Trương Bình mất cả buổi sáng mới nhặt hết đám bi sắt lẫn trong khối bột ra.
Sang buổi chiều, Lưu Thiết Phong bắt cậu làm quen với các loại vật liệu. Ở thành phố Minh Châu, hầu hết vật liệu đặc biệt đều có nguồn gốc từ dị hóa thú và thực vật biến dị.
Ví dụ như Xích Luyện Xà, vốn là loài rắn không độc bình thường.
Nhưng một khi đã dị hóa, nó không chỉ trở thành rắn độc với răng nanh tiết ra hỏa độc, mà lớp vảy toàn thân cũng biến đổi, phòng ngự cực cao và luôn tỏa ra nhiệt độ lớn, đi đến đâu thiêu rọi đến đó.
Trương Bình không hề bài xích việc học này, thậm chí còn tâm huyết hơn cả việc học toán lý hóa ở kiếp trước.
Lão Lưu vừa dạy vừa tiện miệng kể lại những kinh nghiệm xương máu khi đối đầu với quái vật để thu thập vật liệu thời trẻ. Đó đều là những bài học vô giá.
Hai ngày tiếp theo, Trương Bình vùi đầu vào học tập, cho đến đêm ngày 22.
Theo hẹn, ngày 23 cậu phải gặp mặt đối phương tại công viên nhỏ sau tiệm mì thịt bò.
Nhưng cậu quyết định đi thám thính trước để nắm rõ địa hình.
Dù sao từ khi vào Học viện Dị năng, đã ba năm rồi cậu chưa quay lại khu vực cô nhi viện này, không biết nơi đây đã thay đổi ra sao.
Xác nhận Lưu Thiết Phong đã ngủ say, Trương Bình mượn bóng đêm rời khỏi "Thiết Chi Hồn".
Cậu đeo lên chiếc Nhẫn Ám Sát, lặng lẽ như một bóng ma trong đêm.
Cách đó không xa, một con Thiên Thường Hồ đang dán lớp da mặt của một gã vạm vỡ trên trán, vẻ mặt chán chường nhìn chằm chằm vào bảng hiệu cửa hàng.
Nó hoàn toàn không nhận ra Trương Bình đã thoát ra từ cửa sổ bên hông.
Thậm chí, một cách vô thức, nó bắt đầu lơ là nhiệm vụ, chỉ ngây người nhìn tiệm rèn.
Cáo vốn đa nghi.
Lạc Thi Vũ chưa bao giờ thôi nghi ngờ Trương Bình.
Nhưng nó cho rằng nếu Trương Bình thực sự là kẻ tình nghi, thì cậu ta cũng không phải là kẻ cầm đầu.
Vì vậy, nó phái tay sai giám sát nhất cử nhất động của cậu với hy vọng tìm ra lực lượng phản kháng của loài người.
Ngặt nỗi ban ngày Trương Bình hành động quá đỗi bình thường, còn ban đêm, dưới tác động chồng chất của kỹ năng Kẻ Bước Trong Đêm và Nhẫn Ám Sát, con Thiên Thường Hồ kia dù vẫn nhớ nhiệm vụ nhưng lại luôn vô thức bỏ qua những thông tin then chốt.
Sau vài ngày, nó chẳng thu hoạch được gì.
Đêm nay là lần giám sát cuối cùng. Nếu vẫn không có kết quả, nó sẽ bỏ cuộc.
...
Mười phút sau, Trương Bình tiếp cận công viên.
Nơi này đã khác xa trong ký ức.
Khoảng đất trống bằng phẳng giờ mọc đầy những tán cây không quá cao nhưng mật độ vừa đủ để tạo cảm giác như đang dấn thân vào một khu rừng rậm.
Có gì đó không ổn.
Trương Bình siết chặt cán dao găm giấu trong tay áo.
Cậu cảm nhận được một ánh mắt đang dòm ngó mình. Trong rừng còn có kẻ khác.
Bất thình lình, một vệt sáng đỏ lóe lên bên phải.
Trương Bình lập tức điều chỉnh bộ pháp.
Một con chuột kích thước tương đương mèo trưởng thành lừng lững bước ra từ sau gốc cây.
Một con Dị Hóa Thú!
Trương Bình đưa ra phán đoán ngay lập tức và kích hoạt kỹ năng giám định.
[Giám định thành công]
Dị Hóa Thú: Chuột Độc Đuôi Giáp
Chủng tộc: Dị hóa thử
Tiềm lực: **
Vòng đời: 50
Đẳng cấp: Dị hóa thú sơ cấp (Cấp 5)
Thiên phú:
Đuôi Kịch Độc: Gai xương ở chóp đuôi chứa độc tố cực mạnh.
Lông Cứng Hóa: Lớp lông cứng như thiết giáp, phòng ngự tăng vọt nhưng làm giảm tốc độ linh hoạt.
May thay, chỉ là cấp sơ cấp.
Cấp 2 đấu với cấp 5, có chênh lệch nhưng không phải là vực thẳm.
Trương Bình hơi trấn tĩnh lại, nếu là một con trung cấp thì đêm nay cậu cầm chắc cái chết.
Nhưng kể cả sơ cấp cũng không được phép chủ quan.
Con chuột này có độc.
Theo kinh nghiệm của cậu, độc tố từ dị hóa thú phát tác rất nhanh, không có thuốc giải mang theo thì coi như cầm chắc án tử.
Trương Bình siết chặt dao, tập trung nhìn chằm chằm vào đối thủ.
Con Chuột Độc không vội tấn công mà bò vòng quanh, rình rập sơ hở.
Trí khôn của quái vật dị hóa không hề thấp, chúng thận trọng thử sai, thấy kẻ địch mạnh sẽ lùi, thấy yếu sẽ vồ lấy ngay.
Trương Bình cưỡng ép bản thân bình tĩnh, rà soát lại toàn bộ kiến thức đối phó dị hóa thú trong đầu.
Giây tiếp theo, cậu chủ động ra đòn.
Bàn chân phát lực, cậu lao đi như một con báo săn trong bóng tối. Với loại quái vật có lớp lông giáp này, tấn công vào mắt là lựa chọn duy nhất.
Lưỡi dao Mỹ Nhân Lệ sắc lẹm đâm thẳng vào tử điểm.
Con chuột không kịp né, nó cuộn tròn người lại thành một quả cầu gai, xoay tròn theo chiều kim đồng hồ để triệt tiêu lực.
Cú đâm của Trương Bình trúng vào lớp lông cứng, lực đạo bị phân tán gần hết. Dù dao rất sắc nhưng không thể gây sát thương thực sự.
Đòn đầu không trúng, Trương Bình lập tức lùi lại.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận