Trong cơn mê sảng, cô thều thào hỏi:
"Còn em... em không có triệu chứng gì sao?"
Thịnh Dương mở hộp cơm ra, chẳng biết anh tìm đâu được món cháo thịt nóng hổi, khẽ đút cho cô:
"Chị cứ ăn chút gì đi đã, có sức mới mau khỏi bệnh được."
Đến khi Đường Hâm dần bình phục thì Thịnh Dương lại ngã bệnh.
Dù là để trả nợ ân tình, cô cũng phải tận tâm chăm sóc anh.
Thịnh Dương vốn có sức khỏe tốt, quá trình phát bệnh trôi qua nhanh hơn cô.
Lúc sắp rời đi, anh nhìn Đường Hâm, khẽ thở dài:
"Em thật sự ước mình khỏi chậm một chút."
Đường Hâm không muốn thừa nhận, nhưng quả thực lòng cô đã bắt đầu xao động.
Cô và người yêu cũ đã bên nhau hơn ba năm, nhưng đến lúc phải đưa ra lựa chọn, đối phương lại chọn quay về quê nhà.
Công việc sẵn có, giá nhà phải chăng, một cuộc sống thoải mái có người lo liệu... những thứ đó đặt lên bàn cân đã nặng hơn nhiều so với Đường Hâm và tình yêu của hai người.
Trước đây, chưa có ai từng chọn cô một cách kiên định đến thế.
Sau khi lệnh phong tỏa được dỡ bỏ, Đường Hâm không thể đợi thêm mà tìm đến địa chỉ căn phòng thuê của "bạn trai".
Cô muốn xác định quan hệ ngay lập tức để đè nén tất cả những cảm xúc xao lòng và rung động không đáng có kia xuống.
Người ra mở cửa lại chính là Thịnh Dương.
Thịnh Dương ôm chầm lấy cô, khẩn khoản:
"Rốt cuộc là ai quy định nam nhất định phải lớn tuổi hơn nữ?"
"Chúng ta ở bên nhau không vui sao? Em đối xử với chị không tốt sao? Nếu chúng ta có thể gặp nhau sớm hơn, em sẽ còn đối tốt với chị hơn nữa!"
"Chị có biết lúc thấy chị phải đi cách ly, em đã lo lắng đến nhường nào không? Một mình chị thì phải làm sao đây? Em chẳng còn cách nào khác, đành phải nói dối là mình cũng có triệu chứng."
"Không được..."
Lời kháng cự yếu ớt này chẳng có chút trọng lượng nào, đó cũng là lời từ chối cuối cùng của cô.
Ngày hôm đó Đường Hâm không rời đi, và ngày hôm sau, cô cũng vẫn ở lại.
...
Chu Duyệt vừa dứt lời về chuyện đăng ký kết hôn, đã bị bạn trai cô ngắt lời:
"Thế sao được, kết hôn lén lút thì tổ chức hôn lễ kiểu gì?"
Chu Duyệt ngẩn ra, có chút ngượng ngùng.
Cũng phải, chính cô còn mong chờ đám cưới đến thế, váy cưới đã thử qua không biết bao nhiêu bộ.
Nếu sự kiện trọng đại nhất đời người mà không có được sự chúc phúc của gia đình đôi bên thì thật là một điều hối tiếc khôn nguôi.
Thịnh Dương múc cho Đường Hâm một bát canh gà nóng hổi:
"Chúng ta chắc chắn sẽ nhận được lời chúc phúc của bố mẹ mà. Bố mẹ Đường Đường đã đồng ý cho hai đứa ở bên nhau rồi."
Bố mẹ Đường đâu chỉ đồng ý, họ còn đang giục con gái mau mau mà cưới đi!
Mẹ Đường thấy con gái kiên định như thế, bèn bảo:
"Tầm hai tám ba mươi quay đầu còn kịp, chứ con sắp ba mươi ba tới nơi rồi, cưới nhanh đi thôi. Nhà cưới để bố mẹ lo, hôn lễ cũng để nhà mình biện."
Bà chỉ sợ đêm dài lắm mộng, phải mau chóng lãnh chứng để bảo đảm thanh xuân của con gái không bị lãng phí vô ích.
Đường Hâm thong thả húp từng thìa canh gà, mỉm cười lặp lại lời của Thịnh Dương:
"Chúng ta chắc chắn sẽ nhận được sự chúc phúc của bố mẹ."
Lịch trình tiếp theo là các chàng trai ở lại homestay nghỉ ngơi, còn hội chị em thì đi trang điểm, làm tóc để chụp ảnh.
Năm nay mùa đông ấm, nhiệt độ hôm nay lên tới 19°C.
Bộ áo choàng lông vũ dự định ban đầu có vẻ quá nóng, Chu Duyệt bèn chọn Hán phục cài hoa, còn Kỷ Nhiên chọn sườn xám mang phong cách dân quốc.
Cả hai như đôi bạn thân chí cốt cùng xúm lại chọn đồ cho Đường Hâm.
Kết luận cuối cùng là: Đường Hâm mặc gì cũng đẹp xuất thần.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận