Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị giới
  3. Tôi Đã Ký Kết Khế Ước Với Chính Mình (Dịch)
  4. Chương 15: Nhào Bột Rèn Pháp

Tôi Đã Ký Kết Khế Ước Với Chính Mình (Dịch)

  • 14 lượt xem
  • 1205 chữ
  • 2025-12-29 00:49:24

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Chú có người con trai tên Lưu Đại Sơn nhưng vừa mất tích cách đây không lâu.

Có lẽ linh cảm được điều chẳng lành, tinh thần chú Lưu ngày càng sa sút, phản ứng chậm chạp, lúc nhớ lúc quên.

Thối muốn tìm một người đáng tin cậy để chăm sóc chú.

Gã chọn Trương Bình vì cậu là sinh viên lại là trẻ mồ côi, không phức tạp như đám lăn lộn ngoài xã hội.

Tất nhiên, đó là suy đoán của Trương Bình, Thối không nói ra.

Ở cái thành Minh Châu này, một sinh viên muốn đi làm mạo hiểm giả thì tám chín phần mười là trẻ mồ côi.

Quá dễ để nhận biết.

Đêm đó, Thối tranh thủ dạy Trương Bình vài kỹ năng rèn cơ bản để cậu có việc làm trong lúc gã đi vắng.

Kỹ thuật rèn ở thế giới này khác xa so với hình dung của Trương Bình.

Cậu cứ ngỡ rèn vũ khí chỉ là cầm búa nện lên miếng sắt nung đỏ, rồi tôi nước, mài bóng.

Thực tế phức tạp hơn nhiều.

"Tiểu Trương, nhìn kỹ tôi làm mẫu một lần này."

Thối đeo găng tay chống cháy, nghiêm giọng nói.

Trương Bình gật đầu, tập trung cao độ.

Thối nhấc mấy thỏi sắt đặt lên khay gỗ: "Đây là tinh sắt đã qua xử lý, giá khoảng 6000 tệ một thỏi 5 cân."

"Đắt thế!"

 Trương Bình kinh ngạc.

Thối lấy thêm mấy phiến vảy đặt lên khay, cười nhạt:

"Cậu phải biết, quặng sắt ở Minh Châu đều nằm ở vùng dã ngoại. Ra ngoài thành là đánh cược mạng sống. Mỗi thỏi sắt này đều thấm máu của phu mỏ và mạo hiểm giả, 6000 tệ còn là rẻ đấy."

Trương Bình im lặng.

"Loại vảy này gọi là Xích Luyện Xà. Dưới nhiệt độ cao, nó sẽ tan chảy và tỏa nhiệt lượng cực lớn, đồng thời giải phóng một chất gọi là 'Hồng hôi' hòa vào tinh sắt. Nó không chỉ tăng độ cứng, độ dẻo mà còn giúp vũ khí có khả năng tự phục hồi."

"Vì vậy, khi đã thêm vảy rắn vào, cậu phải rèn xong vũ khí trong một lần. Nếu để nguội, nó sẽ chết hình dạng đó luôn, không thể rèn lại lần hai."

Nói đoạn, Thối tống cả khay gỗ lẫn nguyên liệu vào lò lửa.

Gã thò tay vào đám lửa đang bùng cháy, nhào trộn một cách nhanh nhẹn.

Cảnh tượng này không giống đúc kiếm, mà giống như đang... nhào bột làm bánh.

"Nhiều nguyên liệu cần dùng tay nhào trộn mới đều, nên kỹ thuật này gọi là Nhào Bột Rèn Pháp."

Thối hoàn toàn phớt lờ sức nóng, ánh mắt dán chặt vào quầng lửa, đôi bàn tay không ngừng đảo lộn.

Trương Bình nuốt nước bọt.

Cậu thấy rõ lửa đã liếm lên cánh tay Thối nhưng gã chẳng hề hấn gì, ngay cả một sợi lông tơ cũng không bị cháy xém.

"Nhìn kỹ, bước này là then chốt."

Thối bốc một "khối bột" đỏ rực từ trong lửa ra, đặt nhanh vào khuôn thép hình chữ nhật, rồi cầm chiếc búa tạ nện điên cuồng lên phần lồi của khuôn.

"Lấy cho tôi bình dầu đỏ đằng kia!"

Gã thở dốc, hét lên.

Trương Bình lập tức ôm thùng dầu cao một mét cạnh quầy, chật vật mang lại gần.

"Khá đấy, ôm được thùng hỏa dầu chứng tỏ thể chất không tồi."

Thối nhe răng cười.

Gã đang thử sức mạnh của cậu.

Dù kỹ thuật này không đòi hỏi quá nhiều sức lực như rèn thủ công truyền thống, nhưng kẻ trói gà không chặt thì cũng vứt.

Thối mở nắp, đổ một lượng nhỏ dầu vào khuôn.

Uỳnh!

Một tiếng nổ lớn vang lên, hơi nước bốc nghi ngút.

Thối gạt lẫy, chiếc khuôn từ từ mở ra.

Một thanh đao đen bóng, hiện rõ những đường vân đỏ sẫm xuất hiện trước mắt hai người.

"Đây là bước cơ bản nhất. Nó tên là Minh Châu Đao, loại trang bị tiêu chuẩn của thành phố. Mọi thợ rèn tập sự đều bắt đầu từ đây."

Thối cầm đao bước tới bục thử, chém một nhát dứt khoát vào khối đá lớn.

Xoẹt!

Ánh đao lóe lên, khối đá bị chẻ làm đôi, mặt cắt phẳng lỳ như gương.

"Đây chính là vũ khí phổ thông nhất của thành Minh Châu!"

Trương Bình cảm thấy như mở ra một chân trời mới.

Những kiến thức thực dụng này ở trường chưa bao giờ dạy.

Tuy nhiên, cậu sớm tỉnh táo lại.

Một thành phố sở hữu vũ khí mạnh như vậy vẫn bị Thiên Thường Hồ xâm nhập đến tận xương tủy. Rõ ràng, lũ quái vật đó còn đáng sợ hơn nhiều.

"Vũ khí chuẩn này có gây sát thương được cho Dị Hóa Thú cấp trung không?"

Trương Bình hỏi.

Thối bỏ đao xuống, cười đáp:

"Tùy loại. Có con da dày thịt béo, có con nhanh như chớp. Nhưng Minh Châu Đao thường chỉ dùng để đối phó với bọn cấp thấp thôi. Thậm chí gặp mấy con cấp thấp thiên về phòng ngự, thanh đao này cũng chưa chắc ăn thua."

Dị Hóa Thú vốn dĩ đã mạnh hơn con người về mặt sinh học.

Cấp bậc càng cao, cơ thể chúng càng khủng khiếp.

Ngay cả những con không có dị năng cường hóa thể chất thì lớp da thịt của chúng cũng cứng hơn mạo hiểm giả nhiều lần. Đó chính là nỗi khiếp sợ của loài người.

"Được rồi, đến lượt cậu. Đừng căng thẳng, cứ bình tĩnh mà tập."

Thối tháo găng tay, vỗ vai Trương Bình.

Trương Bình gật đầu, đeo găng tay chống cháy vào và bước tới trước lò.

Mọi thao tác của Thối đã được cậu ghi nhớ như in trong não bộ.

Bước 1: Chuẩn bị nguyên liệu.

 Bước 2: Cho vào lò nung.

Khi vừa đưa khay vào lò, phần da tay không có găng bảo vệ đã cảm nhận được luồng nhiệt hầm hập.

Nguyên liệu cháy tỏa ra hơi nóng rát mặt, Trương Bình ngửi thấy mùi khét lẹt của sợi tóc bị xoăn lại.

"Đừng lùi lại! Cảm nhận sự biến đổi của vật liệu. Buông tay là hỏng đấy!"

Thối nhắc nhở.

Trương Bình cắn răng chịu đựng. Khi khay gỗ cháy hết, cậu cảm nhận được trong lòng bàn tay là một khối vật chất nặng trịch, dẻo quánh.

"Đến lúc rồi, nhào đi, cảm nhận trọng lượng của nó."

Trương Bình bắt đầu nhào nặn.

Dù qua lớp găng tay dày, cậu vẫn nhận thấy khối "bột sắt" này chỗ cứng chỗ mềm không đồng nhất.

Cảm giác này hoàn toàn khác với nhào bột mì thông thường; nó đòi hỏi một sức mạnh bộc phát rất lớn.

Cực kỳ tốn sức.

"Bước này phải nhanh, chậm một chút là nguyên liệu bị cháy rụi đấy."

Thối đứng bên cạnh cười nói.

Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, Trương Bình nghiến chặt răng cho đến khi cảm thấy khối "bột" đã hòa quyện hoàn toàn thành một thể thống nhất.

Cậu liếc nhìn Thối, nhưng gã không ra hiệu gì, để mặc cậu tự quyết định.

"Được rồi!"

Trương Bình dứt khoát bốc khối bột đỏ rực ra, tống vào khuôn.

Cậu cúi người định nhấc búa, nhưng lúc này mới phát hiện chiếc búa nặng hơn mình tưởng.

Một tay không nhấc nổi.

Phải dùng cả hai tay, cậu mới khó nhọc vung búa nện xuống khuôn.

Đinh! Đinh! Đang! Đang!

Sau khi nện phẳng các điểm lồi, cậu lập tức đổ dầu vào.

Uỳnh!

Hơi nước phun ra từ các kẽ hở của khuôn đao.

Trương Bình buông bình dầu, không màng kiểm tra thành quả mà ngồi bệt xuống đất, hơi thở đứt quãng, toàn thân rã rời vì kiệt sức.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top