Vừa mới tỉnh lại, thần hồn còn chưa ổn định, hắn không kìm được mà đưa tay muốn chạm vào chu sa chí giữa mày nàng.
Nhưng ngón tay còn chưa kịp chạm tới, Bạch Ngư trong lúc ngủ say đã chẳng thể duy trì nhân hình, hóa lại thành một vĩ tiểu ngư.
Hầu như ngay khoảnh khắc nàng hiện ra nguyên hình, Diệp Phi Quang đã đưa tay nâng lấy một nửa mảnh xà cừ.
Mảnh xà cừ được hắn mài giũa trắng trong như ngọc, bên trong chứa đầy linh tuyền lấy từ Nam Cực.
Bạch Ngư nằm trong lòng xà cừ, vây đuôi mềm mại như lông vũ quạt khẽ rồi chậm dần, chậm dần, nàng bắt đầu chìm vào giấc nồng.
…
Hướng Nam cầm bọc thuốc trên tay, lòng vẫn chưa hết bàng hoàng.
Ở cái thời đại mà nhan sắc có thể đổi ra tiền mặt thế này, sao hai cha con nhà kia với gương mặt "cực phẩm" như vậy lại không dấn thân vào showbiz nhỉ?
Mấy nhà tuyển trạch hay công ty giải trí nổi tiếng là không bao giờ bỏ sót "soái ca mỹ nữ" dân gian cơ mà, sao lại để lọt mất họ được?
Ông chủ kia á, thần thái thì chuẩn mực bậc cha chú, nhưng gương mặt thì trẻ trung như nam thần, cứ việc đi đóng nam chính phim tiên hiệp; còn cô con gái thì thầu hết các vai nữ chính lúc nhỏ, đảm bảo không nổi đình nổi đám mới là lạ.
Chắc chắn là vì mấy "cậu ấm cô chiêu" của giới tư bản xấu xí quá nhiều, nên mới kìm hãm nhân tài rồi.
Vừa ra khỏi đầu ngõ, ánh rạng đông trên mặt sông đã rực rỡ như gấm thêu, Hướng Nam lúc này mới giật mình nhận ra trời đã sập tối.
Điện thoại "tinh tinh" liên hồi, hiện lên một tin nhắn WeChat và một cuộc gọi nhỡ.
"Nam Nam, mẹ đến rồi, con mau về đi. Cơm nước người ta ship đến cả rồi, mọi người đang đợi mỗi con thôi đấy."
Rõ ràng lúc cô ra ngoài còn chưa đến hai giờ chiều, sao thoắt cái mặt trời đã xuống núi rồi?
Hướng Nam vừa chạy lạch bạch về nhà, vừa nhắn tin cho mẹ:
"Vừa nãy chỗ con sóng yếu quá, con không thấy tin nhắn."
"Không sao, về mau đi."
Mẹ cô trả lời rất nhanh, nhưng Hướng Nam vẫn ngửi thấy nồng nặc mùi thuốc súng ẩn sau mấy chữ đó.
Mẹ đứng về phía ngoại, không biết các cậu đã cãi nhau với mẹ một trận chưa.
Ngoại là chủ soái, mẹ là đại tướng, còn loại lính lác như cô có đến hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cục diện chiến trường.
Nhưng dù sao cô cũng phải về để tiếp thêm sĩ khí cho phe ngoại và mẹ mới được.
Vừa bước vào sân nhỏ, Hướng Nam đã thấy chiếc vali của mẹ vẫn chình ình ở cửa, trong nhà chính không khí đang nóng hầm hập vì những lời bàn tán.
"Mẹ ơi, mẹ đã chín mươi rồi chứ có phải sáu mươi đâu. Một mình mẹ ở đây, lúc trái gió trở trời đau đầu nhức óc đi khám bệnh cũng khó khăn, đón mẹ lên thành phố dưỡng lão có gì không tốt nào?"
Vẫn là giọng của mợ Út.
Mợ Út vừa dứt lời, mợ Hai đã vội bồi thêm:
"Đúng đấy ạ, anh Cả thì ở nước ngoài, cô Út thì ở tỉnh xa, mọi người đều không yên tâm về mẹ đâu. Mẹ cứ lên phố với chúng con đi, nhà con bên đó vừa mới decor xong xuôi hết rồi."
"Sao để mẹ qua đó ở hầm để xe được? Cứ ở nhà em! Nhà em có thang máy xịn xò."
Câu chuyện cứ thế vòng đi vòng lại vài hiệp, vẫn chưa đụng đến vấn đề cốt lõi.
Hợp đồng ký thế nào?
Tiền nong chia ra sao?
Sắp xếp nhân sự thế nào?
Thẩm Gia Trân định mở lời thì cậu Ba – Hướng Chí Minh đã cướp lời:
"Nhà anh Hai đông người chật chội, nhà em rộng rãi, mẹ cứ qua nhà em ở. Còn những việc khác thì… mọi người cứ chia đều."
Nói xong còn bày ra vẻ mặt hiếu thảo, cam tâm tình nguyện chịu thiệt một chút.
Thẩm Gia Trân và chồng liếc nhìn nhau, đây quả là một bất ngờ ngoài dự kiến.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận