Huấn luyện viên "ác quỷ" Tĩnh Di đã chính thức đăng đài.
Cả ba đứa tập đến mức mồ hôi vã ra như tắm, lết được thân xác về đến ký túc xá tắm rửa chuẩn bị đi ngủ thì cũng đã điểm tám giờ tối.
Bạch Sa bật máy tính, định bụng lướt diễn đàn kỹ sư Cơ giáp một chút như thói quen, thì bất thình lình nhận được tin nhắn từ Tinh Ảnh Phúc Châu.
Kể từ khi cô đổi tên thành "Trương Phát Tài", tần suất liên lạc giữa cả hai tụt dốc không phanh.
Trước đây dù chẳng phải tri kỷ thâm giao, nhưng làm bạn võng du mấy năm trời, hai bên hầu như chẳng có bí mật gì với nhau.
Thế mà từ lúc Bạch Sa "ngửa bài" thân phận, lại còn đổi cái tên nồng nặc mùi thiếu gia nhà giàu, Tinh Ảnh Phúc Châu bỗng dưng trở nên khép nép hẳn, cứ như thể muốn tuyệt giao đến nơi.
Bạch Sa bận túi bụi với lớp dự bị quân đội, cũng chẳng rảnh háng đâu mà để tâm.
Mấy lần thấy đối phương sáng đèn online, cô cũng chẳng biết phải mở lời thế nào cho ngầu.
Nhưng hôm nay, Tinh Ảnh Phúc Châu lại chủ động "ting ting" cho cô trước.
[Tinh Ảnh Phúc Châu: Nổ địa chỉ đi. Tôi gửi đống linh kiện với vật liệu hiếm đã hứa cho cậu.]
Cái giọng điệu này... nghe cứ như kiểu muốn gửi nốt đống đồ này rồi đường ai nấy đi vậy.
Tới nước này thì Bạch Sa cũng chẳng thèm giữ kẽ nữa.
[Trương Phát Tài: Khỏi đi, cậu cứ giữ lấy mà dùng. Dù tôi có bò ra từ khu ổ chuột thì ít nhất vẫn còn chút tự trọng.
Nếu cậu thấy tôi không phải dân hào môn, không xứng làm bạn với cậu thì tôi cũng chẳng tha thiết gì.
Mấy năm qua cậu giúp tôi hơi bị nhiều, tôi vẫn luôn ghi lòng tạc dạ.
Nhưng tặng đồ thì miễn nhé, cứ coi như chúng ta từng có một đoạn tình bạn đẹp đi.]
Gửi xong tin nhắn, Bạch Sa đợi dài cổ, cuối cùng chỉ nhận lại một dấu ba chấm đầy bất lực.
[Tinh Ảnh Phúc Châu: Tôi không có khinh thường gia thế của cậu.]
[Tinh Ảnh Phúc Châu: Tôi chỉ là... không thể chấp nhận được việc cậu là con gái thôi.]
Bạch Sa: "..."
Hóa ra là vì cái chuyện cỏn con này à?
[Trương Phát Tài: Đã bảo rồi, trong profile tôi để giới tính là "ẩn".
Nếu cậu để tâm quá thì cứ coi tôi là người phi giới tính đi cho nhẹ nợ.]
Đối phương lại im hơi lặng tiếng một hồi lâu, cuối cùng mới gửi đến một câu nghe chừng là đang nghiến răng nghiến lợi lắm.
[Tinh Ảnh Phúc Châu: Sao cái nết của cậu chẳng giống con gái chút nào thế?]
Ồ, bắt đầu chuyển sang công kích cá nhân rồi đấy à!
Bạch Sa cười khẩy một tiếng, ngón tay gõ phím tanh tách:
[Cậu bao nhiêu tuổi rồi mà đòi hiểu về phái nữ? Đã gặp được mấy mống con gái rồi mà phán như đúng rồi thế?
Bất kể tôi là nam hay nữ, ít nhất tôi sẽ không tốn tận ba ngày chỉ để phân vân xem nên sơn màu gì cho cái động cơ Cơ giáp.
Vấn đề hãm tài gì vậy không biết, Cơ giáp cứ chạy ngon là được rồi!]
[Tinh Ảnh Phúc Châu: Cậu thì biết cái quái gì, đó là thẩm mỹ!
Một siêu phẩm Cơ giáp phải đạt đến độ hoàn mỹ cả trong lẫn ngoài hiểu không!]
[Trương Phát Tài: Tôi thấy cậu đúng kiểu người soi mói, chấp nhặt từng chân tơ kẽ tóc.
Thiết kế Cơ giáp mà chẳng có tí tầm nhìn vĩ mô hay trí tưởng tượng bay bổng nào cả.]
[Tinh Ảnh Phúc Châu: Các mẫu Cơ giáp tôi thiết kế đều do tôi đích thân lái thử đấy nhé.
Nếu không kiểm soát từng li từng tí, người ăn hành chính là tôi chứ ai!
Còn cậu, lớn bằng ngần này rồi đã bao giờ được chạm tay vào linh kiện Cơ giáp thật chưa?]
[Trương Phát Tài: Chạm rồi nhé, ha ha.]
[Tinh Ảnh Phúc Châu: ...]
[Trương Phát Tài: Cậu không nhắc thì thôi, nhắc lại làm tôi nhớ cái cảm giác phê pha khi chạm vào nó quá.
Cái độ bóng bẩy ấy, cái sự mượt mà ấy, cả cái...]
[Tinh Ảnh Phúc Châu: Dừng! Dừng lại ngay! Tôi lạy cậu luôn đấy.
Coi như tôi sai, phí công tôi ngồi suy nghĩ vẩn vơ mấy ngày trời!]
[Tinh Ảnh Phúc Châu: Thôi bỏ đi, hôm nay tôi có việc chính sự. Xem hộ tôi cái này cái.]
Dứt lời, đối phương liền quăng qua một bản thiết kế.
Phong cách làm việc dứt khoát, vào việc ngay thế này cuối cùng cũng khiến Bạch Sa tìm lại được cảm giác quen thuộc.
Cô mở file ra xem, đó là một bộ phận cảm biến ức chế dành cho Cơ giáp.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận