[Tinh Ảnh Phúc Châu: ... ]
[Trương Phát Tài: Đùa chút cho vui thôi mà.
Nếu Tinh thần lực của một gã nào đó chạm trần như thế, dàn Cơ giáp của gã rất dễ "đứt xích".
Có lẽ là do hiện tượng cộng hưởng giữa Tinh thần lực và Cơ giáp gây nên thôi.]
[Tinh Ảnh Phúc Châu: Cộng hưởng?]
[Trương Phát Tài: Hiểu đơn giản thế này nhé, cứ coi Tinh thần lực chảy trong Cơ giáp như dòng nước đi.
Trong mấy cái rãnh hẹp, nước kiểu gì chẳng tắc lòi mắt.
Lượng Tinh thần lực dư thừa sẽ gây cộng hưởng loạn xạ lên các linh kiện, thế là con Cơ giáp lăn đùng ra lỗi phần mềm ngay.
Ca này chỉ có nước đắp tiền vào mà build riêng một bộ "hàng thửa" thôi.
Nếu Tinh thần lực và Cơ giáp "khớp lệnh" hoàn hảo với nhau thì họa may mới hết cái trò cộng hưởng đó được.]
Trong Liên Bang, mấy tay lính Cơ giáp máu mặt thường chỉ chơi hàng tùy chỉnh.
Cái chuẩn "máu mặt" này thường mặc định cho cấp Siêu A đến cấp S.
Đám cấp A bình thường nếu ví dày thì cứ tự vung tiền ra mà làm, chứ quân đội chẳng rảnh hơi đâu mà chi trả cái khoản xa xỉ ấy.
Quân đội chỉ chịu "nôn tiền" chế tạo Cơ giáp riêng cho những quái kiệt cấp Siêu A mà thôi.
Còn cái đám cấp S hiếm như lá mùa thu thì khỏi bàn, luôn có cả một dàn hậu cần tối tân cung phụng tận răng.
Việc của họ chỉ đơn giản là chỉ tay chọn xem đại kỹ sư Cơ giáp nào đủ trình để làm việc với mình thôi.
[Trương Phát Tài: Dù sao thì cậu cứ ráng mà lùng một kỹ sư Cơ giáp nào thực sự "out trình" để giải quyết cái đống rác này đi.]
Lần này, đầu dây bên kia im hơi lặng tiếng khá lâu.
Đến mức Bạch Sa suýt nữa thì ôm máy tính đi gặp chu công, gã Tinh Ảnh Phúc Châu mới như kiểu vừa thoát kiếp "rớt mạng" mà ngoi lên.
Gã gửi lại vài câu, nghe qua thì cũng tạm gọi là có chút lòng thành cảm ơn.
[Tinh Ảnh Phúc Châu: Cậu nói chuẩn đấy, tôi suýt thì quên khuấy cái vụ cộng hưởng.
Đợi gã kia vác xác về, tôi sẽ lôi lão ra làm thí nghiệm ngay.
Có khi sau này lại phải "alo" nhờ vả cậu tiếp đấy.
Này, cậu có hứng thú sang tinh cầu Roden đổi gió không?]
Bạch Sa chẳng buồn rep ngay.
Màn hình máy tính của cô đang nhảy cảnh báo liên hồi, có kẻ đang cố "vượt rào" để tóm dính tín hiệu của cô.
[Trương Phát Tài: Định dùng trò mèo để check địa chỉ của tôi đấy à?
Bớt mơ mộng đi cưng.
Tín hiệu của tôi đã nhảy qua n lớp trung gian rồi.
Dù cậu có là thánh soi thì cũng chỉ lùng ra được một đống địa chỉ "pha-ke" thôi.]
Bạch Sa ngáp dài một cái rõ to.
Không có chút tài lẻ lận lưng thì cô làm quái nào mà thò chân vào được cái diễn đàn kỹ sư Cơ giáp này, lại còn leo lên vị trí "có số có má" như bây giờ?
[Tinh Ảnh Phúc Châu: Tôi không có ý xấu đâu.
Chẳng qua là tôi muốn mời cậu về làm kỹ sư Cơ giáp riêng cho gia tộc tôi, nên mới phải "check var" lý lịch cậu một tí.
Tôi cam đoan sẽ không động đến một sợi lông chân của cậu, cũng chẳng cản đường cậu vào trường quân đội hay biên chế gì đâu.
Với cái tầm ảnh hưởng của nhà tôi, nói trải thảm đỏ cho cậu thì hơi quá, nhưng cậu muốn nghiên cứu Cơ giáp kiểu gì tôi cũng bao trọn tài nguyên cho hết.
Kèo này cả hai cùng sướng, không phải quá hời sao?]
Đến lúc này, Bạch Sa cuối cùng cũng hiểu tại sao mình với gã này lại "lệch sóng" đến thế.
Ngay từ khoảnh khắc biết cô không phải là người của cái "nhà họ Bạch" danh gia vọng tộc nào đó, gã Tinh Ảnh Phúc Châu đã mặc định họ không còn đứng chung mâm nữa rồi.
Gã tùy tiện suy diễn, chẳng thèm nể mặt mà buông lời xúc phạm, tất cả cũng chỉ vì cái ranh giới thân phận chết tiệt kia thôi.
Xem chừng cái "mối tình online" này đến hồi đứt gánh thật rồi.
Tại thủ đô Đế Đô.
Một thiếu niên tóc đen đang ngồi lọt thỏm giữa dàn màn hình sáng rực, khẽ đẩy gọng kính.
Đôi lông mày sắc lẹm cùng ánh mắt dài hẹp khiến cậu ta toát ra một thứ khí chất vừa lạnh lùng như băng, vừa sắc bén như dao cạo.
Thế nhưng, những đường nét tinh tế trên gương mặt cậu dưới ánh đèn lạnh lẽo lại như được phủ một lớp sương mờ ảo.
Cậu ta đang dồn hết sự chú ý vào việc tinh chỉnh thiết kế cho bộ phận hạn chế, trong khi chiếc bút cảm ứng ở tay phải cứ xoay tít mù trên mặt bàn.
Cậu ta rất muốn ngẩng lên xem tin nhắn trên máy tính, nhưng cuối cùng lại kìm lại được.
Dù sao thì "thính" cũng đã quăng rồi, phải để cho con mồi có chút thời gian mà suy nghĩ chứ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận