"Chốt đơn, tôi đồng ý." Bạch Sa thầm nghĩ, cái thân phận cô nhi rách mồng tơi này thì còn quyền lựa chọn sao?
Trẻ mồ côi thì vào viện mồ côi mà trụ vững, đó chẳng phải là lẽ đương nhiên ở cái tinh hệ này à?
"Ta là Joan Picot, viện trưởng của viện Từ Dục. Cứ gọi ta là bà Joan." Bà Joan gật đầu tiếp lời:
"Cái viện này hiện đang 'bao nuôi' khá nhiều nhóc tì, tính cả cháu nữa là tròn 82 đứa.
Khổ nỗi nhân lực bên ta lại hẻo lánh quá, từ bảo mẫu, giáo viên cho đến y sĩ, hậu cần, gom hết lại cũng chỉ có đúng 7 mạng."
Bạch Sa nghệt mặt ra hỏi lại: "Y sĩ? Ý bà là cô nàng Gwyneth đó sao?"
Bà Joan tỉnh bơ đáp: "Chuẩn rồi, Gwyneth là một Cơ giáp y tế có trang bị chip cảm xúc xịn sò đấy.
Cô ấy cực kỳ quan tâm bệnh nhân, yêu thương đồng nghiệp và lũ trẻ. Khỏi phải bàn cãi, cô ấy chính là một thành viên mấu chốt trong đại gia đình này."
Bạch Sa: "..."
Thế hóa ra cái viện Từ Dục to đùng này chỉ có đúng 6 con người bằng xương bằng thịt đang làm việc thôi à?
Đừng nói đến chuyện phân chia công việc cho chuyên nghiệp, chỉ tính sương sương đầu người thì mỗi mạng phải 'cân' hơn chục đứa trẻ, đúng là vắt kiệt sức lao động mà.
Bà Joan bồi thêm một câu: "Vì thế, lũ trẻ các cháu cũng phải biết điều mà chia sẻ việc vặt để duy trì cái viện này hoạt động bình thường.
Cháu cứ chuẩn bị tinh thần đi nhé. Thế cháu có tài lẻ hay 'skill' đặc biệt gì không?"
Bạch Sa bỗng thấy tim đập chân run, cảm giác căng thẳng như đang đối diện với nhà tuyển dụng khó tính:
"Thiết kế mấy món đồ cơ khí nhỏ lẻ có tính không bà? Với cả vẽ vời, làm vườn các thứ... ?"
Biểu cảm trên mặt bà Joan càng lúc càng trở nên vi diệu.
Cuối cùng, bà như đang cố kìm nén tiếng thở dài bất lực: "Thôi, cháu cứ xuống bếp mà phụ giúp đi cho lành."
Bà Joan vừa vẫy tay, một con Cơ giáp hình trụ đã từ ngoài cửa lạch bạch chạy vào:
"Đây là combo đồ dùng viện cấp phát cho cháu, quần áo, giày dép, đồ vệ sinh, giấy bút có đủ cả...
Tạm thời viện Từ Dục chỉ bao được những thứ cơ bản này thôi. Muốn hưởng thụ hơn thì đợi đủ tuổi rồi ra ngoài mà 'cày' thêm, tự kiếm tiền mà mua lấy."
"Thay đồ đi, ta dẫn cháu đi ăn sáng với hội anh em thiện lành ngoài kia."...
Tính cả hai kiếp cộng lại, đây là lần đầu tiên Bạch Sa đặt chân tới viện mồ côi. Nhưng trong đầu cô đã kịp vẽ ra đủ kịch bản về nơi này.
Nát một chút thì chắc giống "Đảo Ảo Mộng", còn xịn xò hơn chắc phải tầm cỡ học viện X trong Vũ trụ Marvel chứ chẳng chơi.
Bà Joan dẫn Bạch Sa đi dạo một vòng quanh viện Từ Dục. Tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng thiết bị công nghệ cao nào, đây đích thị là một viện mồ côi 'bình dân học vụ' chính hiệu.
Điểm khác biệt duy nhất so với thời đại cũ của Bạch Sa chính là nơi này tuyệt chủng sạch bóng đất cát và cây xanh, nhìn đâu cũng thấy kim khí lạnh lẽo.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận