Trong mắt Hướng Nam, ngoại chẳng bao giờ già.
Ngoại không hề già chút nào.
Ngoại nói năng rõ ràng, tư duy nhạy bén, cái tivi mà cô còn chẳng biết bật thế nào ngoại lại thao tác rất điêu luyện, lại còn biết dùng WeChat gửi tin nhắn thoại cực siêu nữa chứ.
Nhưng ngộ nhỡ ngoại không thắng nổi cậu hai với cậu út thì sao?
Đang mải mê suy nghĩ, Hướng Nam bỗng rẽ nhầm vào một con ngõ nhỏ mà cô chưa từng đi qua.
Thị trấn sông nước vốn là thế, phố chính có náo nhiệt đến đâu thì chỉ cần rẽ vào ngõ nhỏ là không gian lập tức trở nên tĩnh mịch, thanh u.
Cuối ngõ, phía sau bức tường trắng cao vút vươn ra một tán ngân hạnh khổng lồ.
Trông nó còn cao và to hơn cả cây cổ thụ nổi tiếng trong trấn, chỉ có điều lá đã rụng quá nửa, những chiếc còn lại thưa thớt treo trên cành.
Dưới đất hay trên mái ngói chẳng hề thấy một phiến lá rụng nào.
Người sống trong ngõ này chắc hẳn phải yêu sạch sẽ lắm, nếu không, cảnh tường trắng ngói đen điểm xuyết lá vàng thế này chắc chắn sẽ là một địa điểm check-in cực phẩm.
Hướng Nam đang định chụp lại cây ngân hạnh này cho ngoại xem, thì cánh mũi bỗng chạm phải một luồng hương khí nửa như mùi thuốc, nửa như mùi hoa.
Trong ngõ nhỏ này, hóa ra lại ẩn mình một y quán cổ.
“Ngọc Kinh Đường”.
Biển hiệu gỗ, cánh cửa gỗ, quầy thu ngân cũng bằng gỗ, và cả một bức tường tràn ngập những ngăn kéo đựng dược liệu.
Trước quầy, trên xà ngang treo lủng lẳng từng gói thuốc bọc giấy được buộc bằng dây gai tỉ mỉ.
Trên mỗi ngăn kéo đều dán tên thuốc: Đồng Tâm Tán, Hồi Xuân Cao, Minh Mục Thiết, Bất Quy Thủ, Bảo Sinh Hoàn…
Cứ như một tiệm thuốc thời xưa bước ra từ phim cổ trang vậy.
“Ngươi muốn thuốc gì?”
Hướng Nam giật mình bừng tỉnh, nhận ra mình đã đứng trong tiệm thuốc từ lúc nào.
Theo tiếng nói ngẩng đầu lên, trên quầy gỗ là một tiểu nhân nhi khoảng chừng bốn, năm tuổi tuyệt đẹp.
Gương mặt nhỏ nhắn trắng sứ, tóc mái bằng chạm lông mày, đôi mắt đen láy đang nhìn chằm chằm Hướng Nam.
Một tay cô bé ôm chậu cây Kim Ngân bé xíu, tay kia nắm chặt một viên kẹo tròn.
Hướng Nam chỉ muốn vươn tay ra véo nhẹ vào đôi má bầu bĩnh của cô bé ấy.
Bạch Ngư trễ môi.
Chuyện làm ăn đầu tiên khi Ngọc Kinh Đường khai trương trở lại, hóa ra lại là thứ này.
“Ngươi muốn thuốc gì?”
Đứa trẻ bé tí thế này mà cũng hiểu sao?
Tiệm đông y thì có kẹo ngậm ho không nhỉ?
Hướng Nam nghĩ bụng vậy nhưng vẫn lên tiếng:
“Ừm… ngoại của chị bị ho, chị muốn mua ít kẹo ngậm.”
“Em bé ơi? Người lớn nhà em đâu rồi?”
Bức rèm trúc lay động, một nam tử trẻ tuổi từ nội đường bước ra.
Trường bào màu thanh trúc, kính gọng mảnh, tay xách một hộp thức ăn khắc hình cá tinh xảo, khí độ hiền hòa nhã nhặn.
Anh bước tới sau quầy gỗ, đặt hộp thức ăn xuống, vươn tay bế lấy cô bé trên quầy, cúi đầu nhìn đỉnh đầu nàng:
“Nên đưa nàng ấy thuốc gì?”
Bạch Ngư lầm bầm gì đó trong miệng.
Hướng Nam dỏng tai lên nghe cũng chỉ mơ hồ nghe được một câu “không thơm”, cái gì không thơm cơ?
Người đàn ông khẽ mỉm cười.
Với một nữ sinh đại học đã kinh qua đủ loại mỹ nam giới giải trí như Hướng Nam, khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười ấy, cô không kìm được mà hít sâu một hơi trong lòng.
Anh nhận lấy viên kẹo, thuần thục bóc lớp giấy bóng, đưa tới bên môi cô bé.
Viên kẹo nằm gọn trong miệng, bấy giờ nàng mới chịu nói: “Lấy Quả Bát Tiên đi.”
Anh lặp lại một lần:
“Quả Bát Tiên, chỉ khái hóa đàm, thanh nhiệt giải hỏa.”
Hướng Nam còn tưởng ông bố trẻ này đang dạy con gái học dược lý.
Thấy anh để con gái ngồi lên vai, một tay rút tờ giấy gói thuốc dưới gầm quầy – loại giấy gói thuốc y hệt trong phim cổ trang, múc dược liệu, đóng gói rồi buộc dây gai.
Chưa kịp để Hướng Nam nhìn rõ, một gói thuốc giấy đã treo lơ lửng trước mắt cô.
“Ngậm trực tiếp, hoặc pha trà, đều dùng được.”
Hướng Nam ôm gói thuốc, mặt hơi ửng hồng bước ra khỏi đại môn Ngọc Kinh Đường.
Viên kẹo trong miệng Bạch Ngư vẫn còn cộm lên, nàng lầm bầm:
“Nàng ta chẳng thơm chút nào, chẳng ngon đâu.”
Trên người Hướng Nam không có mùi hương nào khơi dậy cảm giác thèm ăn của nàng, nhạt nhẽo quá.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận