Dịch: Hoangforever
Sau khi Âu Dương Sóc rời giường, chiếc giường ngủ cùng chăn nệm tự động thu nạp vào trong tường — đây chính là bí mật khiến căn phòng không hề thấy bóng dáng một món đồ nội thất nào. Trong xã hội cơ giới hóa cao độ này, mọi thứ đều trở nên thông minh đến vậy.
Căn hộ anh đang ở là di sản của cha mẹ để lại, thuộc phân khúc nhà ở cao cấp. Vừa bước ra phòng khách, cô em gái Âu Dương Băng đã ngồi trên ghế sofa, dùng ánh mắt đáng thương nhìn mình.
Băng Nhi năm nay mới tám tuổi, gương mặt được chạm ngọc mài phấn, đôi má phúng phính khiến người ta không kìm được lòng mà muốn véo một cái.
Cô nhóc búi tóc củ tỏi, mặc chiếc váy xòe đen, bên dưới là quần tất bó sát cùng đôi giày da nhỏ màu đỏ, trông đáng yêu đến cực điểm.
“Anh trai là đồ lười biếng, dậy còn muộn hơn cả Băng Nhi cơ! Lêu lêu~~”
Cô nhóc đứng phắt dậy, đôi mắt to tròn long lanh đảo liên tục, thỉnh thoảng lại ngó ra ngoài cửa, trông đích thị là một kẻ tinh quái.
Hai anh em vốn đã quá thấu hiểu nhau, chỉ cần nhìn ánh mắt của Băng Nhi, Âu Dương Sóc liền rõ tâm tư của con bé. Hôm nay là cuối tuần, anh không phải đi làm.
Hôm qua anh đã hứa sẽ đưa Băng Nhi đi công viên trò chơi.
Chính vì thế, “chú lợn nhỏ” vốn ngày nào cũng phải đợi anh gọi mới chịu dậy, hôm nay lại phá lệ thức sớm, còn tốn công chải chuốt điệu đà một phen.
Âu Dương Sóc không trêu con bé nữa, anh tiến đến ngồi xuống sofa, bế thốc cô nhóc đặt lên đùi mình.
Anh dùng cằm cọ nhẹ vào trán em gái, hàng râu lún phún đâm vào da khiến con bé cười “khúc khích” không ngớt.
“Anh xấu lắm, chỉ biết bắt nạt Băng Nhi đáng yêu thôi~~”
“Được rồi, hôm nay tiểu công chúa của chúng ta diện đồ thật xinh đẹp. Giờ anh đi làm bữa sáng cho em, ăn xong chúng ta sẽ đi công viên chơi, có được không?”
Nghe thấy anh trai không quên lời hẹn, cô nhóc mừng rỡ đến híp cả mắt, quay sang “đóng một cái dấu” bằng nước miếng lên mặt Âu Dương Sóc.
Thời gian vui vẻ luôn trôi đi nhanh chóng.
Ban ngày đưa Băng Nhi đi chơi trọn một ngày ở công viên thiếu nhi, buổi tối lại dẫn con bé đi ăn một suất gà rán đại gia đình.
Cô nhóc vui mừng đến mức đêm về không ngủ được.
Phải vất vả lắm, sau khi kể xong câu chuyện cổ tích thứ ba, Âu Dương Sóc mới dỗ được con bé chìm vào giấc ngủ.
Đêm khuya thanh vắng, Âu Dương Sóc bấy giờ mới có thời gian tĩnh tâm, hệ thống lại các thông tin trò chơi trước khi trọng sinh, đồng thời vạch ra một kế hoạch đơn giản cho tương lai.
Công việc hiện tại chắc chắn phải từ bỏ.
Dù sao anh cũng mới đi làm chưa đầy nửa năm, chưa có tình cảm sâu nặng gì với công ty.
Tài sản trong nhà, giá trị nhất chính là căn hộ đang ở này.
Số tiền tiết kiệm cha mẹ để lại sau khi anh học xong đại học cũng đã chẳng còn bao nhiêu.
Đó cũng là lý do vì sao vừa tốt nghiệp anh đã vội vàng tìm việc.
Trong thời đại trí tuệ hóa cao độ này, hơn 90% công việc đã bị máy móc thay thế. Lực lượng lao động dư thừa khổng lồ, ai nấy đều nhàn rỗi không có việc gì làm.
Chính phủ Liên bang một mặt phải ban hành chế độ phúc lợi xã hội hoàn thiện để đảm bảo mức sống cơ bản, mặt khác lại thiết lập hệ thống giám sát xã hội nghiêm ngặt.
Vòi bạch tuộc của “Thiên Võng” phủ khắp mọi ngóc ngách, những tội phạm thông thường khó lòng thoát khỏi tầm mắt giám sát.
Hệ quả đắng cay chính là sự phân hóa giàu nghèo và nguồn lực chính trị vô cùng nghiêm trọng. Các tài phiệt lớn và gia tộc chính trị ngày càng thâm căn cố đế, khó lòng lay chuyển.
Cùng lúc đó, tình trạng già hóa dân số gia tăng, thanh niên nam nữ thường không muốn sinh con.
Dân số thế giới đã xuất hiện mức tăng trưởng âm liên tục trong hai mươi năm.
Tính đến hiện tại, tổng dân số toàn cầu chưa đầy 1 tỷ người, người già chiếm hơn 40%.
Ngay cả khu vực Trung Quốc vốn đông đúc, dân số cũng chỉ vừa mới vượt ngưỡng 100 triệu người.
Dựa theo tình trạng tài chính hiện tại, Âu Dương Sóc ngay cả tiền mua Thương sinh khoang (Khoang trò chơi) cũng không có.
May mắn thay, với tư cách là người trọng sinh, anh có thể nhìn thấy tương lai mà người bình thường không thấy được.
Một năm sau khi bắt đầu kế hoạch tinh tế di dân, mọi bất động sản trên Trái Đất sẽ trở thành một đống rác thải kiến trúc, không đáng một xu.
Vì vậy, anh dự định bán căn nhà đang ở để thu hồi vốn, sau đó đi thuê tạm một căn hộ khác.
Nghĩ là làm, Âu Dương Sóc mở quang não cá nhân, đăng nhập vào trung tâm giao dịch bất động sản chính thức, lựa chọn kênh bán gấp với mức giá thấp hơn thị trường 10%.
Xã hội thông tin hóa thật sự rất tiện lợi, Âu Dương Sóc bán nhà mà không cần ra khỏi cửa, cũng không cần đến bất kỳ cơ quan chính phủ nào.
Vì mọi thông tin cá nhân đều đã lưu trữ trong “Thiên Võng”, chỉ cần thông qua xác thực kép vân tay và mống mắt, chưa đầy nửa giờ giao dịch đã hoàn tất.
Sau khi giao dịch kết thúc, tài khoản cá nhân của Âu Dương Sóc lập tức có thêm 2 triệu điểm tín dụng.
Tranh thủ lúc còn thời gian, anh bắt đầu tìm kiếm nhà cho thuê phù hợp trên mạng.
Băng Nhi đang học tiểu học, anh không thể dời đi quá xa, chỉ có thể tìm quanh khu vực này, điều đó hơi khó khăn một chút.
Theo các tiêu chí tìm kiếm nâng cao, hệ thống đề xuất một căn hộ tại khu chung cư Thiên Uyển, ba phòng ngủ một phòng khách, tiền thuê hàng tháng là 3000 điểm tín dụng.
Trùng hợp là trường tiểu học của Băng Nhi nằm ngay cạnh khu Thiên Uyển, ở đó đi học lại càng thuận tiện hơn.
Chỉ có điều căn hộ này là thuê chung (hợp thuê), người cho thuê không phải chính chủ mà là một người đang thuê khác, điều này khiến Âu Dương Sóc hơi do dự.
Với tâm thế thử vận may, Âu Dương Sóc bấm số gọi video.
Xuất hiện trong màn hình là một cô gái trẻ tầm đôi mươi xinh đẹp, mặt trái xoan, lông mày lá liễu.
Cô gái dường như vừa mới tắm xong, tóc còn ướt, mặc bộ đồ ngủ Hello Kitty màu hồng, thuộc mẫu con gái rất đáng yêu.
Điều này khiến Âu Dương Sóc hơi bối rối, dù sao chuyện nam nữ thuê chung nhà vốn chỉ thường thấy trong các kịch bản lãng mạn trên phim ảnh, thực tế rất khó xảy ra.
Ngược lại, cô gái đối diện khá hoạt bát, chủ động chào hỏi:
“Chào anh, cho hỏi anh là ai, tìm tôi có việc gì không?”
“Chào cô, tôi liên hệ qua mạng tìm nhà. Tôi thấy thông tin cho thuê của cô rất phù hợp với nhu cầu. Chỉ là không ngờ cô lại là con gái, không biết có bất tiện gì không?”
Âu Dương Sóc thẳng thắn trả lời, trong lòng đã không còn hy vọng gì nhiều.
“Ra là vậy~~ Tôi tuyên bố trước, ở đây tôi cho thuê hai phòng cùng lúc đấy nhé. Anh chỉ có một mình, nghe hơi kỳ lạ nha!”
Cô gái không trực tiếp từ chối mà lại đặt câu hỏi như vậy.
“À, do tôi nói chưa rõ, tôi còn một cô em gái tám tuổi nữa. Con bé học ở trường Tiểu học số 2 Giao Châu ngay gần khu nhà cô, cho nên...”
Âu Dương Sóc ngập ngừng nói.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận