Trần Văn Tảo chậm rãi nói:
"Đời người nên có tự do, tự do yêu người mình yêu, tự do không yêu người mình không yêu, và tự do phấn đấu vì đại nghĩa trong lòng..."
Tạ Thư Lan sốt ruột giậm chân: "Mấy cái đó tôi biết cả rồi! Anh có biết là anh sắp mất tự do đến nơi rồi không!"
Khi chưa hiểu chuyện, Thư Lan cũng từng ghét vị hôn phu này lắm, thư nào gửi về cũng mang vẻ cao cao tại thượng, cứ như anh ta là nhân vật ghê gớm lắm, yêu cầu cái này cái nọ.
Nhà họ Tạ cứ thế theo yêu cầu của anh ta mà tạc ra một cái khuôn, rồi ép cô vào đó mà mài giũa.
Nhưng khi được đi học, ra tỉnh mở mang tầm mắt, cô bắt đầu nghi ngờ.
Có lẽ Trần Văn Tảo không phải vì "sợ mất mặt với bạn học khi cưới vợ chân nhỏ" mà mới bảo cô bỏ bó chân để đi học.
Cô không đợi anh nói hết, liền kể sạch chuyện nhà họ Trần định nhốt anh lại, ép anh hút thuốc phiện cho anh nghe:
"Anh mau chạy đi!"
Trần Văn Tảo bàng hoàng, đôi mắt thẫn thờ trong chốc lát.
Anh vạn lần không ngờ người thân nhất lại vì muốn anh "nghe lời" mà không tiếc hủy hoại anh bằng nàng phù dung ấy.
Tạ Thư Lan đã sớm nhét đầy một túi nhỏ vàng bạc trang sức, ấn vào ngực anh:
"Anh tuyệt đối không được quay về, họ chuẩn bị xong xuôi cả rồi. Tôi đã gọi sẵn một con thuyền, anh mau đi đi!"
Đôi mắt Trần Văn Tảo sáng lại, anh nhét cái túi trả lại cho cô:
"Cô cần những thứ này hơn tôi."
Hướng Nam nín thở lắng nghe, nhưng bà ngoại lúc này lại chen ngang một câu:
"Thứ vàng bạc châu báu mà cậu Út cháu hay nhắc đến chính là cái túi đó đấy."
"Hả?"
Hướng Nam làm sao còn nhớ cậu Út nói gì, cô cũng chẳng quan tâm vàng bạc nào hết, chỉ cuống quýt hỏi:
"Thế Trần Văn Tảo có chạy thoát không ạ?"
Ở trường năm nào chẳng tuyên truyền phòng chống ma túy, nếu anh ta bị gia đình hủy hoại như thế thì thảm quá!
"Chạy rồi."
Bà ngoại bảo:
"Không chỉ chạy một mình, anh ấy còn hẹn sẽ quay lại đón tụi ngoại."
Khi nhảy lên thuyền, Trần Văn Tảo đã nói:
"Tôi đột ngột bỏ đi, cô sẽ càng không có đường lui. Chi bằng hai người đi cùng tôi, trường trên tỉnh mất rồi thì Thượng Hải cũng có trường nữ sinh."
Hai người ước định, đến Thượng Hải sẽ nhận nhau là anh em, đợi khi ổn định sẽ viết thư về nhà, lúc đó nhà họ Trần, họ Tạ có muốn can thiệp cũng không kịp nữa.
Hướng Nam ôm chặt lấy cánh tay ngoại, chỉ sợ bà kể chuyện theo kiểu "Nghìn lẻ một đêm" rồi dừng lại giữa chừng.
Bình thường cô thích nhất là la cà các quán ăn vặt trong trấn, nhưng giờ thì đám bánh Hải Đường, bánh Mai Hoa bên đường chẳng còn chút sức hút nào nữa:
"Sau đó thì sao ạ?"
Bà ngoại thì cứ thong thả, chốc chốc lại dừng chân, chỗ này mua một ít, chỗ kia lấy một tí.
Lúc quay về đến trước cổng viện nhỏ, tay hai bà cháu đã xách đầy các túi bánh trái.
Bà ngoại nói với đám con trai con dâu:
"Mẹ mua ít bánh, mỗi nhà một túi, chia xong thì về đi."
Sắc mặt ai nấy đều không được tốt, trước khi hai bà cháu về, chắc hẳn họ đã cãi nhau một trận tơi bời rồi.
Hướng Nam rất nghĩa khí ở lại chống lưng cho mẹ, cô đi đến cạnh bàn, rót cho mình và ngoại hai ly trà.
Nước trà màu nâu nhạt, vị hơi ngọt lại pha chút cay mát của thảo dược.
Uống một ngụm, cảm giác cổ họng chưa bao giờ dịu thông đến thế.
Bên cạnh ấm trà có đặt gói giấy đựng Quả Bát Tiên, không biết là ai đã lấy nó pha trà, mỗi người trong phòng đều đã uống một chén.
Cô Út Hướng Chí Anh lên tiếng:
"Anh Hai, anh Ba về rồi bàn bạc lại đi nhé, nghĩ thông rồi thì cứ liên hệ trực tiếp với em, bên anh Cả đã toàn quyền giao cho em lo liệu rồi."
Cậu Hai Chí Quân và cậu Ba Chí Minh vốn xưa nay luôn đợi vợ "xông pha trận mạc", lúc này ly nước trên tay còn chưa kịp đặt xuống đã cuống quýt mở lời...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận