Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị giới
  3. Tôi Đã Ký Kết Khế Ước Với Chính Mình (Dịch)
  4. Chương 13: Lời Đề Nghị Của Cường Thối

Tôi Đã Ký Kết Khế Ước Với Chính Mình (Dịch)

  • 13 lượt xem
  • 1048 chữ
  • 2025-12-29 00:40:18

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

 Sau lưng gã đeo một thanh đại kiếm thô kệch, đen kịt, nhìn là biết hạng thợ săn tiền thưởng lão luyện.

“Ngại quá, tiệm này tạm thời không bán đồ.”

Gã đặt vũ khí vào góc, tiến tới nói với Trương Bình.

Lão già thấy gã liền càm ràm:

“Thằng Cường thối, mày lại dắt thằng Đại Sơn đi đâu chơi bời rồi? Nó đâu?”

“Chú Lưu, sao chú lại mở cửa tiệm nữa rồi? Chẳng phải con bảo chú chờ ở nhà sao? Con sẽ sớm tìm thấy Đại Sơn thôi.”

 Gã đàn ông tên Cường Thối cười khổ.

Lão già cầm tẩu thuốc gõ lên đầu gã:

“Suốt ngày chỉ biết lêu lổng, mau gọi Đại Sơn về ăn cơm.”

“Vâng vâng, lát con gọi nó về ngay, giờ mình đóng cửa lên lầu đã chú.”

Cường Thối liên tục vâng dạ.

Lão già lại gõ thêm phát nữa, bất mãn:

“Ta cứ ở đây đấy. Lỡ khách quen đến không thấy ta thì sao?”

“Được rồi, thì ở đây, không đi đâu cả.”

Cường Thối cười gượng gạo.

Gã là tay thợ săn kỳ cựu, dẫn dắt một đội bốn người, tích góp mười mấy năm đủ sống vài tháng không cần làm việc.

Nhưng mấy tay đồng đội của gã thì toàn hạng làm bao nhiêu tiêu bấy nhiêu, không đi săn là chết đói.

Có điều chú Lưu là người thân nhất của gã, tình như cha con.

Từ khi người anh em Đại Sơn mất tích, tinh thần chú Lưu ngày một tệ, lúc nào cũng ngơ ngẩn, gã không yên tâm để chú ở một mình.

Bất chợt, gã chú ý đến Trương Bình đang định rời đi, mắt gã sáng lên, một ý tưởng nảy ra.

Học sinh và người ngoài xã hội có khí chất rất khác nhau.

Những kẻ vào được ba tổ chức lớn chắc chắn không đến đây mua đồ, hạng muốn làm nông dân cũng không tới. Vậy Hắn nhóc này muốn làm thợ săn sao?

“Hắn em, chờ chút.”

Gã gọi giật lại.

Trương Bình quay đầu:

“Có chuyện gì không?”

“Trao đổi chút nhé.”

Cường Thối nở nụ cười lấy lòng.

Trương Bình do dự một chút, thấy gã không có vẻ gì là ác ý nên gật đầu đồng ý.

Hai người ra trước cửa tiệm, Cường Thối theo thói quen rút điếu thuốc đưa cho Trương Bình, anh xua tay ra hiệu không hút.

“Hắn em sắp tốt nghiệp rồi đúng không?”

 Gã dắt điếu thuốc lên vành tai rồi hỏi.

Trương Bình gật đầu: “Sắp rồi.”

“Hắn nghĩ sao về nghề thợ rèn?”

Trương Bình liếc nhìn lão già ngơ ngác bên trong, hiểu ngay ý đồ của gã:

“Khá hơn làm nông dân.”

“Đúng đúng, khá hơn nhiều!”

Cường Thối gật đầu lia lịa.

Không phải họ coi thường nông dân, mà nông dân ở Minh Châu khác xa với khái niệm nông dân ở kiếp trước của Trương Bình.

Dù anh hay nói đùa với Tô Tĩnh Dao về việc đi cày, nhưng thực tế nông dân ở đây phải làm mọi việc tạp dịch: xử lý chất thải (vì thành phố không có hệ thống cống ngầm), sửa đường, vá tường thành, chăn nuôi...

Trong mắt Trương Bình, nông dân ở đây giống như phu phen trong game chiến thuật, trừ đánh nhau ra thì cái gì cũng phải nhúng tay vào.

“Đại ca, ý anh là...”

Trương Bình nhìn về phía bảng hiệu ‘Thiết Chi Hồn’ rồi dò xét Cường Thối.

Thấy anh hiểu ý, Cường Thối thẳng thắn:

“Tôi không giấu gì Hắn, đó là chú tôi, thân hơn cả cha ruột. Con trai chú là Đại Sơn, anh em của tôi, vừa mất tích dạo trước. Giờ đầu óc chú hơi lẫn, tôi muốn tìm người chăm sóc chú, sẵn tiện trông tiệm giúp. Lúc rảnh tôi sẽ qua dạy Hắn vài chiêu rèn đúc, đảm bảo Hắn có cái nghề lận lưng. Thấy sao?”

“Bao ăn ở chứ?”

 Trương Bình tính toán.

“Bao ăn ở, mỗi tháng lương 100 tệ nữa!”

“Để tôi suy nghĩ đã, mai trả lời anh được không?”

Trương Bình hơi xiêu lòng nhưng vẫn còn e ngại.

Tên Đại Sơn mất tích kia, liệu có phải đã chui vào bụng bọn Thiên Thường Hồ rồi không?

 Ở trường, vì ‘Lạc Thi Vũ’ chỉ săn nữ sinh, còn con quái vật đóng giả giáo viên kia thì ít khi chạm mặt, nên nam sinh ở trong trường thực tế lại an toàn hơn bên ngoài.

Nhưng sau vụ ‘Lạc Thi Vũ’ kiểm tra phòng sáng nay, ký túc xá đối với anh đã không còn là nơi an toàn nữa.

“Được, Hắn cứ cân nhắc. Mà này, Hắn đến tiệm chắc là muốn tìm món đồ lận lưng đúng không? Coi như kết bạn, dạo này không khí trong thành hơi lạ, Hắn cẩn thận chút.”

Cường Thối nói đoạn liền nhét một con dao găm vào tay Trương Bình rồi rời đi.

Tạm biệt Cường Thối, Trương Bình rời khỏi Thiết Chi Hồn.

 Vừa đi anh vừa cân nhắc việc nhận lời, ánh mắt vô thức rơi xuống con dao găm.

 Lưỡi dao nằm trong bao da cá nhám, anh rút ra, thấy chất liệu của nó y hệt thanh ‘Hàn Nương’ – thân dao trắng tuyết trong suốt, tỏa ra hơi lạnh thấu xương.

Chà, món quà này nặng đô đấy.

Hay là... đồng ý luôn?

Dù trường học tạm coi là an toàn, nhưng chẳng ai biết trước được điều gì.

 Trương Bình không muốn đặt mạng mình vào tay lũ thú vật có bộ não hỗn loạn kia.

Lỡ đâu một ngày ‘Lạc Thi Vũ’ đổi khẩu vị thì sao?

Ngay khoảnh khắc đó, anh quyết định ngày mai sẽ đồng ý với Cường Thối.

Dọc đường, Trương Bình mân mê con dao không rời tay.

Vì nó giống như một mảnh vỡ từ thanh ‘Hàn Nương’, anh đặt tên cho nó là ‘Mỹ Nhân Lệ’ (Lệ Người Đẹp).

Đáng tiếc học viện không dạy dùng dao găm, chỉ dạy đao, kiếm và cung.

Nhưng không sao, vài chiêu thức của đao vẫn có thể áp dụng được.

Anh vừa đi vừa mô phỏng cảnh chiến đấu với ‘Mỹ Nhân Lệ’ trong đầu.

Khi đi ngang qua một công viên, anh khựng lại: Trên chiếc xích đu, một con Thiên Thường Hồ non cao chừng một mét đang ngồi lù lù!

[Giám định thành công]

Dị Hóa Thú: Thiên Thường Hồ (Hồ Ly Biến Dị)

Tiềm lực: ****

Đẳng cấp: Dị hóa thú sơ cấp (Cấp 3)

Thiên phú: * Bóp méo nhận thức: Tạo ra từ trường làm sai lệch nhận thức của mục tiêu.

Đảo lộn thường lý: Khi làm những hành động phi logic, có thể khiến mục tiêu không nhận ra điểm bất thường.

Một con thú non khá yếu.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top