Gã chưa kịp quay đầu, một vật cứng nhắc đã nện mạnh vào điểm yếu sau đầu. Trước mắt gã tối sầm lại, cả người đổ ập về phía trước.
Triệu Ly trố mắt nhìn U vừa nhặt cái khay gỗ đựng thức ăn đặt phía trước, giáng một cú chí mạng vào sau gáy gã võ sĩ.
Võ sĩ kêu thảm một tiếng rồi gục xuống.
Khay gỗ nặng nề rơi xuống đất, nhịp thở của U có chút dồn dập.
Nàng không biết lòng can đảm kia từ đâu tới, đôi mắt nàng như có ánh sao.
Nàng bước đi vài bước, cảm thấy bộ vân y trắng này hơi vướng víu nên đưa tay túm lấy vạt áo rộng thùng thình, chân trần bước đi.
Mái tóc đen nhánh xõa dài sau lưng.
Nàng dẫm lên nền đất xanh thẫm, tựa như một áng mây, lướt về phía Triệu Ly.
...
Triệu Ly vốn dự định sau khi hội hợp với U sẽ nhân lúc bên ngoài chưa ai phát hiện ra dị biến mà mau chóng rời đi.
Nhưng khi xoay người, dư quang của hắn chợt quét qua viên ngọc châu tựa con mắt dưới gốc cây Thanh Đồng Thụ.
Nghĩ đến dòng chữ thứ ba trên bức họa đồ trong mộng cảnh, bước chân hắn khựng lại.
Hắn bảo U đợi một chút, rồi nhanh chóng chạy đến dưới cây, chộp lấy viên châu kia.
Sau đó nắm chắc đao, cùng U cấp tốc rời khỏi nơi này.
Họ không đi cửa chính mà trực tiếp leo qua bức tường cao phía sau.
Khi nhảy xuống là một bãi cỏ dại rậm rạp, lốm đốm những bông hoa nhỏ màu vàng nhạt.
U nhìn về phía ngọn lửa đang bùng cháy ngùn ngụt đằng kia, hơi ngẩn người.
Triệu Ly nắm lấy cổ tay nàng, vung đao gạt mây rẽ lối qua đám cỏ dại, nói:
"Có gì muốn hỏi thì sau này ta sẽ giải thích, giờ đi mau."
U gật đầu mạnh một cái, bám sát sau lưng Triệu Ly.
Hai người lén lút trèo qua tường, lẻn ra lối thoát.
Vì đống cỏ khô bốc cháy, tất cả mọi người đều đã đi chữa cháy, nơi này không một bóng người canh gác.
Triệu Ly cảm thấy hơi tiếc nuối.
Uổng công hắn còn dày công chuẩn bị một cái bẫy dẫn hỏa chậm trong lầu của Vu Chúc để điều hổ ly sơn.
Đối với dân chuyên nghiệp như hắn, việc tính toán thời gian để gây nổ và phóng hỏa hoàn toàn là bản năng thiên phú truyền thừa từ tổ sư gia, là kỹ năng cơ bản nhất.
Bằng hữu của ta, đây chỉ là thao tác cơ bản nhất mà thôi.
Đừng hô "666" làm gì, tất cả hãy ngồi xuống.
Triệu Ly thầm trêu chọc một câu trong lòng, tinh thần cũng thả lỏng hơn nhiều, sải bước đi ra.
U chợt đưa tay kéo áo hắn.
Triệu Ly quay đầu lại, thấy đôi mắt U sáng lấp lánh, trên mũi lấm tấm mồ hôi.
Dưới ánh trăng, gò má nàng ửng hồng, giống hệt những nữ sinh trung học lần đầu trốn học leo tường ngày trước.
Triệu Ly đang định mở lời an ủi vài câu.
Thì U chỉ tay về phía con đường bên cạnh, rất hiểu chuyện mà hạ thấp giọng, vừa căng thẳng vừa nghiêm túc nói:
"Đi đường này."
"Ở đây có lối nhỏ, có thể đi nhanh hơn."
Triệu Ly ngẩn người, rồi gương mặt đầy vẻ tán thưởng:
"Khá lắm thiếu nữ, cô rất hiểu chuyện đấy."
U ngơ ngác, chớp chớp đôi mắt trong veo, thử đáp lại:
"Hả? Đa... đa tạ?"
...
Nam Cung Cương cưỡi trên lưng Hắc Báo tọa kỵ.
Con hắc báo này trước mặt người ngoài không hề thốt lên nửa lời, lặng lẽ xuyên hành trong đêm tối.
Phía sau gã là một tiểu đội mười mấy người.
Dù Hắc Báo liên tục tăng tốc trong bóng đêm, họ vẫn có thể ung dung bám sát theo sau.
Khi Nam Cung Cương nhìn thấy khối Thương Nham to lớn cổ phác, lòng gã hơi nhẹ nhõm.
Gã đang định quay lại bảo thuộc hạ rằng sắp tới bộ lạc rồi.
Đúng lúc này, trong tầm mắt gã đột ngột xuất hiện một cụm ánh sáng rực cháy.
Thân hình gã hơi cứng lại, thúc tọa kỵ lao vọt lên phía trước hàng chục mét, đứng trên cao nhìn xuống.
Tầm nhìn bỗng chốc mở rộng, Nam Cung Cương vô thức trợn tròn mắt, sắc mặt xanh mét—
Ở một phương hướng không còn quá xa xôi.
Lửa đỏ đang thiêu rụi rừng già, khói đen ngùn ngụt xông thẳng lên trời xanh, che lấp cả ánh trăng.
Nơi đó, chính là vị trí của Thiết Tây bộ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận