Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Huyền ảo/Kỳ Ảo
  3. Tiên Đạo Cầu Tác (Dịch)
  4. Chương 29: Chuyển Chỗ Ở (1)

Tiên Đạo Cầu Tác (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 1197 chữ
  • 2026-01-31 10:07:39

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Bảy tuần tang lễ của Lục Hoa Nghiêm nhanh chóng trôi qua.

Thân thể của Nhạc Thanh Nho cũng đã bình phục, dù sao cũng không phải chịu nội thương gì nghiêm trọng. Chỉ là vẻ mặt hắn vẫn có chút âm u, hiển nhiên hành vi ngày đó của Nam Cung Thanh Sơn đã khiến hắn đau lòng khôn nguôi.

Sau bảy tuần, Từ Thanh Phàm và Nhạc Thanh Nho đưa tro cốt của Lục Hoa Nghiêm vào khu mộ tổ của Cửu Hoa Môn. Thời điểm cử hành là vào lúc sáng sớm. Theo truyền thuyết của Thần Châu Hạo Thổ, tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai có thể gột rửa linh hồn người chết, thanh tẩy đi tội nghiệt lúc sinh thời. Còn vầng dương từ từ nhô lên lại tượng trưng cho sự tái sinh của người đã khuất.

Sáng sớm trên núi Cửu Hoa bảng lảng một lớp sương khói mỏng manh, người qua lại thưa thớt, càng làm nổi bật vẻ tiên khí mờ ảo. Đáng tiếc, Từ Thanh Phàm lúc này lại chẳng có tâm trạng thưởng thức. Hắn chỉ cảm thấy lớp sương mù này đã phủ lên tang lễ của Lục Hoa Nghiêm một bầu không khí lành lạnh, bi thương.

Đến tham dự tang lễ của Lục Hoa Nghiêm cùng sư huynh đệ hai người chỉ có sư huynh của ông là Tiêu Hoa Triết, và một đệ tử của Chưởng môn Trương Hoa Lăng. Người đệ tử này đến đại diện cho Trưởng Hoa Lăng, sau khi Lục Hoa Nghiêm được an táng xong liền vội vã rời đi. Có lẽ vì lúc sinh thời Lục Hoa Nghiêm tính cách vốn quái gở, nên chẳng có vị trưởng lão hay hộ pháp nào khác đến tiễn đưa. Lục Hoa Nghiêm có thể nói là đã ra đi trong lặng lẽ.

Hai vò rượu nhạt được tùy ý tưới xuống trước mộ phần, xem như là lễ tế của Từ Thanh Phàm dành cho Lục Hoa Nghiêm.

Theo lời sư bá Tiêu Hoa Triết, lúc Lục Hoa Nghiêm còn trẻ rất thích uống vài chén rượu khi rảnh rỗi, sư nương luôn khuyên can mãi không thôi. Vì chuyện này mà đôi phu thê đã đạt tới Kết Đan kỳ khi đó thậm chí suýt chút nữa đã động thủ với nhau vài lần. Nhưng kể từ khi sư nương qua đời hai trăm năm trước, sư phụ cũng chưa từng uống một giọt rượu nào nữa, dường như cuối cùng cũng đã nghe theo lời khuyên của sư nương. Đáng tiếc, lúc này sư nương đã không còn nữa.

"Sư nương trên trời có linh, thấy ta tưới rượu lên mộ phần sư phụ, liệu có mắng ta là đồ con cháu bất hiếu không nhỉ?" Nhìn những giọt rượu trong vắt thấm ướt mảnh đất trước mộ Lục Hoa Nghiêm, trong lòng Từ Thanh Phàm đột nhiên nảy ra một ý nghĩ có phần nực cười. "Chắc là không đâu, người và sư phụ khó khăn lắm mới được đoàn tụ, bây giờ chắc chẳng rảnh để ý đến ta. Hơn nữa, sư phụ đã hai trăm năm không uống rượu rồi, thật đáng thương."

"Đa tạ sư bá hôm nay đã đến tiễn sư phụ đoạn đường cuối cùng, để lão nhân gia người không đến nỗi ra đi quá cô quạnh."

Ngay lúc Từ Thanh Phàm đang đứng trước mộ Lục Hoa Nghiêm suy nghĩ miên man, giọng nói bi thương của Nhạc Thanh Nho đột nhiên cắt ngang dòng tâm tư của hắn. Ngẩng đầu nhìn lên, thì ra Tiêu Hoa Triết đã chuẩn bị rời đi. Từ Thanh Phàm vội vàng cùng Nhạc Thanh Nho cúi người hành lễ với Tiêu Hoa Triết, chân thành nói: "Đệ tử thay mặt sư phụ đa tạ sư bá đã đến tiễn đưa."

"Ai, ta và sư phụ các ngươi đã chung sống ít nhất bảy trăm năm, lão ấy đi rồi, sao ta có thể không đến tiễn?" Tiêu Hoa Triết thở dài, liếc nhìn Nhạc Thanh Nho và Từ Thanh Phàm rồi gật đầu nói: "Hai đứa các ngươi không tệ, là đệ tử giỏi của Hoa Nghiêm. Chắc hẳn Hoa Nghiêm thấy các ngươi hiếu thuận như vậy, trên trời có linh cũng sẽ rất vui mừng."

"Đệ tử không dám nhận." Nhạc Thanh Nho vội nói.

"Thân là đệ tử, đây đều là bổn phận." Từ Thanh Phàm cũng đáp.

"Ha ha, hay cho một câu không dám nhận! Hay cho một câu bổn phận! Hoa Nghiêm đã thu được hai đệ tử giỏi a." Tiêu Hoa Triết đột nhiên như nghĩ tới điều gì, tự giễu nói: "Cũng không biết đến lúc ta chết đi, có được đệ tử như vậy đưa tang hay không?"

"Sư bá công lực thông huyền, nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi, à không, là thọ tỷ Nam Sơn." Từ Thanh Phàm nghe Tiêu Hoa Triết tự giễu liền lên tiếng an ủi, nhưng nói được nửa chừng lại vội đổi lời.

Đối với những đại cao thủ Kết Đan kỳ có thể duy trì dung mạo trẻ trung hàng trăm năm mà nói, câu "sống lâu trăm tuổi" không khác gì một lời nguyền rủa.

"Ha ha, thọ tỷ Nam Sơn? Nào có dễ dàng như vậy. Ngay cả Hoa Nghiêm với tư chất tốt như thế mà còn... Ai~~" Tiêu Hoa Triết bi thương nói, nhưng không hề tức giận vì lời "nguyền rủa" của Từ Thanh Phàm. "Thôi được rồi, không còn sớm nữa, ta cũng phải về bế quan đây. Cái chết của Hoa Nghiêm đã tác động rất lớn đến ta. Nói ra thì ta còn lớn hơn lão ấy hơn hai mươi tuổi, cũng không biết ngày nào đó sẽ không chống lại được thiên mệnh. Thọ tỷ Nam Sơn? Ha ha, nào có dễ dàng như vậy."

Nghe Tiêu Hoa Triết nói vậy, Nhạc Thanh Nho và Từ Thanh Phàm đều không biết nên đáp lời thế nào, chỉ có thể cúi người đồng thanh nói: "Đệ tử cung tiễn sư bá, chúc sư bá sớm ngày công lực đại tiến."

Trong tiếng tiễn đưa của Nhạc Thanh Nho và Từ Thanh Phàm, dưới chân Tiêu Hoa Triết hiện ra một đạo cầu vồng bảy sắc rực rỡ, nâng lão nhanh chóng bay đi. Khi thân ảnh Tiêu Hoa Triết đã xa, một giọng nói ôn hòa mà trầm hùng vang vọng giữa đất trời.

"Thanh Phàm, lời hứa của sư phụ ngươi với ngươi, ta đã thay lão gánh lấy. Sau này nếu ngươi phát hiện thực lực của mình không thể báo thù, hãy đến tìm ta, ta nhất định sẽ đích thân giúp ngươi diệt trừ con nghiệt chướng đó."

...

Theo ý của Chưởng môn Trương Hoa Lăng, sau khi Lục Hoa Nghiêm được an táng, toàn bộ Trường Xuân Cư sẽ thuộc sở hữu của một vị hộ pháp họ Hứa. Kết quả là ngay buổi chiều Lục Hoa Nghiêm vừa được chôn cất, vị Hứa trưởng lão kia đã phái một đệ tử tới, không thể chờ đợi được nữa mà "thương lượng" với hai người Từ Thanh Phàm về thời gian tiếp quản Trường Xuân Cư.

Tên đệ tử tên Lưu Thanh Quan kia nói chuyện với thái độ ngạo mạn, giọng điệu tự cho mình là đúng, khiến một người thường ngày nho nhã bình tĩnh như Từ Thanh Phàm cũng nảy sinh xúc động muốn đá phắt gã ra ngoài.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top