"Hiểu rồi. Cái tâm lý tự tôn nhạy cảm của mấy đứa nhóc đang tuổi ăn tuổi lớn mà..."
Bạch Sa gật đầu cái rụp, vẻ mặt đầy sự thông thái giả trân.
Tĩnh Di lập tức xù lông nhím, nổi đóa: "Đừng có dùng cái giọng mẹ thiên hạ đó để lên mặt dạy đời tớ! Cậu đang khinh tớ đúng không? Ngon thì nhào vô đấu tay đôi với tớ đây này!"
"Cậu lại muốn dùng nắm đấm nói chuyện với tớ sao..."
Bạch Sa thở dài thườn thượt. Đúng là làm người tử tế khó quá mà, hay là thôi cóc làm người nữa cho rảnh nợ?
"Hiểu lầm, hiểu lầm to rồi! Ở cái viện Từ Dục này bọn tớ còn có cả khóa huấn luyện võ thuật cơ bản do thầy Homan đứng lớp đấy..."
Anim cười gượng gạo, vội vàng nhảy vào đóng vai hoa hậu hòa bình. Lần này tới lượt Bạch Sa nghệ thuật hóa đá vì kinh ngạc.
Cái viện Từ Dục này rốt cuộc là hang ổ gì mà đến cả kỹ năng đấm đá cũng đưa vào giáo trình chính quy vậy?...
Buổi trưa, Bạch Sa kết thúc kiếp làm "chân sai vặt" trong bếp như một bóng ma lặng lẽ. Cô không quên "tiện tay" cầm theo một chiếc bánh đậu cho Anim và cô nàng hay dỗi Tĩnh Di.
"Đây, hai đứa chia nhau mà tẩm bổ đi..."
Bạch Sa nói, phong thái ban phát cứ như đại gia vùng ven.
Anim hớn hở nhận lấy tấm lòng thành của cô, trong khi Tĩnh Di vẫn đang trưng ra bộ mặt "thế giới này nợ tôi một lời xin lỗi".
Cô bé ngồi bó gối trên bậc thềm giữa sân.
Đồng phục của viện Từ Dục được thiết kế theo kiểu "unisex", áo nam nữ như một, chỉ khác mỗi phần dưới: tụi con trai mặc quần đùi, còn phe kẹp tóc là chân váy dài đến gối, gấu váy hơi xòe nhẹ, nhìn cũng ra gì và này nọ phết.
Chân váy trắng của Tĩnh Di giờ đã nhàu nhĩ, dính đầy những vệt xám xịt. Thật ra cô bé đã diện bộ dạng "te tua" này từ sáng, nhưng bản thân thì mặc kệ đời, mà người khác cũng chẳng thèm để tâm.
Tuy nhiên, Tĩnh Di lại có một nỗi ám ảnh cưỡng chế cực nặng với mái tóc của mình.
Chỉ cần một sợi tóc đi lạc, cô bé sẽ tìm ngay góc khuất để vuốt chải lại cho bằng được. Cứ như thể chỉ cần mái tóc còn "vào nếp", thì cái danh giá tiểu thư của cô bé vẫn còn nguyên vẹn vậy.
Bạch Sa thản nhiên bước tới, bơ đẹp ánh mắt sắc như dao cạo của đối phương rồi ngồi phịch xuống bên cạnh.
"Nói thật là tớ sống đến từng này tuổi đầu, chưa bao giờ biết mùi vị của một trận combat thực thụ là gì cả..."
Bạch Sa buồn rầu cảm thán, trong lòng thầm nghĩ: "Chị đây toàn dùng não, ai rảnh đâu dùng sức".
"Giờ thì tớ có cái nịt mới tin cậu!"
Tĩnh Di khoanh tay trước ngực tạo thành chữ X đầy phòng thủ: "Chắc chắn là cậu lại đang diễn sâu, giấu nghề để đợi đến giờ học võ sẽ out trình rồi hành tớ ra bã đúng không?"
"Khoan bàn đến việc tớ có biết đánh nhau hay không, nhưng tại sao cái chốn này lại bắt học sinh đi học võ?"
Bạch Sa vẫn chưa thể load nổi logic này.
"Ở cái hành tinh Lancelot này, chỉ có kẻ nắm đấm thép mới đủ tư cách sống sót..."
Tĩnh Di đáp bằng giọng của một người đã trải đời: "Dù cậu có đi đào mỏ, làm lính tuần tra hay bảo vệ cho cái tập đoàn An Toàn Sinh Mệnh Khang Hằng, thì sức khỏe trâu bò vẫn là tấm vé thông hành duy nhất."
"Nghe mấy cái job này toàn mùi bạo lực và mồ hôi thế. Chúng ta không còn option nào khác xịn xò hơn sao..."
Bạch Sa nhíu mày, cảm thấy tương lai của mình tại tinh hệ này có vẻ hơi "bất ổn".
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận