Trong lúc mình đang nằm ườn hưởng thụ tại "nhà" thì đống tơ bỗng rung lên bần bật.
Có vẻ như con mồi thứ hai đã sa lưới rồi đây!
Đúng lúc lắm, bụng mình cũng bắt đầu biểu tình rồi.
Mình tung tăng tiến về phía con mồi với tâm trạng cực kỳ hớn hở.
… Mà nói thật nhé, hình ảnh một con nhện đi nhún nhảy trông cứ dị hợm kiểu gì ấy.
Lần trước do bất cẩn nên mình đã ăn trọn cú phản đòn của đối phương, rút kinh nghiệm sâu sắc, lần này mình tiếp cận một cách cực kỳ thận trọng.
Thế nào, xem "cưng" là thứ gì nào?
[Quái ếch Elro]
Ôi thần linh ơi! Lại là ếch à?
Cái quái gì đang xảy ra thế này?!
Không phải cái đại mê cung này còn cả đống chủng loại quái vật khác sao?!
Sao mình lại nhọ đến mức đụng phải cái thứ mắc dịch này tới hai lần liên tiếp chứ hả?!
Hà, hà, hà.
Tự nhiên mình lại nổi hứng diễn kịch một mình thế này.
Mà nghiêm túc đấy, tại sao lại…
Xoẹt!
KHÔNGGGGGGG!
Trong lúc mình còn mải mê diễn hài độc thoại, con ếch đã kịp phun axit thẳng vào người mình.
Không thể tin nổi là phải tốn tới hai mạng mình mới ngộ ra được một điều: Mình đúng là một con đại ngốc!
Aaa, cơ mà nhờ cơn đau này mà mình tỉnh táo lại đôi chút.
Lần này cấp độ [Kháng Axit] không tăng lên, chắc là do điểm thành thục tích lũy chưa đủ rồi.
Thôi, tạm gác chuyện đó qua một bên đã.
Mình dùng tơ trói chặt con ếch tội nghiệp lại cho đến khi nó không thể nhúc nhích nổi một phân, rồi sau đó bồi thêm một cú cắn thật mạnh.
Rắc.
Giống y như lần trước, con ếch này không chết ngay sau một cú đớp; chắc là tụi này có kháng độc rồi.
Tuy nhiên, sau một hồi vùng vẫy trong đám tơ, con ếch bắt đầu yếu dần.
Mình nhanh chóng lôi nó về tổ, rồi dành chút thời gian để vá lại những chỗ mạng nhện bị hỏng.
Xong xuôi hết rồi.
Giờ thì quay lại xử lý con ếch đang nằm lăn lộn tuyệt vọng trên sàn thôi.
Có vẻ một phát cắn vẫn là chưa đủ nhỉ.
Rập!
Mình cắn thêm phát nữa.
Lần trước mình cứ phải lao vào đớp lấy đớp để, nhưng giờ nghĩ lại thì cũng chẳng cần thiết đến thế.
Răng nanh của mình đã có sẵn độc rồi, chỉ cần cắn vài phát rồi để độc tố tự lo phần còn lại là ổn áp ngay thôi mà.
<Đã đạt đủ điểm thành thục. Kỹ năng [Nanh Độc (LV1)] đã tăng lên cấp 2.>
Ồ! Lên cấp kỹ năng rồi kìa!
Lại còn là một kỹ năng mình chưa thấy bao giờ nữa chứ.
Ngay sau khi kỹ năng thăng cấp, con ếch đã ngừng động đậy gần như lập tức, làm mình cũng hơi hết hồn.
À, nhưng mà hợp lý thôi: nếu kỹ năng [Nanh Độc] tăng cấp thì nghĩa là độc của mình cũng phải mạnh lên rồi.
Tuyệt vời ông mặt trời!
<Đã đạt đủ điểm kinh nghiệm. Chủng tộc Small Lesser Taratekt, bạn đã tăng từ cấp 1 lên cấp 2.>
Hửm?
Hửmmmmmm?
Á! Cái cảm giác kỳ quái gì thế này!
Ơ?! Cái gì đây?!
Da mình đang bong ra từng mảng!
Mình đang lột xác sao? Đúng là đang lột xác rồi!
<Toàn bộ chỉ số cơ bản đã được tăng lên. Nhận được điểm thưởng thành thục nhờ thăng cấp: kỹ năng [Kháng Độc (LV2)] tăng lên cấp 3 và kỹ năng [Tơ Nhện (LV3)] tăng lên cấp 4. Bạn nhận được thêm điểm kỹ năng.>
Mmmm! Không! Đ-đợi đã!
Nghe có vẻ quan trọng lắm nha!
Mình đang bận lột xác nên không để ý cái "giọng nói" kia lầm bầm cái gì cả!
Làm ơn nói lại lần nữa đi!
Một lần nữa thôi mà!
Im lặng.
Hết nói nổi. Thiệt luôn đó hả?
À thôi, bình tĩnh nào, thử nhớ lại xem nào.
Cô ta nói "Lên cấp" đúng không?
Mình đâu có nghe nhầm?
Aaah, tại lúc đó mình đang mải mê với màn lột xác bất thình lình nên đâu có tập trung nổi!
Mà khoan, nghĩ lại thì việc tự nhiên lột xác chẳng phải là quá kỳ quặc sao?
Chắc là hiệu ứng của việc lên cấp rồi.
Cơ thể mình có thay đổi gì không ta?
Tạm thời cứ rũ sạch đống da chết này ra khỏi người đã.
Oa, nhìn cái vết thương khổng lồ trên lưng mình này!
Chắc chắn là hậu quả từ cú phun axit của con ếch lúc nãy rồi.
Lúc đó không nhìn thấy chứ giờ nhìn lại trông nghiêm trọng thật đấy.
Hửm? Nhắc đến chuyện nhìn thấy, hình như cái "điểm mù" trong tầm mắt của mình đã được chữa lành rồi!
Ôồồ! Có vẻ như mỗi lần lên cấp là mình sẽ được hồi máu toàn bộ!
Chuẩn luôn.
Đây đích thị là "Lên cấp" trong truyền thuyết rồi.
Mình cảm thấy người nhẹ bẫng và sảng khoái cực kỳ, cứ như mọi bộ phận đều đang đạt trạng thái hoàn hảo nhất ấy.
Chắc là do nhận được điểm kinh nghiệm sau khi xử đẹp con ếch rồi, nhở?
À đúng rồi, còn con ếch, mình phải chén nó thôi.
Vừa ăn vừa suy nghĩ tiếp nào.
Được rồi, giờ thì hệ thống lại mọi thứ theo thứ tự nhé.
Dòng đầu tiên chắc chắn là thông báo mình thăng cấp.
Sau đó mình bắt đầu lột xác ngay lập tức nên không kịp nghe kỹ cái "Tiếng gọi của Thiên giới" lảm nhảm gì tiếp theo.
Nhớ lại xem nào, nhớ lại xem nào… à! Kỹ năng! Có đoạn nhắc đến kỹ năng của mình tăng lên đúng không?
Không chỉ một mà là hai cái cùng lúc luôn mới ghê chứ?
…
Vụ đó là sao ta?
Ồ! Đúng rồi! Ngay trước phần kỹ năng có nhắc đến cái gì mà… điểm thành thục thưởng?
À! Phải rồi! Là điểm thưởng khi lên cấp, hay hiểu đơn giản là điểm cộng miễn phí mỗi khi mình thăng cấp!
Thảo nào mà hai kỹ năng lại thăng cấp cùng một lúc như vậy.
Các kỹ năng được thăng cấp là, hừm… [Kháng Độc] và… [Tơ Nhện]?
Hừm, hóa ra việc mình nhả tơ cũng là một kỹ năng à…?
Giờ lên cấp mới biết đấy chứ.
Hì hì, nếu chỉ cần chăm chỉ nhả tơ là thăng cấp dễ như ăn cháo thế này thì quá hời rồi.
Thông tin này giá trị thật đấy!
Thêm nữa, khi lên cấp mình sẽ được hồi phục hoàn toàn.
Cảm giác như các chỉ số cũng được tăng lên nữa.
Nhưng quan trọng nhất vẫn là cái điểm thành thục thưởng kia kìa!
Dù không biết được bao nhiêu điểm nhưng thăng cấp một lúc hai kỹ năng khác nhau thì chắc chắn là không hề ít đâu nhỉ?
Có vẻ như cày cấp là con đường tắt nhanh nhất để nâng trình kỹ năng rồi.
Mà nhắc đến cấp độ mới thấy.
Mình đã luôn hy vọng chúng tồn tại kể từ khi phát hiện ra kỹ năng, và giờ thì chúng có thật nè!
Thế giới này chẳng khác gì một cái game cả, dù mình luôn tự nhủ không được xem nhẹ nó.
Sống một cuộc đời như đang ở trong game nghe có vẻ hơi đáng sợ, phải không?
Nhưng mà, có lẽ đã quá muộn để lo lắng về điều đó rồi.
Trong thâm tâm, mình không thể ngăn nổi sự phấn khích này.
Dẫu sao thì, mình vẫn là một game thủ chính hiệu từ tận xương tủy mà!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận