- Trang Chủ
- Trùng sinh
- Tôi Là Nhện, Thì Sao Chứ? (Dịch)
- Chương 13: Cuộc Hội Ngộ Đẫm Lệ Giữa Hai Anh Em Nhện Và Cái Kết... "Hết Nước Chấm"
Aaaaahhh, đói quá đi mất thôiiiii!
Rõ ràng là mình giăng tơ khắp nơi rồi mà chẳng có con mồi nào dính bẫy để đánh chén cả.
Chẳng còn cách nào khác, mình đành nằm bẹp ra đây để bảo toàn năng lượng vậy.
Này nhé!
Đừng có ai bảo là mình lại lười biếng đấy nhé, tại tình thế bắt buộc thôi.
Cứ tưởng là sẽ được đánh một giấc linh đình cho bõ công, ai dè mình bị đánh thức một cách cực kỳ thô lỗ.
Sợi tơ truyền tín hiệu mà mình gắn vào mạng nhện bỗng rung lên bần bật.
Ơ kìa! Có hàng về à?!
Niềm vui sướng thoáng qua chưa kịp tan thì sự nôn nóng đã ập đến.
Nhờ kết nối trực tiếp với đống tơ này, mình có thể cảm nhận rõ mồn một mọi chuyện đang xảy ra thông qua độ rung, nhưng... cái kiểu rung này lạ lắm, mình chưa thấy bao giờ.
Chắc chắn là có thứ gì đó đang chạm vào tơ của mình, nhưng nó hoàn toàn không bị dính bẫy. Cảm giác này... cứ như là... nó đang thong dong đi bộ trên đó vậy?
Vô lý đùng đùng!
Đồng ý là mình đã chuẩn bị tinh thần cho trường hợp có mấy con quái vật siêu mạnh có thể xé toạc màng nhện mà lao vào, nhưng mình chưa từng mơ đến cái cảnh có đứa lại coi mạng nhện của mình như đường đi bộ mà thản nhiên dạo chơi như thế!
Trước tình huống ngoài dự kiến này, mình cứng đờ cả người, không kịp phản ứng gì luôn. Thứ đó đã lách qua lớp phòng thủ của mình và xâm nhập thẳng vào lãnh địa.
Thôi xong đời rồi!
Mình đã hạ quyết tâm là nếu có gì đó phá lưới thì sẽ chạy té khói ngay lập tức, vậy mà giờ mình lại phải mặt đối mặt với gã này.
Sơ suất quá, tại mình vẫn chưa tỉnh táo hẳn nên mới bị cái sự "đột biến" này làm cho xoắn hết cả quẩy.
Lần đầu tiên kể từ khi xây nhà, mình cảm nhận được mùi nguy hiểm nồng nặc.
Small Lesser Taratekt (Tiểu Nhện Quái Yếu)
Cái thứ trước mặt mình là một con quái vật nhện khác, y hệt như mình vậy.
Hóa ra là cùng loài, hèn gì nó có thể di chuyển trên tơ của mình dễ dàng như đi chợ.
Chào người anh em thiện lành nhé.
À mà, chắc là anh chị em gì đó thôi chứ mình cũng chẳng rõ nó là đực hay cái nữa.
Đây hẳn là màn đoàn tụ đẫm lệ của hai anh em thất lạc từ lúc mới lọt lòng!
Có điều màn này hơi bị... đe dọa đến tính mạng tí thôi.
Khoan đã, bình tĩnh, bớt nóng nào.
Mình mới gặp gã này thôi mà, chắc gì nó đã là kẻ thù!
Phải rồi, dù mấy con nhện khác có xâu xé nhau ngay từ lúc mới đẻ đi chăng nữa, thì biết đâu giờ đây tình anh em cây khế lại trỗi dậy thì sao?
Sột soạt, sột soạt.
Khèèèèè!
À vâng, kẻ thù nhé, chắc chắn luôn.
Nó đang thủ thế thôi chứ chưa lao vào ngay. Có vẻ như nó đang đảo mắt nhìn quanh để thăm dò địa hình địa vật thì phải.
Giờ tính sao đây? Mình nghĩ chạy trốn cũng chẳng ăn thua.
Dù sao thì cũng cùng một loài, khả năng vận động chắc cũng tám lạng nửa cân. T
ừ trước tới giờ mình sống sót được là nhờ cái chân chạy nhanh như gió, nhưng nếu gã này cũng nhanh tương đương thì chạy bằng niềm tin à.
Mà dù có chạy thoát được thì cũng chẳng an toàn hơn đâu!
Ngoài kia đầy rẫy quái vật đang lăm le, ra khỏi tổ là mất bảo hiểm ngay.
Đã thế bụng mình còn đang réo ầm ĩ, nếu phí sức chạy bán sống bán chết thì ra ngoài kia chỉ có nước làm mồi cho đứa khác.
Kể cả có thoát chết và còn chút hơi tàn để xây nhà mới, thì việc lang thang tìm chỗ giữa lúc kiệt sức chẳng khác nào tự sát.
Chạy trốn là hạ hạ sách rồi!
Thế thì! Lựa chọn duy nhất là phải xử đẹp gã này thôi.
Làm thế nào bây giờ?
Có cửa thắng không đây?
Có vẻ mình đang ở thế hạ phong một chút.
Cùng loài nên thể chất cơ bản là ngang nhau... đấy là nếu bằng cấp (level) cũng ngang nhau.
Gã này chắc cũng đẻ cùng lứa với mình, nên mình đoán là cũng không chênh lệch quá nhiều đâu.
Căng lắm là hơn kém nhau một level là cùng.
Tuy nhiên, trong lúc mình chỉ quanh quẩn ở nhà thì gã này có lẽ đã bươn chải ngoài đời rồi, chắc chắn level phải cao hơn mình ít nhất một bậc.
Trường hợp xấu nhất, gã này không phải anh em gì cả mà là một gã lão làng sinh ra từ đời tám hoánh nào rồi.
Nếu thế thì level của nó chắc chắn đè bẹp mình.
Nếu nó đã sống đủ lâu để đạt đến trình độ đi lại tự do như thế này thì mình coi như cầm chắc cái chết, cơ hội thắng bằng không.
Dù sao đi nữa, đây cũng là trận chiến sinh tử.
Tầm này thì quan tâm level làm gì nữa, cứ phải "khô máu" hết mình thôi.
Nếu không xong thì coi như kiếp nhện ngắn ngủi của mình đến đây là hết.
Chết thì cũng thốn đấy, nhưng mình đã tận mắt trải nghiệm chuyện luân hồi rồi, nên hy vọng là sau thế giới này sẽ còn một thế giới khác nữa.
Được rồi, tinh thần đã sẵn sàng.
Tập trung vào trận chiến nào.
Gạt bỏ mọi suy nghĩ vớ vẩn, chỉ tập trung vào kẻ thù trước mắt thôi.
Đối phương có vẻ cũng đã chuẩn bị xong xuôi.
Nó hơi hạ thấp trọng tâm về phía sau, tư thế này là sắp nhảy đây mà.
Đúng như dự đoán, nó bật nhảy cao vút lên không trung.
Khi nó lao thẳng xuống chỗ mình với đôi càng chân trước giơ cao, mình chỉ biết nhìn nó với ánh mắt đầy thương hại.
Mình lùi nhanh một nhịp, phóng tơ thẳng vào gã đối thủ đang lơ lửng trên không.
Gã này phạm sai lầm chí mạng rồi. Không chỉ là tự đưa mình vào thế "không trung không lối thoát" chẳng thể né tránh, mà nó còn chọn tấn công bằng càng thay vì dùng nanh độc mạnh hơn nhiều.
Đừng hiểu lầm nhé, đòn càng của loài nhện bọn mình cũng không tệ, nhưng nó chủ yếu dùng để khống chế đối thủ thôi, không phải là vũ khí chính.
Đã là nhện thì vũ khí tối thượng phải là tơ và độc chứ.
Đối đầu với một đứa "gà mờ" còn chẳng hiểu nổi điều đó thì làm sao mình thua được!
Mình tóm gọn người anh em này bằng tơ một cách dễ dàng khi nó vừa bay ngang qua đầu.
Bị quấn chặt như đòn bánh tét, nó rơi bịch xuống đất.
Không để lãng phí một giây nào, mình lao tới ngay.
Phập!
Mình liên tục cắm nanh độc vào người nó.
Có vẻ nó cũng có kỹ năng Kháng Độc giống mình, nhưng điều đó chẳng quan trọng nữa rồi.
Nó đã bị trói chặt, chiến thắng đã nằm chắc trong tay mình.
Mình có thừa thời gian để bơm độc vào người nó cho đến khi lượng độc vượt quá mức chịu đựng của kỹ năng kháng thì thôi.
"Đã đạt yêu cầu thông thạo. Kỹ năng [Nanh Độc (LV 2)] đã tăng lên cấp 3."
Nhờ lượng độc khổng lồ vừa bơm vào gã này mà kỹ năng của mình đã thăng cấp.
Cùng lúc đó, sự sống của người anh em cuối cùng cũng lịm dần.
Người anh em à, ta sẽ không bao giờ quên ngươi đâu!
Ngươi chính là kẻ ngốc đầu tiên dám đột nhập vào ngôi nhà của ta đấy.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận