Mợ Hai, mợ Út phơi chăn dọn phòng.
Hướng Nam nhìn quanh quất một hồi rồi xuống bếp múc nước, bưng chậu nước lên lầu.
Căn nhà gỗ cách âm không tốt, chưa kịp bước tới cửa, Hướng Nam đã nghe thấy mợ Hai nói với cậu Hai: "Bàn với thím út, mỗi nhà nuôi ba tháng."
Cậu Hai Chí Quân tiếp lời: "Mẹ chín mươi rồi, sao có thể bắt cụ một năm đổi chỗ bốn lần?"
"Mẹ chín mươi, tôi cũng sáu mươi rồi, trong nhà còn có con nhỏ. Chăm một lúc sáu tháng tôi thật sự gánh không nổi."
Thẩm Gia Trân khí hư lực kiệt, rõ ràng chồng lớn tuổi hơn nhưng trông mợ lại già nua hơn hẳn.
"Anh Cả ở nước ngoài, cô Út ở xa, nhà nào nuôi thì nhà đó hưởng tài sản là công bằng nhất, tôi cũng chẳng tham phần hơn."
Mẹ chồng chín mươi ba tuổi vẫn khỏe mạnh, không cần con dâu phải đụng tay chăm sóc, mợ luôn nghĩ đó là phúc đức của mình.
Ai dè dịch bệnh vừa qua, du lịch phục hồi, phía Nam trấn Mã Đầu được hưởng sái dự án phát triển du lịch, nhà nào nhà nấy nhận tiền đền bù kếch xù, giờ dự án sắp lan sang phía Đông.
Cải tạo rồi dời về không kinh tế bằng, ai mà thèm ở lại cái trấn này nữa?
Chi bằng bán đứt cho rồi.
Tiền bán đứt cái sân này lý tưởng nhất là chia đôi cho hai nhà, tệ lắm thì anh Cả, cô Út mỗi người mười phần trăm.
Bản thân Thẩm Gia Trân cũng có con trai con gái, ai phụng dưỡng nhiều thì được hưởng nhiều, mợ thấy bát nước này mình bưng rất phẳng.
"Tôi thấy bộ dạng chú Ba là muốn nuốt trọn cả đấy, từ nhỏ nó đã tinh ranh rồi."
Cậu Hai nhấp ngụm trà, "Nếu nó mở lời trước, mình sẽ nắm đằng chuôi."
Cùng lắm thì gọi điện cho anh Cả bên Mỹ, anh Cả buông tay bao năm nay, giờ cũng phải lên tiếng thôi!
"Ông đừng có nôn nóng, mọi chuyện còn chưa ngả bài, mình đừng có cầm đèn chạy trước ô tô, thím út thế nào cũng chẳng nhịn được đâu."
Hướng Nam quay người định mang nước sang phòng mợ Út.
Tiếng mợ Út còn chẳng thèm che đậy, xuyên qua cả cánh cửa gỗ.
"Tôi đã bảo ông năng về đây mấy lần rồi mà ông cứ lần khứa mãi. Ông xem người ta tinh ranh chưa, sớm đã đổi họ cho con gái rồi kìa! Cô ta không về được thì phái đứa nhỏ về giữ đất giữ nhà!"
Từ Kiều vừa giằng cái vỏ chăn vừa mắng,
"Còn ông? Suốt ngày câu cá, câu cá, câu cá! Ông xem ông câu được mấy con rồi! Nhà cửa sắp mất một phần đến nơi rồi kìa!"
"Bà cứ nói quàng nói xiên cái gì vậy? Nam Nam đổi họ từ hồi tám chín tuổi, thi về đây học đại học cũng mới nửa năm, cô Út làm sao mà biết trước được chủ đầu tư sẽ thu mua nhà?"
Cậu Út hạ thấp giọng,
"Bán đứt cũng chẳng được bao nhiêu tiền đâu, chia đều thì chia đều, bà đừng có chăm chăm nhìn vào mấy đồng bạc lẻ đó."
"Bạc lẻ? Một cái sân lớn thế này, bao nhiêu là gian phòng, bán đứt cũng phải được tiền tỉ chứ chẳng chơi. Ông kiếm tiền tỉ cho tôi xem nào!"
Từ Kiều xòe hai tay ra vẻ đòi tiền.
"Nhà bán xong, tiền chia đều, cái chính là phải đưa mẹ đi cùng."
Cậu Út càng nói càng nhỏ giọng,
"Chẳng phải tôi đã kể với bà rồi sao, mẹ tôi ngày xưa là tiểu thư của một tiệm lụa lớn, trong tay cụ không thiếu đồ tốt đâu."
Từ Kiều liếc xéo chồng: "Lại định nói về cái rương vàng miếng đó à?"
Nói bao nhiêu năm trời, từ lúc chưa cưới đến lúc cưới xong, kết quả thì sao?
Chẳng thấy bóng dáng đâu cả!
Hồi đó Từ Kiều mới vào nhà máy làm thợ học việc, mợ với cậu Út Chí Minh cùng một sư phụ. Từ Kiều xinh đẹp, bao nhiêu thanh niên trong xưởng theo đuổi nhưng mợ lại bị cái vẻ hào hoa của cậu Út "bỏ bùa".
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận