Dịch: Hoangforever
Các quan viên chủ chốt và thống lĩnh vệ quân đã tề tựu đông đủ.
Thấy Thành chủ đại nhân xuất hiện với phong thái thong dong, bình thản, tâm trạng thấp thỏm của họ mới vơi bớt vài phần.
Ngồi xuống vị trí chủ tọa, Âu Dương Sóc đảo mắt nhìn qua chúng nhân, trầm giọng nói:
“ Các khanh không cần kinh hoảng, ta đã có lương kế phá địch. Việc các khanh cần làm hiện tại là trấn an bách tính. Đêm nay thực hiện lệnh giới nghiêm, đề phòng lũ địa bạt lưu manh thừa cơ cướp bóc, nếu phát hiện kẻ nào, nghiêm trị không tha! Ngoài ra, vệ quân phải bố trí phòng ngự tường thành, rải đội trinh sát ra ngoài, phải nắm chắc hành tung quân địch, không được trễ nải!”
Đám quan viên bị thái độ của Âu Dương Sóc làm cho ngơ ngác, nhưng dưới uy nghiêm của Thành chủ, không kẻ nào dám nhảy ra phản đối, đồng thanh ứng lệnh.
“Được rồi, Chu tiên sinh ở lại, ta có việc cần dặn dò, những người còn lại lui ra đi!”
Chu tiên sinh chính là vị mưu sĩ lúc nãy, cũng là tâm phúc của Thành chủ.
Chuyện phá đập phóng thủy cần sự kín kẽ, nếu tuyên bố giữa đám đông mà rò rỉ tin tức cho Hắc Kỳ quân thì coi như "dã tràng xe cát".
Âu Dương Sóc lập tức mật truyền cho Chu tiên sinh, yêu cầu ông bố trí người đến con đập ngay trong đêm.
Đợi sáng mai khi quân địch hạ trại, lấy khói lửa làm hiệu, lập tức phá đập.
Nghe xong "lương kế" này, Chu tiên sinh thầm kinh hãi trong lòng.
Lão thấy cách này có chút tự tổn một ngàn địch hao tám trăm, nhưng nghĩ đến cảnh thành phá nhà tan, lão cũng đành chấp nhận không đưa ra dị nghị.
Sáng hôm sau, Hắc Kỳ quân quả nhiên tới đúng hạn, bắt đầu hạ trại cách thành năm dặm.
Đợi khi hậu quân địch đã tập kết đầy đủ, Âu Dương Sóc quyết đoán hạ lệnh:
“Đốt lang yên!”
*lang yên: khói phân sói
Khói lửa vừa bốc lên, tiểu đội canh giữ trên đập lập tức bổ những nhát cuốc quyết định vào vết nứt đã chuẩn bị sẵn từ đêm qua.
Chưa đầy mười phút, nước lũ cuồn cuộn đổ ra, tựa như ác long gầm thét lao thẳng về phía doanh trại Hắc Kỳ quân.
Địch quân lúc này còn đang chuẩn bị đỏ lửa nấu cơm, làm sao phản ứng kịp?
Cả vạn người ngựa lập tức bị nhấn chìm trong làn nước dữ.
Đứng trên đầu thành nhìn cảnh tượng như nhân gian địa ngục, thần sắc Âu Dương Sóc cũng trở nên ngưng trọng.
Dù biết họ chỉ là những dòng dữ liệu NPC, nhưng Earth Online đã làm quá chân thực, khiến lòng người không khỏi chấn động.
Ngay lập tức, thông báo hệ thống vang lên đầy vui tai:
[Hệ thống]: Chúc mừng người chơi Khởi Viết Vô Y hoàn thành xuất sắc Nhiệm vụ Kiến thôn cấp S. Thủy Thành không tốn một binh một tốt, quân xâm lược toàn quân bị diệt, đạt điều kiện nhận thưởng ẩn.
Phần thưởng đặc biệt: -
[Hệ thống]: Hoàn thành nhiệm vụ 100%. Thưởng thêm: 10.000 điểm Kinh nghiệm, 500 điểm Danh vọng, 100 Kim tệ.
[Hệ thống]: Người chơi Khởi Viết Vô Y thăng lên cấp 6!
Kiến Thôn Lệnh cấp Hoàng Kim là thứ mà mọi lãnh chúa thèm khát. Âu Dương Sóc không kìm lòng được mà kiểm tra thuộc tính của "bộ ba kiến thôn" này:
[Vật phẩm]: Kiến Thôn Lệnh (Cấp Hoàng Kim)
[Vật phẩm]: Triệu Hoán Phù (Cấp Hoàng)
[Vật phẩm]: Túi Tài Nguyên (Trung cấp)
Cùng với 100 đồng Kim tệ – một khoản tiền khổng lồ ở giai đoạn đầu game khi mọi người vẫn còn dùng Đồng tệ – Âu Dương Sóc hoàn toàn tự tin vào đại kế phát triển sau này.
“Hệ thống: Nhiệm vụ hoàn thành, có lập tức truyền tống về chủ vị diện không? “
Truyền tống!
Xoẹt!
Một luồng bạch quang lại lóe lên, bóng dáng Âu Dương Sóc biến mất khỏi không gian nhiệm vụ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận