“Đáp ứng yêu cầu thông thạo. Kỹ năng [Giám định (LV 2)] đã tăng lên cấp 3.”
Aha! Lên cấp nhanh dữ thần chưa!
Tính ra từ lúc mình bắt đầu “spam” Giám định vô tội vạ khắp nơi thì cũng chưa bao lâu cả.
Đúng là bước chân ra đời cái là mọi chuyện dễ dàng hơn hẳn so với hồi còn làm “anh hùng kẹt xỉ” trong xó nhà mà...
Cơ mà, cảm giác này đúng là khó tả thật đấy.
Thôi kệ đi, dù sao thì cũng lên cấp rồi! Đây là tin không thể nào vui hơn.
Nào nào, xem thử cấp 3 sẽ cho ta thấy cái gì đây?
Mình lập tức thử tự Giám định chính mình.
Tiểu Nhện Thứ Cấp — LV 5 — (Không có tên)
Nó hiện cấp độ rồi kìa!
Yeahhh... cơ mà... haizzz.
Thôi thì có thêm chút thông tin cũng tốt, nhưng mà... rốt cuộc cái kỹ năng này bao giờ mới thực sự hữu dụng đây hả trời?
Mừmmm.
Thú thực là mình chẳng có tí khái niệm nào về việc chủng tộc của mình mạnh yếu ra sao.
So với đám quái vật nhung nhúc trong cái mê cung này, thì một con "Tiểu Nhện Thứ Cấp" đứng ở vị trí nào chứ?
Vừa dứt dòng suy nghĩ, một luồng thông tin mới toanh bỗng bắn thẳng vào đại não mình.
Tiểu Nhện Thứ Cấp: Một cá thể nhện mới nở thuộc chủng loại hạ cấp.
Cái... cái gì cơ?
Có phải mình vừa mới Giám định cái “tên chủng tộc” mà mình vừa nhận được từ kỹ năng Giám định không?
Đây gọi là “Giám định chồng lên Giám định” đấy à?!
Ồ! Hóa ra mình vừa phát hiện được một mánh khóe cực kỳ quan trọng của cái kỹ năng này sao?
Test thử luôn, test thử ngay và luôn! Mình lại kích hoạt Giám định một lần nữa.
Taratekt: Một chủng tộc quái vật dạng nhện.
Thành công rồi! Đỉnh của chóp luôn!
Nếu Giám định văng ra một từ mới mà mình chưa biết, mình có thể tiếp tục Giám định luôn cái từ đó!
Ahaa!!
Dù lời giải thích vẫn còn hơi ngắn ngủi và chưa cho mình biết tuốt tuồn tuột mọi thứ, nhưng nếu mình cứ tiếp tục cày cấp cho nó, thì chẳng phải sau này sẽ bá đạo lắm sao?!
Chỉ cần Giám định một thứ thôi là bao nhiêu sự thật cứ thế lòi ra hết! Ha-HA!
Ngài Giám định ơi, cho con xin lỗi vì đã lỡ mồm chê ngài vô dụng nhé!
Con hứa sẽ dốc toàn lực để cày cấp cho ngài!
Thế rồi, khi cơn hưng phấn do Giám định mang lại dần tan biến, mình bắt đầu nhận thức được hai vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.
Cụ thể là: Mình đói!
Và mình mệt!
Đại loại là thế.
Nhưng mà cũng hợp lý thôi, mình đã vắt chân lên cổ chạy khỏi nhà rồi cứ thế lang thang khắp mê cung suốt, nên giờ cần một bữa lót dạ và một giấc ngủ ngon là chuyện đương nhiên.
Không phải là mình không chịu đựng thêm được chút nữa, nhưng sớm muộn gì mình cũng phải kiếm cái gì đó bỏ bụng và tìm một chỗ để chợp mắt.
Cơ mà cả hai việc này đều vướng chung một hòn đá cản đường: chính là lũ quái vật khác.
Muốn ăn thì phải tìm quái, giết nó rồi mới được ăn.
Ngược lại, muốn ngủ thì phải tìm nơi nào lũ quái không thấy được mình.
Đúng là một cái vòng quẩn quanh. Mừmmm.
À! Hình như có cách giải quyết cả hai rồi nè: Đến giờ đi ngủ, mình sẽ dựng một "căn lều" mini rồi chui vào đó.
Một mũi tên trúng hai con nhạn luôn: Vừa được ngủ nghê an toàn, vừa có cơ hội tóm được đứa nào ngớ ngẩn đi lạc vào lưới làm bữa sáng miễn phí.
Chỉ là... lúc nãy mình đã tuyên bố là muốn tự đi săn cơ mà.
Việc xây một ngôi nhà tạm để ngủ là bắt buộc rồi, nhưng lúc tỉnh táo thì mình nên chủ động tìm kèo mà chiến.
Nói chung, cái nhà tạm này không nên dùng để săn mồi.
Nó chỉ đơn thuần là nơi trú ẩn an toàn để ngủ thôi.
À thì... nếu có con nào tự lọt lưới thì mình cũng chẳng nỡ từ chối đâu, haha.
Trong lúc chờ đợi, cứ tiếp tục đi dạo quanh mê cung tìm "con mồi" thôi nào!
Tìm thấy rồi nhé!
Ếch Elro — LV 3
Xem ra định mệnh đời mình chỉ toàn gắn liền với lũ ếch hay sao ấy: Ở cuối hành lang nơi mình đang rón rén bò qua, lại là một con ếch nữa.
Nó đang quay lưng về phía mình, có vẻ vẫn chưa đánh hơi thấy gì.
Liệu mình có thể tiễn nó lên đường bằng một cú đánh lén không nhỉ?
Khỏi nói, mình vừa nghĩ xong thì nó quay ngoắt lại nhìn chằm chằm. Chậc.
Xèèèèèèè!
Mình mở màn bằng đòn uy hiếp trước.
Phụt!
Cái...!?
Này cái tên kia, đừng có bất thình lình phun axit vào mặt người ta thế chứ!
Suýt chút nữa là mình dính chưởng rồi!
Phụt! Phụt! Phụt!
Đừng có phun liên tạch thế chứ!!
Á, áaaa, hự!
Né không kịp rồi!
Đau! Đau quá!
Dù giờ mình đã có [Kháng axit] nên không đau thấu trời xanh như lần đầu, nhưng mà vẫn!
Rất! Đauuu!
Đồ tồi, sao ta biết được ngươi lại hung hãn đến thế khi không bị dính lưới cơ chứ?!
Phụt! Phụt! Phụt!
Đợi đã, đợi đã!
Gàaaaa!
Lại dính một phát nữa rồi!
Tệ rồi đây!
Cứ đà này thì mình chỉ có nước bị ăn hành ngập mặt thôi!
Chỉ còn một cách duy nhất: Liều mình như chẳng có!!
Phụt! Phụt! Phụt!
Hừ, tưởng ta sẽ dính thêm một phát với cùng một chiêu đó à!
Ta đọc vị được ngươi rồi nhé: Giới hạn của ngươi là ba phát một lần!
Đừng có coi thường nhện này!
Ta đây sở hữu nhãn quan phân tích của một game thủ chính hiệu, từng được ví như đại thánh Kartikeya đấy nhé!
Mình vừa lao vào vừa lách người né bãi độc, sau đó vung vuốt bổ thẳng xuống đầu con ếch!
Hừ, đúng như dự đoán, nó né được, nhưng ngay khi vừa nhảy ra xa, nó liền quất cái lưỡi về phía mình!
Chát!
ĐAUUU!
Cái lưỡi đập trúng mình với một lực ngàn cân.
Và tất nhiên rồi!
Nó cũng đầy axit luôn!
Không chỉ là một cú đòn nặng nề, mà mình còn cảm thấy một cơn đau rát cháy da cháy thịt!
Ôi trời, vết thương nặng rồi đây.
Nếu có thanh máu (HP), chắc giờ nó đang nhấp nháy đỏ rực luôn rồi.
Trúng thêm một phát nữa là mình "đăng xuất" chắc luôn.
Hế hế, nhưng mà chuyện đó sẽ không xảy ra đâu.
Vì mình đã thắng rồi.
Bởi vì trước khi con ếch kịp nhảy đi, mình đã giăng đầy tơ nhện xung quanh đó.
Đơn giản lắm.
Lúc đang bận né mấy bãi axit, mình đã âm thầm nhả tơ xuống mặt đất phía sau.
Thường thì nếu không cẩn thận, mình hay vô thức rơi tơ khi đang đi bộ.
Nhưng lần này, mình đã tận dụng nó.
Mình làm cho đống tơ nhả ra cực kỳ dính, và buộc con ếch phải nhảy trúng vào đó.
Cú vung vuốt của mình vốn dĩ là để ép nó phải né về phía cái bẫy.
Cơ mà, mình không ngờ là nó lại có thể phản công ngay khi đang ở trên không như vậy.
Con ếch tiếp đất và lập tức dính chặt cứng. Không một chút khoan nhượng, mình lao tới quấn nó thật chặt bằng lớp lớp tơ nhện, cho đến khi chỉ còn một việc duy nhất phải làm.
Phập!
Mình vừa giành chiến thắng (dù suýt soát gang tấc) trong trận chiến thực sự đầu tiên của đời mình.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận