Lại một trận hỗn loạn nổ ra, lũ nhóc lao về chỗ ngồi nhanh như điện xẹt.
"Con sẽ ngồi ở kia." Bà Joan chỉ tay về phía góc phòng, đoạn hắng giọng nói lớn:
"Đây là thành viên mới của viện Từ Dục, tên là Bạch Sa. Hy vọng các con sẽ giúp bạn sớm 'nhập gia tùy tục' ở nơi này."
Hàng tá ánh mắt đổ dồn về phía Bạch Sa, phần lớn là tò mò xen lẫn dò xét.
Cô nàng vẫn tỉnh bơ, thong thả ngồi xuống chỗ trống, coi mấy cái nhìn chằm chằm kia như không khí.
Bà Joan bắt đầu lôi danh sách "đen" ra xử lý, lạnh lùng điểm mặt chỉ tên Wayon và Patrzalek.
Hai thanh niên này hôm qua vừa có màn "so trình" đến mức gãy xương, kết quả nhận ngay combo phạt nhốt một ngày biệt giam.
Sau màn dằn mặt kịch tính, cả đám mới chính thức được khai tiệc bữa sáng.
Bạch Sa cầm chiếc thìa nhỏ, xúc một miếng khoai tây nghiền đưa lên miệng nếm thử.
Mùi khoai tây khá đậm, thoang thoảng chút vị sữa, nhưng cảm giác cứ như đồ ăn nhanh đóng hộp.
Bạch Sa ăn được hai miếng đã thấy tụt hứng, thầm nghĩ món này tuổi gì so được với bát cơm trộn xì dầu thần thánh của cô.
Đang nhai lơ đễnh thêm vài thìa, cô bỗng cảm nhận được một luồng sát khí... à không, một ánh mắt thèm thuồng mãnh liệt từ bên phải.
Bạch Sa quay đầu lại, đập vào mắt là một cậu nhóc tóc đỏ đang nhìn chằm chằm vào bát của cô như muốn ăn tươi nuốt sống.
"Cậu vẫn chưa đủ đô à?" Bạch Sa lên tiếng.
Cậu nhóc ngập ngừng một lát, rồi gật đầu cái rụp.
"Thèm thì xin thêm một phần nữa, việc gì phải nhìn tớ như thế?"
"Khoai tây nghiền là hàng limited cho bữa sáng thôi, mỗi người chỉ được một suất. Mà tớ thì vẫn đang tuổi ăn tuổi lớn, chưa thấm tháp vào đâu..."
Cái vẻ ủ rũ của cậu ta trông chẳng khác gì một chú cún con bị bỏ rơi.
Bạch Sa vốn thuộc hội "nghiện" thú cưng, nhìn cảnh này là chịu chết không cầm lòng được.
Cô dứt khoát đẩy bát khoai tây nghiền sang phía đối diện: "Đây, giải quyết nốt hộ tớ đi."
"Thật luôn? Cậu cho tớ thật à?"
Đôi mắt xanh lục của cậu nhóc sáng rực lên, tròn xoe như hai hòn bi ve.
Nhìn cái điệu bộ này, Bạch Sa dám cá là nếu có đuôi, chắc chắn cậu ta đang vẫy tít mù rồi.
Cậu nhóc chộp lấy bát khoai tây, xử lý với tốc độ bàn thờ.
"Cậu đúng là thiên sứ!" Cậu ta vừa nhai vừa lầm bầm: "Chẳng bù cho Tĩnh Di, suốt ngày chỉ biết 'tác động vật lý' lên người tớ thôi."
"Tớ là Anim, cậu là Bạch Sa đúng không? Hôm nay vào lớp cậu cứ 'đi đu đưa đi' cùng hội tớ nhé..."
"Bớt bớt lại giùm cái! Cậu thích đi với ai là việc của cậu, đừng có lôi tớ vào."
Một cô bé thấp hơn Bạch Sa nửa cái đầu đột ngột xuất hiện, người ngợm lấm lem, tóc tai rối bù như tổ quạ.
Dù trông hơi "tả tơi" nhưng thần thái của cô nhóc lại kiêu ngạo chẳng khác gì một chú gà chọi thứ thiệt:
"Tớ không có rẻ rúng như ai kia, một bát khoai tây nghiền là bị mua chuộc ngay được. Muốn lập team thì đi mà lập với cậu ta, tớ đây không rảnh!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận