chết rồi!”
Một nữ công nhân vệ sinh đứng run rẩy bên xe rác, kinh hoàng gào thét khi nhìn thấy một thi thể nằm trên bãi cỏ ven đường.
Mười phút sau, tiếng còi hú vang dội, xe cảnh sát lao tới hiện trường.
Nhóm cảnh sát dẫn đầu vừa đến nơi đều đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.
Đó là một thi thể nữ giới bị dây thừng trói chặt trong tư thế gập người, đầu hướng xuống đất, hông đẩy cao.
Toàn thân không một mảnh vải che thân, khắp nơi chi chít những vết dao chém, máu thịt bét nhè.
Nhưng điều kỳ quái là, ngoài vài vết bầm tím nhẹ, phần lưng của nạn nhân lại không hề có vết thương do dao kéo.
Thay vào đó, trên tấm lưng ấy lưu lại vài chữ khiến một viên cảnh sát già trong đội sau giây lát bàng hoàng đã đột ngột biến sắc.
“Tôi đã trở lại!”
...
Sau khi trời sáng, tại Diệp gia ở Kinh đô.
Diệp Dương dậy từ khá sớm.
Vừa vệ sinh cá nhân xong, cậu vừa ngáp dài vừa bước xuống lầu. Vương má – giúp việc trong nhà – đã chuẩn bị sẵn một bữa sáng thịnh soạn.
Thấy cậu xuống, Vương má nở nụ cười đôn hậu:
“Thiếu gia, cậu dậy rồi à. Mau vào ăn sáng đi thôi! Phu nhân dặn tôi phải giám sát cậu ăn sáng đầy đủ mỗi ngày đấy.”
Diệp Dương khẽ gật đầu mỉm cười, ngồi xuống bàn lặng lẽ ăn.
Tính đến nay, cậu đã ở trong ngôi nhà này tròn một tháng.
Cả nhà họ Diệp không một ai nghi ngờ rằng, vị thiếu gia thật sự của họ đã không còn nữa, thay vào đó là linh hồn của Diệp Dương.
Mà cậu, chính là kẻ vừa từ Trái Đất xuyên không đến thế giới song song này một tháng trước trong thân phận một tội phạm bị truy nã gắt gao.
Ở Trái Đất, cái tên Diệp Dương từng nằm trong danh sách đen của FBI (Mỹ), MI6 (Anh), hay Tổng cục An ninh đối ngoại (Pháp)...
Chỉ là khi đến thế giới này, cậu vẫn là Diệp Dương, nhưng đã cắt đứt hoàn toàn mọi liên hệ với kiếp trước.
Nhìn Diệp Dương điềm tĩnh dùng bữa, Vương má không giấu nổi vẻ hài lòng, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ.
Ăn xong, Diệp Dương ngẩng lên hỏi:
“Đúng rồi Vương má, bố mẹ tôi đâu? Họ đi làm rồi ạ?”
“Ông chủ và phu nhân đã đến đơn vị từ khi trời còn chưa sáng. Nghe nói có vụ án lớn phát sinh, lúc đi trông họ vội vàng lắm.”
Diệp Dương nghe xong lại lặng lẽ gật đầu.
Cha cậu, Diệp Chính Bang, là nhân vật quyền lực nhất trong hệ thống an ninh.
Còn mẹ cậu lại là một chuyên gia pháp y lừng danh thế giới!
Mỗi khi nhớ lại thân phận của bố mẹ mình ở kiếp này, Diệp Dương lại không khỏi nở nụ cười khổ.
Kiếp trước, cậu là một trong những tội phạm nguy hiểm bậc nhất toàn cầu.
Vậy mà giờ đây, cha là Cục trưởng, mẹ là siêu cấp pháp y.
Nếu chỉ có thế thì Diệp Dương cũng chẳng mấy bận tâm.
Đằng này, ông nội cậu lại là Thủ trưởng Quân khu Kinh đô, còn bà nội cũng là một chuyên gia hình sự lão luyện.
Nói một cách đơn giản: Một tên tội phạm bị truy nã toàn cầu đã trọng sinh vào một gia đình quân cảnh "nhà nòi", mà bất cứ thành viên nào cũng đều là những cá nhân kiệt xuất trong lĩnh vực của họ!
Diệp Dương day day chân mày, buông đũa định ra sân đi dạo một chút.
Nào ngờ vừa ra đến cửa, mẹ cậu – bà Tô Uyển Dung – đã vội vã bước vào.
Thấy Diệp Dương, bà liếc nhìn bữa sáng trên bàn rồi mỉm cười hài lòng:
“Tốt lắm, cuối cùng con cũng bỏ được mấy cái thói hư tật xấu trước kia rồi. Lại đây, mẹ thưởng cho cái này.”
Nghe có thưởng, Diệp Dương tò mò tiến lại gần.
Ai ngờ cái gọi là "phần thưởng" của bà mẹ này lại là dùng tay nhéo má cậu, rồi xoay cho mấy vòng.
Diệp Dương ức chế kêu lên:
“Mẹ! Phần thưởng của mẹ kỳ cục quá đấy!”
“Ha ha, giờ mẹ không có thời gian chuẩn bị quà đâu, nợ nhé. Kinh đô vừa xảy ra vụ án lớn, mẹ về lấy đồ rồi phải đi ngay đây.”
Tô Uyển Dung cười nói rồi vội vàng xoay người định lên lầu.
Vì quá gấp gáp, xấp tài liệu trên tay bà vô tình rơi xuống đất.
Diệp Dương bước tới nhặt giúp, không quên càm ràm:
“Chẳng trách bố bảo mẹ trở thành pháp y là kỳ tích lớn nhất thế giới... Xem cái tính đoảng của mẹ kìa, y hệt những gì bố con nói!”
Tô Uyển Dung đỏ mặt, cáu kỉnh mắng:
“Thằng ranh này, cả mẹ mà con cũng dám trêu à? Thôi bỏ đi, không còn thời gian nữa, mẹ phải đi đây.”
Nói xong, bà định đi ngay, nhưng Diệp Dương đã kịp nắm tay bà lại, lông mày khẽ nhíu:
“Mẹ, vụ này không đơn giản đâu.”
Khi nhặt đống tài liệu, cậu đã tình cờ nhìn thấy một bức ảnh chụp hiện trường vụ án.
Tô Uyển Dung ngạc nhiên nhìn cậu:
“Con thì biết cái gì? Mau đi làm việc của con đi. Còn vài ngày nữa là khai giảng rồi đấy, không lo mà ôn bài đi!”
Nếu bà không nhắc, Diệp Dương cũng quên mất mình hiện chỉ là một học sinh trung học 17 tuổi, sắp sửa bước vào lớp 12.
Tuy nhiên, sự chú ý của Diệp Dương vẫn dán chặt vào bức ảnh kia.
Cậu cầm lên quan sát kỹ lưỡng rồi nhận xét:
“Tên hung thủ này tâm thần biến thái thật đấy. Người chết thì cũng chết rồi, vậy mà sau khi nạn nhân tắt thở, hắn vẫn dùng dao rạch từng nhát lên thi thể. Đặc biệt là phần phía trước, mỗi nhát dao gần như là đâm vào rồi kéo mạnh ra. Thù hằn không hề nhỏ đâu!”
Ban đầu Tô Uyển Dung còn lắng tai nghe, nhưng đến câu cuối thì bà chỉ cười khổ lắc đầu:
“Cái này thì con không hiểu rồi, hung thủ này...”
“Trong lòng mẹ, hung thủ này là kẻ tái phạm tội đúng không? Mẹ lên lầu chắc là định lấy hồ sơ về vụ án giết người liên hoàn mười năm trước nhỉ?”
Câu nói của Diệp Dương vừa dứt, mắt Tô Uyển Dung đã trợn tròn kinh ngạc:
“Sao con biết?”
“Mẹ à, phòng đọc sách của mẹ lúc nào chẳng lưu trữ đủ loại hồ sơ vụ án. Mà trong đó, vụ án ngược sát liên hoàn mười năm trước chính là cái dằm trong lòng mẹ và bố. Nhìn trạng thái thảm khốc của cái xác này, cộng với vẻ vội vã của mẹ, muốn đoán ra mẹ định lấy tài liệu gì đâu có khó.”
Diệp Dương bình thản đáp.
Tô Uyển Dung gật đầu lia lịa:
“Khá khen cho con, không ngờ con lại có tâm tư nhạy bén đến thế. Vậy con nói tiếp xem, tại sao con nghĩ hung thủ có thù với nạn nhân? Vụ án liên hoàn mười năm trước, mọi chứng cứ đều cho thấy hung thủ đều chọn nạn nhân ngẫu nhiên rồi mới ra tay! Theo lý luận của con, chỉ dựa vào vết dao thì không nên loại trừ nghi phạm của mười năm trước chứ?”
“Con đâu có nói vụ này không phải do tên hung thủ mười năm trước làm. Biết đâu hắn và người phụ nữ này thực sự có thù oán thì sao?”
Diệp Dương mỉm cười không nói thêm gì nữa.
Nhìn bóng lưng cậu đi ra ngoài, trong đầu Tô Uyển Dung đột nhiên nảy ra một ý định.
Bà bước tới nắm lấy cổ tay Diệp Dương, cười híp mắt:
“Diệp Dương, mẹ có việc này cần con giúp một tay.”
Diệp Dương quay đầu: “Việc gì ạ?”
“Đi, đi cùng mẹ tới bệnh viện... nghiệm xác!”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận