U lặng lẽ ngồi trong căn phòng ấm.
Nàng lại khoác lên mình bộ y phục trắng muốt tựa mây trời, cổ áo và tay áo thêu những đường viền kim chỉ nhạt màu.
Những thanh sắt xung quanh vây hãm lấy nàng như một chiếc lồng chim khổng lồ, chỉ có điều cửa lồng không khóa.
Phía ngoài, từng cây đăng trụ bằng thanh đồng cao ngất ngưởng tỏa ra hơi thở cổ xưa, trên đó không có lửa, khiến không gian chìm trong bóng tối đặc quánh.
Trước mặt nàng, cây Thanh Đồng Thụ sừng sững đứng đó.
Những cành cây sắc lạnh như kiếm chỉ thẳng lên trời cao.
Trên nhành lá, từng con linh điểu thanh đồng kỳ dị, con thì vỗ cánh, con lại vươn cổ, mỗi con một vẻ không hề trùng lặp, tổng cộng chín vị.
Dưới gốc cổ thụ đặt một khay đồng cổ phác khắc họa tiết Ly Long.
Chính giữa khay là một viên ngọc châu, vết hằn trên đó tựa như một con mắt đang nhìn xoáy vào hư không.
Ngày mai, khi Thần Hi Hòa ngự trên cỗ xe mặt trời băng qua Đông Hải, tia nắng đầu tiên rơi xuống cây Thanh Đồng Thụ cũng là lúc nàng trở thành tế phẩm mở màn cho đại điển.
Thanh đồng đao đang đặt tĩnh lặng bên cạnh gốc cây kia sẽ là thứ đâm xuyên trái tim nàng.
Kỳ lạ thay, U chẳng cảm thấy có gì hối tiếc.
Trước khi rời đi, nàng đã dọn dẹp căn nhà nhỏ của mình lần cuối, thả chú sói nuôi đi, tưới nước cho hoa, rồi chào tạm biệt người duy nhất nàng coi là bằng hữu.
Cuối cùng, nàng khoác lên bộ vân y này, mặc cho tám vị võ sĩ vạm vỡ canh giữ bên ngoài để ngăn nàng chạy trốn.
Nàng đã làm tất cả những gì có thể làm.
U nhắm mắt lại, cõi lòng nặng trĩu như đêm đen không ánh sáng.
Nàng nghĩ về danh nghĩa của buổi tế lễ này: Cầu nguyện lên Thượng thiên và Thần linh, hy vọng Thiên Thần rủ lòng thương xót.
Mà tế phẩm của Thánh tế, chính là kẻ được Thiên Thần quyến luyến.
U vòng tay ôm lấy đầu gối, cằm tựa lên chân, lòng thầm thở dài thanh thản.
Thiên Thần và Quần Tinh, chưa bao giờ quyến luyến nàng lấy một lần...
Zheng! Zheng! Zheng!
Tiếng nổ rền vang đột ngột bùng phát.
Dòng suy nghĩ của U đứt đoạn, nàng vô thức mở mắt.
Cánh cửa lớn vốn đóng chặt giờ đây rung chuyển dữ dội, một vết nứt toác hiện ra.
Ánh sáng từ bên ngoài tràn vào như thác lũ, xua tan bóng tối nơi đây.
Nàng lập tức nhận ra: Đao.
Có kẻ dùng đao chém nát cánh cửa.
Tiếp đó là đao thứ hai, đao thứ ba.
Cánh cửa bị chẻ làm đôi, kèm theo tiếng rắc khô khốc, một võ sĩ ngã nhào vào trong, hơi thở dồn dập.
Ánh mắt U không dừng lại trên kẻ canh gác đó quá lâu, nàng nhìn về phía cửa lớn đang ngập tràn ánh quang minh.
Một bóng hình võ sĩ sải bước tiến tới, đôi mắt U từ từ giãn ra vì kinh ngạc.
Trong rất nhiều năm về sau, mộng cảnh của U luôn tràn ngập thứ ánh sáng thuần khiết và ấm áp như thế.
Và võ sĩ kia dường như vẫn luôn ở ngay trước mặt nàng, gần trong gang tấc.
Nhưng khi nàng tỉnh mộng, đưa tay ra, xung quanh lại chẳng còn một ai.
Triệu Ly thở dốc xông vào.
Hắn thấy U đang bị nhốt, rồi liếc nhìn gã võ sĩ lắt léo vừa né được lưỡi đao của mình.
Hắn nghiến răng, định tiến lên kết liễu tên khốn này.
Gã võ sĩ kia liên tục lùi bước, thối lui đến tận trước mặt U.
Gã lăm lăm thanh đồng đao, đôi mắt gườm gườm nhìn Triệu Ly.
Như một con sói hoang bị dồn vào đường cùng, gã gầm gừ thấp giọng:
"Tránh ra!"
"Để ta đi, bằng không ta sẽ giết con ả này. Ngươi sẽ chẳng mang được gì về đâu!"
Triệu Ly không tự chủ mà chậm bước lại, rồi một cảnh tượng khiến hắn ngỡ ngàng đập vào mắt.
Gã võ sĩ với trái tim đang đập loạn xạ đột nhiên cảm thấy một luồng ác phong ập đến sau gáy.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận